Cha Dượng (H+) – Chương 1: Ăn Sữa
Cha Dượng (H+)
“Ừm, chú… Đừng mà…” Toàn thân Tô Nhụy run rẩy khóc lóc khẩn cầu.
“Đừng mà cái gì?”
Phần eo Trương Trường Quân cố ý dùng sức đỉnh lấy, cự vật cứng rắn thô cứng thật sâu đi vào trong tiểu huyệt ấm áp của Tô Nhụy.
“Ưm… ưm…” Cự vật đỉnh vừa nhanh vừa mạnh, kích thích đến ngón chân Tô Nhụy co lại.
“A… Thoải mái sao…” Trương Trường Quân ở bên tai Tô Nhụy khẽ cười một tiếng, cũng không đợi đáp lại, ngậm lấy một bên tai cô l.i.ế.m m.ú.t.
“A… a…” Tô Nhụy bị kích thích đến da đầu tê dại, vô lực mặc cho cha dượng mình điều khiển, tiểu huyệt mẫn cảm không ngừng cắn m.ú.t lấy cự vật của Trương Trường Quân.
Trương Trường Quân bị m.ú.t đến sung sướng, hai tay nâng m.ô.n.g thiếu nữ lên ôm lấy, thiếu nữ thốt lên một tiếng, vòng hai tay ôm lấy cổ Trương Trường Quân.
Trương Trường Quân nhìn qua chỗ hai người kết hợp, khoáı cảm càng thêm tăng vọt, thiếu nữ bị giữ chặt, hai con thỏ trắng mập mạp trước ngực điên cuồng đong đưa.
Hắn nhìn bộ ngực cô không ngừng lắc lư, cự vật bên dưới lại trướng to thêm một phần, chống đỡ vách tường bên trong tiểu huyệt.
“Bảo bối Nhụy Nhụy, cho ba ăn sữa…”
Vừa nói vừa cúi đầu ngậm lấy núm v.ú kiều nộn của Tô Nhụy, chậc chậc có tiếng bắt đầu ăn.
Tiểu huyệt của thiếu nữ bị cự vật cắm tràn đầy, núm v.ú trắng nõn bị ba dượng ăn đến sáng loáng, kích thích trên dưới khiến tiểu huyệt không ngừng thít chặt, Trương Trường Quân gần như bị m.ú.t đến bắn ra.
Trương Trường Quân thoải mái đến tê dại cả da đầu, cô con gái nhỏ này làm sao thao thế nào cũng không ngán, hắn không khỏi nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy Tô Nhụy.
Năm đấy Tô Nhụy ngượng ngùng đi theo sau lưng Tống Nguyệt Trân.
“Đây là chú Trương của con, qua chào hỏi chú đi con.” Dưới sự ra hiệu của mẹ, Tô Nhụy nhỏ giọng gọi chú.
Khi đó thiếu nữ còn chưa đầy mười lăm tuổi, mặc dù tuổi tác còn nhỏ nhưng đã bắt đầu lộ ra tư sắc.
Gương mặt kiều nộn trắng nõn dưới ánh mặt trời giống như trân châu phát ra ánh sáng nhu hòa, lông mi dài cong cong như cánh b.ư.ớ.m, theo tròng mắt liếc qua mà chớp động, nhẹ nhàng chạm vào trong tim Trương Trường Quân.
Những năm này mặc dù hai ông bà trong nhà từng nhiều lần giục cưới, nhưng từ đầu đến cuối Trương Trường Quân luôn cảm thấy sống một mình cũng rất tốt, không hề có suy nghĩ lập gia đình, dưới sự thúc giục của người nhà, tuổi tác hắn lớn dần.
Mặc dù thường có người giật dây giới thiệu, nhưng hắn chưa từng thay đổi suy nghĩ sống độc thân, nhiều năm trôi qua như thế, người trong nhà từ sốt ruột chuyển dần sang thói quen chết lặng, lại mấy năm trôi qua, không còn giới thiệu đối tượng cho hắn.
Cho nên khi mẹ hắn nhắc đến Tống Nguyệt Trân, Trương Trường Quân nhìn nếp nhăn trên khóe mắt mẹ mình, sau cùng không từ chối, đồng ý đi xem thử.
"Nửa năm sau hai người đăng ký kết hôn, cùng với cô con gái riêng Tô Nhụy mà Tống Nguyệt Trân dẫn theo đến thành một nhà ba người hạnh phúc trong mắt người khác.
Sau khi cưới một nhà ba người sống trong một căn nhà kiểu tây của Trương Trường Quân.
Không thể không nói trong nhà có một người phụ nữ đúng là không giống nhau, trong nhà được thu dọn sạch sẽ gọn gàng, tan tầm về nhà có thể được ăn những món nóng hổi.
Trường cấp ba của Tô Nhụy cách nhà không xa, cho nên lựa chọn học ngoại trú, không ở lại ký túc xá.
Mặc dù mẹ tái hôn, nhưng Tô Nhụy không theo mẹ tái giá mà đổi tên, trái lại vẫn giữ theo họ cha.
Hai năm qua chung sống với Trương Trường Quân, Trương Trường Quân đối xử với mẹ con hai người bọn họ không thể nói là không tốt.
Trương Trường Quân đối xử với Tống Nguyệt Trân quan tâm, dịu dàng, đối với Tô Nhụy càng là nhiệt tình có thừa, ba người cùng nhau ra cửa, người khác sẽ chỉ ho rằng bọn họ thực sự là một nhà ba người.
Đối với điểm này, trong lòng Tống Nguyệt Trân vô cùng cảm kích, chỉ riêng việc Trương Trường Quân thân thiết với Tô Nhụy, cha ruột cũng chỉ như thế mà thôi.
“Nhụy Nhụy, mau đến đây ăn sáng nào.”
Sáng sớm Tô Nhụy đã rửa mặt thay đồng phục, vừa mới đi ra khỏi phòng đã nghe thấy Tống Nguyệt Trân gọi cô.
Trên chiếc bàn ăn làm bằng gỗ, Tống Nguyệt Trân và Trương Trường Quân đang ngồi đối diện nhau ăn sáng.
Tô Nhụy chào hỏi qua hai người, an tĩnh ăn xong bữa sáng, khoác balo lên lưng, chuẩn bị đi ra ngoài.
“Chú, mẹ, con ra ngoài.”
Đúng thế, là chú, mặc dù Tô Nhụy theo mẹ tái giá, nhưng cô không đổi giọng gọi Trương Trường Quân là cha, mà Trương Trường Quân và Tống Nguyệt Trân cũng không nói gì thêm.
Trương Trường Quân đi đến trước mặt Tô Nhụy, hai tay vòng qua ôm cơ thể mềm mại thơm ngát của thiếu nữ vào trong ngực.
Tống Nguyệt Trân vui vẻ nhìn hai người ở chung hài hòa, thu dọn bát đũa đi vào nhà bếp rửa.
Trương Trường Quân vô thức hít sâu vào một hơi, mùi thơm ngát trên người thiếu nữ thấm vào ruột gan, bàn tay đặt ở trên lưng thiếu nữ xoa nhẹ, lẳng lặng kéo thiếu nữ lại gần phía mình, cảm nhận kiều nhũ của cô cách một lớp vải cọ xát lên ngực mình.
“Trên đường cẩn thận.”
Trương Trường Quân khắc chế dục vọng không ngừng lan tràn trong ngực mình, buông tay tạm biệt với Tô Nhụy.
Từ lúc Tô Nhụy còn rất nhỏ, Tống Nguyệt Trân đã ly hôn dẫn theo cô rời khỏi cha ruột, cho nên cô cũng không có kinh nghiệm ở chung với bậc cha chú nam giới.






![Chưa Quen Đã Nghiện [Cao H]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1782032485-150x150.webp)






