Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Chủ Em Sai Rồi – Chương 56

Cậu Chủ Em Sai Rồi

Tác giả: ROSE
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyệt Vy và Hoàng Kim Ánh dừng chân ở một tiệm cà phê.

Không gian quán nhỏ hẹp theo trường phái kiến trúc xưa cũ.

Tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên an ủi lòng người khỏi những mệt mỏi đau buồn của kiếp nhân sinh.

Tiệm cà phê có cái tên rất nhẹ nhàng - “tình đầu."

Hoàng Kim Ánh gọi cho Nguyệt Vy một cốc cam tươi, vị ngọt thanh của nước cam vấn vít nơi đầu lưỡi rồi trội tuột xuống cổ họng.

Cảm giác mát lạnh khiến Nguyệt Vy tỉnh táo hơn rất nhiều.

Cà phê của Hoàng Kim Ánh vẫn chưa lên, vài phút sau đó, Nguyệt Vy nhìn thấy đích thân pha chế trong quây mang lên cho bà một tách Espresso kèm theo một tách sữa nhó.

“Mời bà chủ." Pha chế đặt đồ uống xuống, củi người tươi cười lễ độ.

Đợi người đó đi rồi.

Nguyệt Vy mới ngac nhiên hỏi bà "Di, dì là chủ quản cà phê này hả gì?”

Kim Ảnh mim cười gật nhẹ đầu, rồi nhấp một ngụm cà phê, động tác tạo nhã quý phái.

Ánh mắt bà mờ ảo sau lần hơi trắng xóa, tựa như đang nhớ về một miền ký ức xa xôi.

Bà trầm ngâm một lúc mới nói: “Quán cà phê này chính là nơi hẹn hò ngày trước của dì và mối tình đầu của dì.

Cách đây không lâu, người ta muốn bán quán cà phê này đi, nên di đã mua lại.

Thỉnh thoảng rảnh rồi vẫn thường đến đây.

"Mối tình đầu của dì ạ?” Nguyệt Vy lặp lại, trong giọng không giấu được sự ngạc nhiên.

Kim Ảnh mim cười, nụ cười xen chút buồn bã: “Tình đầu của dì...!không phải là chủ đầu con?”

Ngừng một chút, dì nói tiếp: "Có nhiều chuyện xảy ra rồi không thể thay đối.

Dì nói điều này không biết con sẽ nghĩ gì nữa.

Ngày đó, dì cũng không khác con bây giờ là mấy.

Dì hiểu cám giác của con và muốn giúp con là bởi vì dì cũng đã từng trải qua cái cảm giác mà con đang chịu đựng.

Bố Hoàng Phong theo đuổi dì rất cuồng nhiệt mặc cho ngày đó dĩ đã có bạn trai-chính là mối tình đầu của dì.

Nghe đến đây, trên mặt Nguyệt Vy hiện rõ vẻ sững sờ.

“Cả tỉnh Hoàng Phong không khác bố nó là mấy.

Những thứ gì nó muốn thì nhất định không từ thủ đoạn nào chỉ để có được.

Năm đó, mối tình đầu của dì dang dang dở dở là vì bố Hoàng Phong.

Đến tận bây giờ, dì nói điều này, có lẽ con sẽ chế cười nhưng mà....!dì vẫn không yêu bố Hoàng Phong.

Có chăng chỉ là tình cảm vợ chồng gần bỏ vì nghĩa vì tình thôi.

Chứ đạt đến chữ yêu thì chưa hề." Trên mặt Kim Ánh hiện rõ vẻ thề lương buồn bã.

Nói đến đây, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mi bà, giọng bà trầm xuống: "Dì bên cạnh chủ con là vì lúc đó trót lỡ mang thai Hoàng Phong Chấp nhận thành vợ thành chồng với ông ấy cũng là vì cái thai.

Về sau, ngày kết hôn của dì, người dì yêu đã lên đường sang Mỹ, mấy năm sau thì mất căn bệnh ung thư phổi.

Và đến lúc mất đi, ông ấy vẫn cô đơn một mình.

Dì đau đầu một thời gian đến mức trầm cảm, khoảng thời gian đó, đang mang thai Hoàng Phong, bố nó cũng mệt mỏi theo dì.

Nguyệt Vy rút khăn giấy trong túi xách đưa đến cho Hoàng Kim Ánh.

Bà nhận lấy chấm lên mi mắt lau sạch những bị thương một thời

Một lúc sau, giọng bà mới bớt nghẹn ngào: “Cho nên bây giờ dì muốn giúp con.

Dù cho con trai của dì yêu con đến bao nhiêu nhưng nếu con không tự nguyện thì cũng không có quyền ép buộc.

Dù không muốn con đi theo vết xe đổ của dì, để rồi cuộc đời lặp lại những đau khổ nặng nề không dứt.

Trong tình yêu, hạnh phúc nhất là được ở bên cạnh người mình yêu, vui vẻ nhất là người mình yêu cũng yêu mình, vậy nên sau này dì mong con sẽ có mối lương duyên trọn vẹn." Nghe những lời bộc bạch của Hoàng Kim Ảnh, trong lòng Nguyệt Vy vừa cảm kích lại vừa an tâm.

Ít nhất thì cũng có một người hiểu cho cô, và đứng về phía cô.

Thế nhưng Nguyệt Vy vẫn không khỏi thắc mắc rằng: "Dì ơi, con cảm thấy...!cậu chủ Hoàng Phong không hề có tình cảm với cô gái tên Thiên đó.

Nếu như ép buộc cậu chủ ở bên cạnh một người mà cậu ấy không yêu thì cậu ấy cũng sẽ không hạnh phúc.

Con không có ý gì khác đâu ạ, chỉ là nghe gì nói như vậy, con cảm thấy dì là một người rất tâm lý, thấu hiểu và mong cầu hạnh phúc cho người khác, vậy con nghĩ ất hằn dì cũng sẽ hiểu cho cậu Hoàng Phong giống như hiểu cho con."

Kim Ánh gật đầu nhẹ nhàng, ánh mất bà thoảng qua vẻ buồn bã ảm đạm, bà đáp: "Dì hiểu ý của con.

Nhưng con biết không, đàn ông ấy mà, nếu họ không thể cưới người con gái mình yêu thì cho dù họ có lấy cô gái nào đi nữa cũng giống nhau cả thôi.

Vậy thì nếu Hoàng Phong không thể cưới con thì lấy ai cũng như nhau, cớ gì lại không cưới Thiên để vẹn cả tình cả nghĩa hai bên gia đình."

Nói đến đây, lòng Nguyệt Vy chúng xuống, sóng ngầm cuộn trào lên từng cơn mãnh liệt.

Nếu không lấy được người mình yêu, thì lấy ai cũng như nhau cả thôi.

Điều này có thật sự đúng hay không? Nguyệt Vy không biết.

Nhưng cô chỉ biết rằng, cô có cảm giác bản thân mình như đang mang một trọng trách nặng nề vậy.

Không yêu một người lẽ nào cũng là cái tội? Cô không yêu Hoàng Phong, không thể đáp lại tình cảm của han cũng là lỗi của cô sao? Không lẽ không thể cưới được cô, cả đời này hãn mãi mãi không chạm đến được hạnh phúc hay sao? “Nguyệt Vy à, Hoàng Phong, nó đối xử với có tốt không?”

Cô cằn môi dưới.

Hàng mi run nhẹ, vẻ mặt hiện lên sự sợ hãi dè dặt

Hoàng Phong đối xử tốt với cô hay không ư?

Cô không biết.

Chỉ cảm thấy mỗi lần ở bên hàn cô đều rất sợ hãi.

Nhìn thấy biểu hiện này của Nguyệt Vy, Hoàng Kim Ảnh thở dài, bà nhẹ giọng bảo: "Được rồi.

Di hiểu mà.

Tính tình nó nóng nảy lại ngang tàn như thế chắc chắn là làm con sợ rồi.

Bây giờ...!nếu con muốn tránh mặt Hoàng Phong chỉ có một cách thôi.

Nguyệt Vy ngẩng mặt lên, trông chờ nhìn bà.

“Cách gì a?” “Dì sắp xếp chỗ ở mới cho con.

Đưa con đến một nơi khác, có thể hơi xa một chút, nhưng đảm bảo Hoảng Phong không tìm ra.

Nhân tiên trong thời gian nó đi công tác, con nhanh chóng tránh đi càng nhanh càng tốt.

Nguyệt Vy lắc đầu, cô cần môi, ấm ức nói: "Com còn phải đi học nữa ạ.

Con không thể bỏ bê việc học được.

Nhưng nếu tới trường, thì thế nào cậu chủ cũng sẽ tìm đến.

Hơn nữa.

Nguyệt Vy ngước đôi mắt ngập nước nhìn bà: "Còn đoạn video đó thì sao, con sợ mẹ con biết thì thì Cô không thể nói thêm được nữa, hậu quả đúng là không thể hình dung được.

Hoàng Kim Ảnh sang ngồi cạnh Nguyệt Vy, bà khẽ ôm cô vào lòng "Không khóc.

Không khóc.

Yên tâm, yên tâm, dì sẽ nghĩ cách.

Còn đoạn video đó, dì sẽ không để nó làm bậy Đến trưa Nguyệt Vy trở về nhà, mẹ cũng chưa trở về, trong nhà chỉ còn mình cô.

Nguyệt Vy khóa trái cửa đi vào phòng ngủ.

Phòng không bật đèn, cũng không mở cửa sổ, trong phòng tối om chỉ có ánh sáng phát ra từ chiếc điện thoại đặt trên bàn học.

Nguyệt Vy cầm điện thoại lên, nhìn thấy số cuộc gọi nhỡ trên màn hình mà run sợ.

Còn có hàng loạt tin nhắn chưa xem, tất nhiên đều từ một số máy là Hoàng

Phong.

Bằng nhiên trống ngực đập thình thịch.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Giờ này mẹ cô vẫn ở bên biệt thự làm việc, Nhật Tân nói rằng trưa nay sẽ ghé lại nhưng bây giờ mới hơn 10 giờ em ấy chưa về được.

Vậy ngoài cửa là ai?

Nguyệt Vy sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh.

Có khi nào, Hoàng Phong...!Không thể nào.

Hằn nói một tuần mới trở về.

Hôm nay chỉ mới thứ tư.

Nguyệt Vy đặt tay lên ngực, đè ép cảm giác sợ hãi.

Tiếng gõ cửa vẫn đều đặn không dứt nhưng cũng không qua số sáng người gõ rất kiệm pháp cư đường ba tiếng lại ngùng một lúc tôi là có tiến

Nguyệt Vy rón rén lại gần.

Bất chợt một trong đàn ông vang lên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Chủ Em Sai Rồi
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...