Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 31

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một số điện thoại lạ hiện lên màn hình, ban đầu cô hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng nhấc máy:

"A lô"

"Chào! Cô nhớ tôi chứ?" Đầu dây bên kia trả lời

"Anh là ai?" Cô dùng giọng dò xét

"Tôi! Đằng Minh! Cô nhớ ra chưa?" Anh dùng giọng điệu trầm thấp hỏi cô Mắt nhìn ngắm toà nhà đối diện Thỉnh thoảng lại đưa tay lên phác họa Toà nhà đó là công ty MR - công ty của cô

"Tôi nhớ rồi! Anh gọi tôi có chuyện gì không?"

"Không có gì tôi muốn mời cô ăn trưa!"

"Trưa rồi sao? Được!" Cô liếc nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ trưa, tay day day vùng da giữa chân mày Cô bận bịu với đống hợp đồng trên bàn mà quên mất thời gian

"Tôi tới đón cô!"

"Được!" Cô cúp máy, tay trái lật xem bản hợp đồng, tay phải cầm bút vẽ vài đường điêu luyện kí vào giấy

Mười phút sau

Chiếc xe Đằng Minh đậu trước cổng công ty Anh nhấc điện thoại bấm dãy số gọi cô:

"Tôi tới rồi!"

"Được! Tôi đang xuống!" Cô cúp máy, tay bấm số trên thang máy

Đằng Minh xuống xe, làm biếng dựa lưng vào cửa xe, tay đút vào túi quần, miệng huýt sáo Khi thấy cô, anh liền chỉnh trang lại trang phục, mở cửa xe cho cô, cô gật đầu nhẹ mỉm cười cảm tạ rồi lên xe Anh cũng ngồi vào xe lái đi

- ----------------

Lâm gia

Anh nhìn TV màn hình phẳng trong phòng ngủ Tin tức đưa lên thông tin về công ty MR, hình ảnh cô liền hiện ra Anh ban đầu hơi kinh ngạc nhưng sau đó bình thường lại Anh đưa tay v*t v* khuôn mặt cô trên TV

Bốn năm qua, cô thay đổi nhiều quá, xinh đẹp hơn, mạnh mẽ hơn và Tàn nhẫn hơn

Nhớ lại ký ức về năm năm trước Có lẽ đó là khoảng thời gian đẹp nhất Cô vẫn là bé con của anh, ngây thơ, lúc nào cũng cười không phải lo lắng về điều gì cả Anh nhớ mỗi lần đi làm về, cô luôn lẽo đẽo theo anh, luôn nghe theo mọi mệnh lệnh của anh Có phải anh đã sai, ngay từ đầu anh không nên nhận nuôi cô Có phải anh đã quá chú tâm vào việc trả thù mà quên đi hạnh phúc trước mắt Anh cho cô yêu thương rồi chính anh đạp cô xuống vực thẳm Hức Hức Anh đã làm gì vậy?

Anh cầm lấy chai rượu trên bàn húp một hơi cạn sạch, một chai lại một chai nữa, đến khi hết rượu anh liền gọi người giúp việc mang rượu cho anh tiếp V//ú Đường lo lắng đã gọi điện cho Tần Hạo và Hắc Tiệp

Hắc Tiệp và Tần Hạo lái xe đến Lâm gia Bọn họ vừa xuống xe, v//ú Đường từ trong nhà chạy ra, lo lắng nói:

"Các cậu! Cậu chủ lại nổi điên rồi!"

Trên lầu anh phát ra tiếng vỡ xoảng xoảng của chén dĩa Đám người hầu bưng đồ ăn vào cho anh đều bị anh đạp đổ Anh quát mắng:

"Cút ra ngoài! Cút hết cho tôi!"

"Để bọn tôi lên xem! Bà mau gọi cho Tư Linh!" Hắc Tiệp cầm điện thoại của mình đưa cho v//ú Đường

Bọn họ chạy vào phòng anh Một mớ hỗn độn xuất hiện trước mắt như là vừa trải qua một trận chiến nảy lửa Trên sàn nhà là mảnh vỡ chén dĩa cùng thức ăn rơi vương vãi Phía bàn lăn lóc các chai rượu, đếm đi đếm lại cũng phải hơn mười chai Trong lòng bọn họ thầm khâm phục anh, đến họ còn chưa thể uống hết nhiêu đây trong một ngày

Anh quay lưng về phía họ, nghe tiếng mở cửa, liền nổi điên lớn tiếng đuổi người, tay đập vỡ đồ đạc Hắc Tiệp và Tần Hạo mỗi người giữ một bên tay anh Anh bình thường đã nóng tính nay thêm rượu vào e là họ giữ không nổi Anh vũng vẫy kịch liệt, tay vô tình đấm vào người bọn họ Hai anh đành dùng dây thừng trói anh trên giường

- ----------------

Cô đang đia ăn cùng Đằng Minh thì có cuộc điện thoại:

"A lô"

"Tiểu thư! Xin cô giúp cậu chủ!" V//ú Đường hấp tấp nói trong điện thoại

"Anh ấy sao vậy v//ú?" Cô dự tính không ổn liền hỏi lại

"Cậu chủ lại phát điên rồi! Tiểu thư!"

"Điên! Chẳng phải anh ấy rất khoẻ mạnh sao?"

"Tôi không biết! Trước đây cậu chủ có uống nhiều gấp mấy thì chỉ say thôi nhưng không hiểu sao mấy ngày nay cậu như phát điên, miệng luôn gọi tên cô"

"Tôi tới ngay!" Cô cúp máy, quay lại bàn lấy túi xách

"Đằng Minh! Tôi xin lỗi nhưng tôi đang có chuyện gấp phải đi bây giờ"

"Cô đi đâu? Tôi đưa cô đi!" Đằng Minh tỏ vẻ tốt bụng quan tâm

"Cảm ơn anh" Cô không nghĩ ngợi nhiều leo lên xe Đằng Minh Cô nhờ anh ấy dừng lại ngay con hẻm gần Lâm gia rồi tạm biệt anh đi xuống xe

Cô chạy vào Lâm gia, thấy v//ú Đường đứng ngoài cổng liền lại hỏi:

"Sao rồi v//ú?"

"Tiểu thư! Cậu chủ ở trong phòng!" V//ú Đường nắm chặt tay cô

"Để con lên!" Cô nói rồi đi thẳng lên phòng anh Mở cửa vào phòng, cô suýt ngất với cảnh tượng trước mắt

Anh phá cỡ vậy luôn sao?

Hắc Tiệp và Tần Hạo nhìn thấy cô liền giao anh lại cho cô rồi đi mất Cô đi lại giường, đưa tay v*t v* khuôn mặt tiều tụy của anh

"Anh sao lại nổi điên chứ?"

"Tư Linh! Là em sao? Em về với anh! Đừng rời xa anh!" Anh ngước đầu nhìn cô, nước mắt không tự chủ rơi xuống

Cô tháo dây thừng ra, quăng xuống nền nhà, ôm anh vào lòng:

"Anh đừng vậy nữa? Hai ta không thể" Câu cuối cùng cô nói rất nhỏ nên anh không nghe thấy

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...