Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 37

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đằng Minh cảm nhận được luồng ánh mắt sát khí nhìn về phía anh Khi phục vụ bưng món ra anh đã quay sang cửa, thấy Lâm Tạ Phong nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống Anh nhếch mép cười, cố tình gắp thức ăn cho cô, mắt vẫn liếc nhìn biểu hiện của anh ta Cô bất ngờ trước hành động của anh, lịch sự gật đầu:

"Cảm ơn!"

"Cô nên ăn nhiều Cô ốm quá đấy" Đằng Minh nói trêu chọc cô

"Nói đúng hơn là tôi ăn nhiều nhưng không tăng nổi" Cô cười đùa với anh

"Vậy cô ăn nhiều vào chừng nào tăng thì thôi"

"Anh khéo đùa! Tôi lên kí ai dám nhìn!" Cô đưa tay che miệng cười để không phát ra tiếng

""

""

Bọn họ vui vẻ quá nhỉ? Anh thật muốn băm tên đó ra trăm mảnh, dám giành người con gái của anh Hết Lợi Tư Vũ giờ tới Đằng Minh - kẻ thù của anh Xung quanh cô có quá nhiều chó sói Anh phải bọc cô lại mới được

Đằng Minh nhìn biểu hiện của anh mà hài lòng, đúng như dự đoán Anh đưa tay lau vết thức ăn trên môi cô, đã thành công chọc tức Lâm Tạ Phong Cô vì quá đột ngột không kịp phản ứng, để mặc tay anh lau cho cô Một đôi tay mạnh mẽ từ đâu kéo cô đứng dậy, ôm chặt vào lòng

"Anh tránh xa cô ấy ra!"

Giọng nói quen quá! Lúc này cô mới kịp phản ứng, ngước lên đối diện ánh mắt rực lửa

Lâm Tạ Phong!

Cô liền vùng vẫy kịch liệt, cố thoát khỏi vòng ôm của anh Anh nhận ra vật nhỏ đang động đậy, ôm cô càng chặt hơn

"Anh có quyền gì bắt tôi tránh xa cô ấy!" Đằng Minh liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn anh, đứng dậy

"Tôi là chồng cô ấy!" Anh gằn từng chữ Cô nghe được lời từ miệng anh nói, tức giận giậm mạnh vào chân anh Anh nhăn mặt, tay thả lỏng hơn Cô lợi dụng sơ hở đẩy anh ra

"Tôi với anh không có quan hệ gì cả! Chồng Tôi và anh còn chưa kết hôn!" Cô trừng mắt nhìn anh

"Nhưng chúng ta đã có con!" Cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ trống rỗng Anh nhìn cô

"Con Ha Chính anh đã giết con của chúng ta!" Cả người cô run lên, cố kìm lại nước mắt, móng tay đã c*m v* thịt khiến nó hằn đỏ

"Anh" Anh nắm lấy vai cô Nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt của cô: "Em về với anh đi được không?"

"Không thể! Nợ đã trả hết tôi với anh không còn quan hệ gì cả Anh buông tha tôi đi!" Cô đưa tay nắm chặt bàn tay anh, cố đẩy tay anh ra khỏi vai mình Anh nhìn chăm chú từng đường nét trên gương mặt cô, tay nắm vai cô chặt hơn Anh kéo cô ngã vào lòng anh, cánh môi bạc áp lên cánh môi anh đào của cô, mạnh bạo mà m*t lấy hương vị ngọt ngào trong miệng cô Đã bốn năm, anh thật nhớ hương vị này, làm anh mê đắm không tài nào thoát ra được!

"Ưm Ưm" Cô cố dùng sức đẩy anh ra, tay đấm liên tiếp vào lưng anh Mọi người trong phòng nhìn một màn trước mắt, nhưng điều khiến họ kinh hãi hơn

Chát!

Anh bất ngờ, đưa tay sờ má trái, năm dấu tay hiện đỏ trên mặt anh, mắt mở to nhìn cô Cô vậy mà lại tát anh!

Cô thở hổn hển, ánh mắt tức giận nhìn anh, bàn tay tát anh đã đỏ lên Đằng Minh đứng một bên nhìn bọn họ mà đắc ý

"Anh cút đi cho tôi!" Cô hét lên Lần đầu tiên, cô lớn tiếng với anh Cô tức giận thật rồi!

"Cô ấy bảo anh cút đấy! Anh mau đi đi!" Đằng Minh lúc này chịu lên tiếng, anh đi tới, tay để lên eo cô

"Im đi! Còn em Em dám tát anh!" Anh tức giận, mắt đỏ ngầu hằn lên từng tia máu

"Tại sao anh không buông tha cho tôi! Năm năm chưa đủ sao? Anh còn muốn gì nữa?" Cô không thể kìm được, nước mắt đã chảy xuống gò má cô, tay nắm chặt hơn

"Chưa đủ!!! Anh muốn em!!!" Anh hét lớn Tiếng hét của anh làm mọi người xung quanh càng run sợ hơn

"Được!" Cô đưa tay nắm lấy vạt áo Đằng Minh, kéo anh lại gần, đặt môi cô lên môi anh Đằng Minh kinh ngạc bất động trước hành động của cô, đây hoàn toàn không nằm trong kế hoạch của anh Cô từ từ thả anh ra, nhìn về Lâm Tạ Phong

"Trong lòng tôi có người khác rồi! Anh hài lòng chưa?"

Anh nắm chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt giận dữ cùng đau khổ nhìn cô Anh tuyệt vọng quay lưng rời đi

Đau quá! Ánh mắt cô buồn bã nhìn anh rời đi!

"Xin lỗi đã mạo phạm! Tôi muốn về nhà!" Cô đi lại bàn đeo túi xách, tay lau đi giọt nước mắt

"Tôi đưa cô về"

Đằng Minh dừng xe, cô liền xuống xe chạy nhanh vào Lợi gia Cô nhốt mình trong phòng, cơ thể nhỏ nhắn ngồi sụp xuống đất

A A A

Cô gào khóc, tiếng khóc thê lương Bao nhiêu tâm tình cô dồn nén trong lòng nay đã tuôn ra Trong đầu thoáng hiện kí ức về năm năm trước Mười hai tuổi, cô gặp anh, ánh mắt anh lạnh lẽo ẩn chứa sự cô đơn Anh cho cô cảm giác yêu thương mà ba năm cô chưa được cảm nhận Mười bảy tuổi, anh cho cô biết thế nào là tận cùng của nỗi tuyệt vọng, anh hành hạ cô, sỉ nhục cô! Cô vẫn can tâm yêu anh!

Đau quá! Tim cô đau quá! Cô đưa tay nắm chặt lồng ngực

Cô làm vậy là đúng hay sai?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...