Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 204

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tại ai mà em không ngủ được chứ!? Có tin em đá anh ra ngoài kia không!?"

Đằng Minh bắt trúng cái gối, miệng còn cười cười chọc Lý Lệ Nhã.

"Thôi nào, xin lỗi! Mau dậy ăn sáng đi, để bụng đói dễ đau bao tử."

Lý Lệ Nhã khuôn mặt phụng phịu, đồng tử rưng rưng ươn ướt, hai tay dang rộng, nói với giọng điệu nhẹ nhàng như van xin:

"Giúp em, em đi không nổi."

"Đau lắm hả? Xin lỗi hôm qua anh làm mạnh quá." Đằng Minh bế cô ấy kiểu công chúa, hai tay Lý Lệ Nhã nhanh chóng ôm chặt cổ anh, đầu dựa lồng ngực.

Hai người đi vào phòng tắm, anh giúp cô tắm rửa kỳ cọ, nhẹ nhàng thoa thuốc cho Lý Lệ Nhã, sau đó mặc đỡ áo sơ mi c*̉a anh rồi bế cô ấy lại trên giường. Đằng Minh giúp Lý Lệ Nhã lấy thức ăn, cô ấy được phục vụ tận giường không còn gì sướng hơn cứ thế mà tận hưởng. Lý Lệ Nhã đang ăn cháo, hình như cô nhớ ra việc quan trọng vội tìm xung quanh, nhìn thấy cái túi dưới đất. Lý Lệ Nhã cúi xuống lấy, cô không với tới vì khoảng từ giường tới mặt đất khá cao nên Đằng Minh đã giúp cô. Lý Lệ Nhã vội mở túi lấy điện thoại, mở lên, màn hình hiện hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.

"Suốt đêm em không về nhà cũng không báo nên gia đình lo là phải." Đằng Minh nhìn lướt qua cái tên hiển thị.

"Để em gọi lại cho mẹ, có thể ba mẹ em đã cho người đi tìm rồi." Lý Lệ Nhã nhấn vào biểu tượng.

Loading...

Một tràng tín hiệu truyền tới, đầu dây bên kia vẫn chưa có ai bắt máy, cứ thế qua một phút. Lý Lệ Nhã định cúp máy gọi lại thì bên kia may mắn có người bắt máy. Cô cứ nghĩ Lệ Kiều sẽ lớn tiếng mắng nhiếc, nhưng không, bà lại nói chuyện rất vui vẻ là đằng khác.

"Sao rồi con? Khoẻ chưa?"

"Hả!? Là sao mẹ? Không phải mẹ định mắng con sao?"

"Đêm qua mẹ lo lắm, con đi đâu cả đêm không về. Mẹ có nhờ Lâm Tạ Phong giúp kiếm con, thằng bé trấn an mẹ cứ yên tâm con đang ở chung với Đằng Minh."

"Ba mẹ biết hết rồi hả?" Lý Lệ Nhã đột nhiên hạ giọng, mắt còn lén nhìn Đằng Minh.

Anh ngồi chễm chệ trên giường nhìn Lý Lệ Nhã, thấy hai má cô đỏ hồng cũng đủ biết hai người đang nói chuyện gì.

"Sao rồi? Tốt không con?" Lệ Kiều lộ rõ sự vui mừng qua giọng nói.

"Mẹ nói gì vậy, con không hiểu gì hết? Thôi con cúp máy nha!" Cô không để bà kịp trả lời ngón tay liền nhấn tắt.

"Phụt!!!" Đằng Minh bật cười.

"Anh cười gì chứ?" Lý Lệ Nhã bĩu môi.

"Gia đình em biết hết rồi à?"

Lý Lệ Nhã chỉ gật đầu, tiếp tục cầm muỗng ăn. Đằng Minh cũng không hỏi thêm, anh ta vẫn lấy đồ ăn cho cô, anh chỉ ăn một ít lót bụng. Lý Lệ Nhã ăn được hai muỗng thì điện thoại cô ấy lại reo, cô nhìn cái tên hiển thị mà ngán ngẩm, là Lệ Kiều. Lý Lệ Nhã bắt máy, chán nản nói:

"Gì nữa vậy mẹ?"

Bên kia Lệ Kiều hớn hở nói:

"Bữa nào con dẫn cậu ấy về ra mắt ba mẹ được không?"

Lý Lệ Nhã nheo mắt, giọng điệu có phần nghi ngờ:

"Ba mẹ chả phải biết mặt anh ấy rồi sao?"

"Biết thì biết con c*̃ng phải dẫn anh ta về để biết mặt ba mẹ chứ!? Anh ta đâu biết mẹ là mẹ con."

"Dạ con biết rồi! Khi nào ba mẹ rảnh?"

"Cuối tuần đi con, mẹ sẽ làm một vài món đãi mấy đứa sẵn tiện con đưa anh ta về đây."

"Tuân lệnh mẹ!"

Lý Lệ Nhã c*́p máy, tiện tay ném cái điện thoại sang bên cạnh. Đằng Minh đứng dậy, trên chiếc bàn gỗ có một hộp giấy khô, anh ta cầm lấy đưa cho cô.

"Cầm lau miệng đi."

Lý Lệ Nhã ngước nhìn anh ta, nhận lấy hộp giấy, cô rút một tờ lau sạch khóe môi. Đằng Minh phút chốc mỉm cười, tay búng vào trán Lý Lệ Nhã.

"Mẹ em muốn gặp anh?"

"Sao anh biết? Em chưa nói mà."

"Mới nghe vài câu anh đã đoán được phần nào rồi. Khi nào?" Đằng Minh dọn dẹp chén cháo c*̉a Lý Lệ Nhã thuận miệng hỏi, anh còn giúp Lý Lệ Nhã lau miệng, chăm cô ấy từng chút một.

"Cuối tuần này! Anh rảnh không?"

"Anh sẽ ráng sắp xếp thời gian." Đằng Minh để chén cháo trên xe đẩy, rồi thay vào quần tây áo sơ mi, thắt thêm cái cà vạt, anh lấy áo khoác vest xanh đen trên móc treo mặc vào. Lý Lệ Nhã thấy anh ta chuẩn bị rời khỏi, ly nước lọc kề ngay môi chưa kịp uống, liền hỏi:

"Anh định đi đâu?"

"Ngoan ở đây nghỉ ngơi, anh đi giải quyết một số việc."

Đằng Minh hôn nhẹ vào trán Lý Lệ Nhã, anh chỉ lấy cái điện thoại trên kệ tủ rồi nhanh chóng rời đi. Lý Lệ Nhã ở trong căn phòng xa lạ, một mình nhất thời không quen, vén chăn bước xuống giường, phía dưới c*̃ng đỡ đau hơn. Cô bắt đầu cuộc khám phá căn phòng rộng hơn hai mươi mét vuông này, thiết kế nội thất có một chút cổ điển một chút hiện đại. Lý Lệ Nhã nhìn qua từng ngóc ngách, vô tình cô thấy được một tấm ảnh đặt trong khung rất kĩ. Đằng Minh để bức ảnh lẫn với chồng sách, không quan sát kĩ sẽ không thấy. Lý Lệ Nhã tò mò cầm bức ảnh lên xem, một hình ba người, rất nhanh cô ấy đoán ra đây có thể là ba mẹ Đằng Minh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 204

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 204
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...