Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 112

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai giờ chiều, con hẻm tối phía sau Đằng Thị, chiếc xe hơi dừng ngay đầu hẻm. Đằng Minh đứng dựa lưng vào tường, tay châm điếu thuốc.

Yến Nhi mặc trên thân là đầm ôm đen ngang đầu gối, tóc xõa ngang lưng, trên đầu đội chiếc mũ vành lớn. Ả vừa đi vừa cúi gằm xuống đất, tay nắm lấy vành mũ che khuất khuôn mặt, con mắt cứ láo liên nhìn xung quanh.

Vừa vào hẻm ả đã thấy Đằng Minh đang đứng hút thuốc, khuôn mặt rạng rỡ, gọi lớn:

"Đằng Minh!"

"Em đến rồi!" Đằng Minh theo phản xạ liếc nhìn về phía tiếng phát ra, vẫn khuôn mặt lạnh lùng ấy anh dập tắt điếu thuốc còn đang hút dở.

Yến Nhi vui mừng vội chạy lại, hai tay dang sẵn tư thế định ôm Đằng Minh nhung nhớ...

Chát!

Làn da xanh xao in năm dấu ngón tay, Yến Nhi ngã phịch xuống đất, khuôn mặt đơ không còn một giọt máu, hai mặt ả trừng to như chưa hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.

Ả đưa tay ôm lấy một bên má sưng húp đỏ rát, hai hàng nước mắt tự động chảy nhìn Đằng Minh:

"Anh đánh em! Tại sao?"

"Yến Nhi! Anh dung túng em nhưng không có nghĩa em muốn làm gì thì làm! Anh nhớ anh đã cảnh cáo một lần em không được động đến Tư Linh!" Đằng Minh quỳ một chân trước mặt Yến Nhi, tay nâng cằm ả để ả nhìn thẳng đối diện anh.

"Anh đánh em... Vì nó sao? Anh yêu nó?" Yến Nhi uất ức nghẹn ngào, hai khoé mắt nước chảy càng nhiều.

"Chuyện của anh, em đừng quan tâm! Tối qua em lại dám ra tay với Tư Linh nếu không phải Lâm Tạ Phong đỡ, cô ấy mà xảy ra chuyện gì... Anh sẽ cho em đi cùng cô ấy!"

Yến Nhi chưa từng thấy qua ánh mắt tàn độc này, ngay cả khi đối với Lâm Tạ Phong.

Tại sao? Người bên cạnh anh là ả! Người tình nguyện làm tất cả vì anh cũng là ả! Nhưng sao anh lại không yêu ả!?

Kể từ khi con nhỏ Thẩm Tư Linh đó xuất hiện, anh đã thay đổi! Tại sao chứ? Thẩm Tư Linh, tại sao mày lại cướp hết tất cả những gì thuộc về tao!?

"Em làm gì sai chứ? Tại sao anh đối xử với em như vậy!?"

"Cái sai duy nhất của cô là động đến cô ấy! Cô nên biết thân biết phận của mình đi!" Đằng Minh buông tha cằm của ả, anh đứng thẳng dậy, quay lưng về phía ả.

"Anh không yêu em chút nào sao?"

"Không!.. Nên nhớ sau này mọi chuyện anh quyết định, không có lệnh em không được làm bậy, nếu để anh biết thì em hiểu rồi đó... Anh nói là làm!"

Nói xong, Đằng Minh lái xe rời đi, để mặc ả xuề xòa ngồi một đống dưới đất, nước mắt đã khiến khuôn mặt ả trông nhếch nhác.

Anh cấm em sao Đằng Minh? Xin lỗi nhưng em sẽ không buông tha cho nó, em đã không có được thì em sẽ phá nát hết!

Yến Nhi từ từ nhấc người dậy, ả lết từng bước về nhà. Trên đường đi, khuôn mặt ả thẫn thờ không chú ý đi đụng người xung quanh, ả mặc kệ lời chửi bới tiếp tục đi.

...

Mở cửa bước vào nhà, ả quăng đại đôi giày cao gót sang một xó, đi thẳng vào phòng đóng sầm cửa lại. Tiếng cửa lớn đến nỗi, Lưu Nhược Lam ở trong phòng khác cũng phải giật mình, cô ta phần nào cũng đoán ra được ả và Đằng Minh gì kia lại có xích mích rồi. Tiếp theo Lưu Nhược Lam lại nghe được tiếng đồ đạc bị vỡ, cô ta chỉ biết lắc đầu thở dài.

Cô ta lại phải tốn một mớ tiền mua đồ rồi!

- ----------------

Bệnh viện An Vinh.

Hắc Tiệp và Tần Hạo quay lại, Hắc Tiệp trên tay cầm điện thoại mở ra một bản tin gì đó đưa cho cô, nói:

"Chuyện xảy ra ở buổi lễ, báo đã đưa tin rồi! Em coi đi!"

"Không ngờ tin tức lại truyền nhanh đến như vậy?" Cô cầm điện thoại, ngón trỏ lướt lướt màn hình điện thoại.

"Anh sẽ cho người gỡ hết tin tức đó xuống!" Lâm Tạ Phong tức giận, nhìn cô nói.

"Không cần đâu anh, em sẽ giải thích với báo chí." Cô đưa lại điện thoại cho Hắc Tiệp rồi nhìn Tần Hạo hỏi:

"Anh Hạo, những người bị thương sao rồi?"

"Em yên tâm, bọn họ hên là chỉ bị thương nhẹ nên không ai nguy kịch." Tần Hạo lại bế Tần Lãnh Nhi đang đùa nghịch với búp bê.

"Trễ rồi!" Lý Lệ Nhã nhìn đồng hồ treo trên tường.

Đồng hồ điểm bốn giờ chiều, đến lúc bọn họ phải về. Mọi người chào tạm biệt anh rời khỏi phòng, cô cũng đi theo, trước khi đi không quên dặn anh:

"Cháo em để sẵn trên bàn, tối anh ăn xong uống thuốc, sáng mai em lại tới. Nhớ chưa?"

"Biết rồi, anh sẽ uống thuốc mà... Không có anh, em đừng có thân thiết với tên kia đó."

"Em biết rồi. Giấm chua quá đấy." Cô cười trêu chọc anh rồi tạm biệt anh rời đi.

Tối nay anh lại phải ở một mình trong bệnh viện rồi!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...