Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 110

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lợi Tư Vũ lái xe qua Hà gia đón Rania, bọn họ cũng đến bệnh viện thăm Lâm Tạ Phong. Anh ta nhận được tin nhắn của cô, lần theo địa chỉ mà tìm đúng số phòng.

Cạch!

Bọn họ mở cửa bước vào, Lợi Tư Vũ đưa tay vẫy chào mọi người trong phòng, anh ta trên tay cầm một túi đồ đưa cho Thẩm Tư Linh:

"Tư Linh! Đồ em nhờ anh chuẩn bị, anh mang tới rồi đây!"

Cô cầm túi đồ mở ra kiểm tra, vừa đúng những gì cô cần.

"Chị mua cháo cho em rồi." Rania cầm bì cháo để trên bàn cho cô.

Sáng nay, cô nhắn tin cho anh hai sẵn nhờ Rania ghé mua giùm cháo, anh sáng giờ chưa ăn gì? Không ăn sáng rất có hại cho sức khỏe!

"Cảm ơn anh chị."

Cô cầm bì cháo trên bàn lấy hộp cháo còn nóng hổi, nắp nhựa vừa mở ra mùi hương ngào ngạt sộc thẳng vào mũi, tay cô múc một muỗng đút cho anh ăn.

"Sáng giờ em chưa ăn gì đúng không? Ăn cháo đi!"

"Anh ăn xong đi, chút em ăn."

Cô lấy trên bàn giấy ăn lau vết cháo dính bên khóe miệng anh.

"Cậu không cần lo, tôi có mua cháo cho Tư Linh rồi." Rania nói chen vào.

Tào Khê gọt táo bày trên dĩa mời mọi người ăn, Lý Lệ Nhã cầm một miếng, cô ta vừa ăn vừa hỏi:

"Lâm Tạ Phong, sao anh lại muốn tôi hợp tác với Đằng Thị?"

"Không có gì... Chỉ là tôi có một người bạn, công ty gặp khó khăn nên tôi muốn giúp đỡ thôi."

"Đằng Minh!"

"Sao cô biết?" Anh không nghĩ là Lý Lệ Nhã lại biết anh quen Đằng Minh, nói đúng hơn là sau khi bọn họ cạch mặt thì anh mới quen Lý Lệ Nhã.

"Hai ông bạn của anh kể cho tôi nghe hết chuyện của anh trước lúc biết tôi rồi."

"Vậy sao!?" Anh cũng không lấy làm lạ, mối thù của bọn họ kể rồi cũng không sao.

"Nhưng mà hai người là kẻ thù, sao anh lại giúp anh ta." Lý Lệ Nhã lộ rõ khuôn mặt tò mò.

"Tôi đốt kho vật liệu của anh ta như vậy là đủ, công ty cũng lỗ một khoản tiền rồi... Dù gì nể tình xưa, tôi không muốn dồn anh ta vào đường cùng!"

"Được rồi, hợp tác với Đằng Thị cũng có lợi cho tôi. Tôi giúp anh." Lý Lệ Nhã nhún nhún hai bên vai, cô ấy không gặng hỏi anh nữa mà tập trung ăn.

Lý Lệ Nhã quen biết Lâm Tạ Phong cũng mười năm, bản tính anh ra sao cô ấy chẳng lẽ không biết... Anh tuy bề ngoài là một mặt lạnh băng nhưng bên trong lại rất nể trọng tình nghĩa.

Anh đây chắc vẫn còn nghĩ cho tình bạn năm xưa, dù Đằng Minh có căm thù anh nhiều lần hại anh nhưng anh vẫn không làm gì anh ta cả, trừ khi anh ta đụng đến cô là chạm đến giới hạn cuối cùng của anh.

Sau khi anh ăn xong, cô lấy trong hộc tủ ra một đống vỉ thuốc, mỗi loại lấy một viên, đưa trước mặt anh.

"Anh không uống đâu!" Lâm Tạ Phong đẩy tay cô ra xa, anh quay mặt sang chỗ khác.

Anh ghét nhất là uống thuốc, vì từ nhỏ trong một lần sốt cao anh đã uống phải một chén thuốc đắng mà từ đó bị ám ảnh. Đến lúc lớn dù có bị thương, anh cũng chỉ sát trùng thay băng mà thôi, tuyệt nhiên không uống thuốc. Cô đương nhiên biết điều đó nên càng ép anh uống.

"Uống! Anh không uống sao nhanh khỏi được!"

Lâm Tạ Phong liếc ánh mắt giận dữ về phía Tần Hạo, anh ta sao không biết được nên cố tình cười trêu tức.

Cái tên đáng chết! Rõ biết anh ghét uống thuốc còn kê cho cô!

"Khỏi nhìn, em nhờ anh Tần Hạo kê đơn đấy."

"Không uống được không?" Anh nhìn cô van xin.

"Không!" Cô kiên quyết không để bản thân bị anh mua chuộc, tay vẫn đưa thuốc trước mặt anh, tay kia cầm lấy bình nước trên bàn rót vào ly.

"Anh s... sợ đắng!"

"Anh uống thì mới nhanh khỏi, không thì em bỏ về không chăm sóc anh nữa đâu!" Cô nhét thuốc vào tay anh, rồi cầm ly nước trên bàn.

Anh nghe thế xong nhanh như chớp, mấy viên thuộc đã ở yên trong miệng. Cô cứng đờ tay cầm yên ly nước đến khi anh giật ly nước uống sạch, cô mới hoàn hồn.

"Xong rồi, thuốc không đắng đúng không? Phải như vậy thì em mới thương chứ!"

Anh không nói nổi, mặt còn nhăn nhó vì vị đắng của thuốc nhưng tay thì liên tục vẫy như đồng tình với cô.

Cô cất mấy vỉ thuốc lại trong hộc tủ bên cạnh giường, nói với anh:

"Em để thuốc trong tủ, tối ăn xong thì uống mỗi vỉ một viên."

"Anh biết rồi."

Cô quay ngoắt sang nhìn anh, ánh mắt đáng sợ cảnh cáo:

"Anh nhớ uống thuốc! Sáng mai em đến kiểm tra mà anh không uống thì chết với em."

Anh ngoãn ngoãn gật đầu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...