Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cây Muốn Lặng, Mà Gió Chẳng Chịu Ngừng – Chương 2

Cây Muốn Lặng, Mà Gió Chẳng Chịu Ngừng

Tác giả: Nam Cung Ức
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Kì Kì, con còn đứng ngây ra đó làm gì?"

"Mau kéo mẹ con lại, bà ấy sắp rơi xuống rồi kìa!"

Tiếng hét của ba kéo tôi ra khỏi dòng ký ức.

Tôi liếc nhìn mẹ.

Bà vẫn đang co giật.

Kiếp trước, khi mẹ co giật, tôi lập tức chạy qua giữ bà lại.

Kiếp này, tôi không nhúng tay vào, mẹ đã tự co giật đến sát mép vực, chỉ còn cách một bước nữa là rơi xuống.

Không đến một phút, chắc chắn sẽ rơi.

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, xác nhận mọi thứ giống hệt như kiếp trước, xung quanh chẳng có bóng dáng du khách nào.

Tôi mở điện thoại, bật chế độ quay video.

Bất kể sau này có cần dùng đến hay không, tôi phải học cách giữ lại bằng chứng để tự bảo vệ mình.

Đặt điện thoại xuống đất xong, tôi quay sang hét với Giang Khải:

"Mau đưa kẹo m//ú//t qua đây!"

"Mẹ cần nó ngay bây giờ!"

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên * để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Quả nhiên, vừa nghe đến chuyện phải đưa kẹo, Giang Khải lập tức hai tay ôm chặt miệng, đầu lắc như trống bỏi:

"Không được! Không cho!"

"Đây là kẹo của con!"

Tôi bất lực nhìn sang ba:

"Bánh quy hay đồ ăn vặt gì trong túi cũng hết sạch rồi. Chỉ còn mỗi cây kẹo m//ú//t trong tay em ấy là có thể cứu được mẹ thôi."

"Nó lại không chịu đưa."

"Ba, ba tính sao đây?"

Ba tôi nhìn mẹ với vẻ chán ghét:

"Con kéo bà ấy lại trước đã, lỡ rơi xuống thì biết phải làm sao?"

Sau đó, ông lại quay đầu, vẫn như kiếp trước, nhẹ nhàng dỗ dành Giang Khải:

"Khải Khải, con trai ngoan của ba, chúng ta cho mẹ ăn một miếng kẹo được không?"

"Con xem, mẹ khó chịu đến mức đang lăn lộn trên đất rồi kìa."

"Không được! Không cho!"

Nhìn hai người cứ lề mề hết câu này đến câu khác, tôi chỉ cười lạnh trong lòng.

Khóe mắt liếc qua mẹ, tôi bắt đầu đếm thầm trong đầu.

Vừa đếm đến bảy, mẹ lại co giật mạnh hai cái liên tiếp.

"Mẹ!"

Tôi lao người về phía trước, quỳ xuống mép vực, nhìn theo hướng mẹ rơi xuống, gào khóc thảm thiết đến khàn cả giọng.

Nhưng trong lòng tôi lại vui sướng vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Bánh xe vận mệnh cuối cùng cũng bắt đầu xoay theo hướng mà tôi mong đợi rồi.

Kiếp trước, khi tôi rơi xuống vách núi, tôi vẫn còn ý thức. Trong lúc giãy giụa, những cành cây ngang dọc đột ngột giúp tôi giảm bớt lực rơi xuống.

Nhưng mẹ tôi thì khác, bà rơi xuống trong trạng thái vô thức, hoàn toàn là một cú rơi tự do.

Vì vậy bà không được may mắn như tôi.

Bà không chỉ bị gãy chân mà xương chậu cũng vỡ nát.

Bác sĩ nói đó là chấn thương gãy xương cụt nghiêm trọng, đã tổn thương đến dây thần kinh, cần phải phẫu thuật cố định lại.

Nếu không, hậu quả để lại sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Chi phí cho hai ca phẫu thuật này tổng cộng hơn mười vạn.

Bác sĩ căn dặn ba tôi nhanh chóng chuẩn bị tiền để sớm tiến hành phẫu thuật.

Sau khi bác sĩ rời đi, ba ngồi xuống chiếc giường trong phòng chăm sóc, vừa lẩm bẩm vừa xem số dư trong tài khoản:

"Chết tiệt, bao năm nay tôi mới dành dụm được mười ba vạn."

"Giờ thì hay rồi, bà kéo một phát mất đi mười vạn."

"Đây chẳng phải là cắt thịt của tôi hay sao?"

"Đúng là xui xẻo khi lấy phải loại đàn bà như bà."

Ba tôi vừa chửi bới vừa bấm điện thoại, chẳng nhận ra mẹ đã tỉnh lại.

Bà yếu ớt nằm truyền nước, đôi mắt mở to, không chớp lấy một lần, nghe hết mọi lời oán trách của ba.

Bất ngờ, bà giơ tay lên và "chát" một tiếng, điện thoại của ba rơi xuống đất.

Có lẽ vì bà giật tay quá mạnh, ống truyền nước cũng bị kéo ra.

Ba tức giận, vừa giữ tay mẹ để cầm máu, vừa lớn tiếng gọi y tá.

Nhưng mẹ lại đưa tay chỉ về phía tôi, ánh mắt yếu ớt nhưng đầy tính toán nhìn ba:

"Để nó trả tiền phẫu thuật đi."

"Nó đi làm rồi, quen biết rộng rãi, vay vài người là đủ thôi."

"Tiền trong thẻ của chúng ta không thể động vào, đó là để dành cho Khải Khải."

Những lời này đánh thức cơn phẫn nộ tôi đã chôn giấu suốt bao năm qua.

Kiếp trước, khi tôi bị rơi xuống vực, đồng nghiệp của tôi đã lập tức đến bệnh viện thăm tôi và tổ chức quyên góp.

Cấp trên còn tạm ứng trước cho tôi nửa năm tiền lương.

Tất cả cộng lại vừa đủ số tiền làm phẫu thuật mà còn dư cả năm vạn.

Nhưng mẹ tôi vẫn không chịu chi tiền cứu chữa cho tôi.

Bà cầm số tiền đó, sợ đồng nghiệp tôi chất vấn, liền đưa tôi trở về phòng khám chỉnh hình ở quê trong đêm.

Vì vậy, không phải bà không có tiền, mà trong mắt bà, tôi không xứng đáng để tiêu số tiền lớn như vậy.

Cũng giống như những lời bà thường mắng tôi từ nhỏ đến lớn: "Đồ vô dụng."

Bà không muốn bỏ ra năm vạn để cứu sống một đứa con gái như tôi.

Thà giữ số tiền đó mua đồ chơi và nạp thẻ game cho đứa con trai cưng của bà còn hơn.

Dù sao, trong lòng bà, niềm vui của con trai quý giá hơn sức khỏe của con gái rất nhiều.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cây Muốn Lặng, Mà Gió Chẳng Chịu Ngừng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...