Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Chủ Em Sai Rồi – Chương 133

Cậu Chủ Em Sai Rồi

Tác giả: ROSE
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyệt Vy ngồi tựa lưng vào thành giường, hai tay co rúm nằm chặt chăn.

Hoàng Phong ngồi đối diện cô, khoảng cách rất gần, anh dịu dàng nhìn cô, giọng nhẹ nhàng: “Em muốn nói chuyện gì? Anh nghe đây?" Rõ ràng Hoàng Phong rất ôn nhu, ánh mắt cũng dạt dào tình ý nhưng

Nguyệt Vy vẫn không kìm được sợ hãi trong lòng.

Hành động và khí chất trên người anh chẳng hề ăn nhập với nhau.

Giọng điệu dân chủ nhưng hành động luôn chuyên chế độc tài.

Bất kể cô muốn hay không, anh luôn có cách ép buộc cô thỏa hiệp, không thỏa hiệp cũng phải thỏa hiệp, không tiếp nhận cũng phải tiếp nhận.

Càng lúc Nguyệt Vy càng cảm thấy mất an toàn trong mối quan hệ này.

“Sao, không phải có chuyện muốn nói với anh à.

Nếu không nói nữa.

" Giọng anh kéo dài, bàn tay lại chạm đến má gò má cô, tỉ mỉ xoa nhẹ.

Nguyệt Vy nhận ra ý tử của anh, cô vội vã tiếp lời: "Em...!em nói." "Sao nào?” Anh vén nhẹ những sợi tóc dài ra sau tai, ôn nhu hỏi.

Nguyễn Vy nuốt nuốt nước bọt, cuối cùng cũng đủ dũng khí để nói: “Em...!ngày mai em muốn đi học." Anh không thể giam giữ cô mãi như thế được, cô thật sự rất ghét thái độ cứng rấn cùng hành động ngang ngược này của anh.

Dựa vào đâu, anh lại tước đi quyền tự do của cô chứ? Thấy vẻ mặt ấm ức của cô, anh chỉ cười một tiếng, xoa xoa mái tóc của cô: “Muốn đi học đến vậy à?”

Nguyệt Vy nén lại tức giận trong lòng, cô gật đầu, cất giọng lấy lòng: "Em muốn.

Em biết sai rồi.

Anh để em quay lại trường có được không?” Cô ngước đội mắt ngập nước nhìn anh, đáy mắt tràn đầu ủy khuất ẩm ức.

Bộ dáng như cún con lấy lòng chủ nhân, cô nằm lấu tay anh, tha thiết nói: "Anh đừng như thế nữa.

Anh biết là em không phải bỏ trốn, em và Tân cũng không có chuyện gì.

Anh thả em đi.

Có được không? Em phải đi học, phải ra trường, chẳng phải anh từng nói sẽ ủng hộ em sao, anh còn nói sẽ tạo môi trường tốt nhất để học tập.

Những điều này, chẳng lẽ anh quên rồi sao?” “Anh không quên.” Hoàng Phong võ nhẹ lên mu bàn tay cô, từng câu từng chữ nói: “Chỉ là, anh cảm thấy thay vì ủng hộ em, anh có thể làm việc khác." Nguyệt Vy nhăn mày, mờ mịt hỏi: "Ý anh là sao?” “Rất đơn giản." Anh cười, nụ cười hết sức vô hại.

“Suy cho cùng em học tập là để làm gì? Muốn có một cuộc sống tốt hơn, muốn mẹ em an nhàn hưởng tuổi già, muốn có một căn nhà riêng, muốn mở một cửa hàng cho mẹ...!

Ngừng một chút, anh xoa xoa gò má cô, phóng khoáng nói: "Nói chung những việc em muốn làm, những thứ em muốn có, anh đều có thể cho em.

Vậy em học hành làm gì? Rất vất vả.

Ở bên cạnh anh là được rồi.

Anh hứa, cả đời này sẽ che chở em, em muốn cái gì anh đều đáp ứng.

Như vậy, không phải rất tốt hay sao?" Hoàng Phong hôn nhẹ lên môi cô, ánh mắt nhu tình ấm áp nhưng lại khiến Nguyệt Vy lạnh sống lưng, giọng anh vẫn ôn hòa nhẹ nhàng như thế “Cả đời ở bên cạnh anh, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là được rồi.”

Sắc mặt Nguyệt Vy tái xanh, máu huyết trên gương mặt dần trút hết không còn một giọt.

Cô gần như không tin nổi những lời mình vừa nghe được là thật.

Cà đời ở bên cạnh anh, ngoan ngoãn làm người phụ nữ của anh là được rồi.

Cuộc sống như thể có khác nào con chó theo đuôi chủ nhân, vô vị, tẻ nhạt, không ước mơ, vô định, dựa dẫm bám víu như một kí sinh trùng.

Tại sao Hoàng Phong lại có thể cực đoạn đến mức này, anh thực sự muốn giam hãm tự do của cô như thế sao? Nước mắt tràn mi, cô đờ đẫn lắc đầu: "Không.

Không.

Em không muốn như vậy.

Em không muốn.

Anh không được làm thế với em.

Cô đã từng động lòng bởi một

Hoàng Phong thâm tình, vì yêu cô vì bảo vệ cô mà bất chấp cả mạng sống.

Vậy mà giờ đây, nhìn lại người đàn ông đó, cảm giác xa lạ không nói nên lời.

Cô biết anh ngang ngược, nhưng không nghĩ lại cực đoan đến mức này.

Cô biết anh cổ chấp, nhưng không nghĩ lại cổ chấp đến mức này.

Hoàng Phong nhìn vẻ mặt sợ hãi ẩm ức của cô, anh xoa xoa gò má non mịn, lại gần, ái muội nói: “Được rồi.

Không khóc nữa.

Anh cũng đâu có mắng em, đánh em, sao lúc nào cũng khóc?”

Chuyện này so với đánh với mảng còn kinh khủng hơn.

Cô không thể chịu đựng được nữa rồi.

Cuộc sống của cô anh đã tùy ý cấm phạm, bây giờ ngay cả tương lai, con đường học tập, công việc của cô, anh cũng can thiệp.

Không được.

Không được.

Nguyệt Vy lắc đầu, nguầy nguậy, miệng lưỡi run rẩy bật ra một từ : "Không “Không cái gì? Hửm?” Anh say mê nhìn gương mặt lo sợ của cô, đôi mắt trong veo chớp chớp, cánh môi mềm khẽ run tựa như mời gọi khiêu khích, yết hầu Hoàng Phong lăn xuống một đường, cổ họng có chút khô khốc.

Nguyệt Vy còn chìm đậm trong mở suy nghĩ hỗn độn, vẫn chưa phát giác được ánh mắt mê loạn của Hoàng Phong, cô còn chưa kịp trả lời, thì một thanh âm trầm thấp hấp dẫn đã vang lên: "Muộn rồi.

Chúng ta đi ngủ thôi.” Lời vừa dứt, anh lại ép sát vào người cô, môi mềm mổ mổ lên cần cổ trắng nón.

Say mê thường thức như một món ăn ngon.

Mỗi lần nhìn thấy bộ dạng hãi hùng lo sợ của cô, anh lại không nhịn được muốn khi dễ có một trận.

Sự yếu đuối e sợ của cô chỉ làm tăng thêm d*c v*ng chiếm đoạt của anh mà thôi.

Nguyệt Vy bị ép sát vào thành giường, cô đẩy anh thế nào không ra, cử như khối núi đè nặng.

Nguyệt Vy vừa thẹn vừa giận, cô há miệng th* d*c, nước mắt thi nhau rơi xuống: “Anh tránh ra.

Tránh ra ngay..

Hức...hức buông ra

Hoàng Phong nghe lời cô mới là lạ, chẳng mấy chốc đã đẩy cô xuống giường, hai chân chặn đứng bên hông cô, tay cô cũng bị anh kìm hãm trên đỉnh đầu, Nguyệt Vy hả miệng th* d*c, cả người như bị đảm bùn lầy vẫy hãm không thể cử động được.

Nguyệt Vy đột nhiên cảm thấy bất lực tuyệt vọng vô cùng.

Cả đời làm người phụ nư của anh, thực chất chính là làm việc này có đúng không? Nguyệt Vy nghĩ đến đây, lại càng giãy dựa mãnh liệt, cô khóc thét: "Buông ra...! Huhu...!Không muốn.

Anh có nghe không...!Tránh ra...!Em không muốn "

Hoàng Phong dường như chẳng quan tâm đến lời cô nói, vảy ngủ trên người cô đã bị xốc ngược đến ngực.

Vai áo lệch xuống bả vai, đôi môi anh tham lam chu du trước ngực, m*t mát dây dưa.

Nguyệt Vy bật khóc nức nở, cô đánh, cô mắng, thế nào cũng không ngăn được hành động của Hoàng Phong.

Mấy ngày hôm nay không chạm vào Nguyệt Vy, anh lại nhớ nhung cơ thể cô đến phát điên rồi.

Hoàng Phong hôn nhẹ lên mặt cô, nhẹ nhàng tỉ mẫn lau đi những giọt nước mắt ướt át trên gương mặt anh, thủ thi dô dành: “Vy à, chúng ta sinh một đứa con em nhé, được không em?" Anh hôn lên mắt cô, lại nói: “Được không?”

Nguyệt Vy run rẩy nằm dưới thân anh, càng nghe càng hoảng loạn.

Sinh con ư? Với anh? Bây giờ Cô không muốn.

Nguyệt Vy không ngừng né tránh, cô hoảng loạn van xin: “Em không muốn.

Em không muốn.

Hoàng Phong, anh đừng như thế.

Đừng ép em.

Hoàng Phong trước kia không như thế, cho dù anh muốn cô đến mức nào cũng biết cách tiết chế.

Thậm chí còn biết cả kì an toàn của cô, vậy nên, đó là lí do tại sao, đến giờ Nguyệt Vy vẫn không có thai.

Nhưng hôm nay, hôm nay, không phải là ngày an toàn.

Nguyệt Vy càng nghĩ càng hoảng, cô gần như van xin: "Phong, em xin anh, em xin anh.

Dừng lại đi.

Em không muốn có con.

Không muốn.

Anh nheo mắt nhìn cô, chiếc váy đã bị anh cởi ném qua một bên, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt anh âm trầm đến đáng sợ: "Không muốn? Tại sao không muốn? Vậy em muốn sinh con cho ai?"

Cô bật khóc lắc đầu nguẫy nguậy “Không ai cả.

Phong, em...!em xin anh đấy.

Em còn trẻ, em không muốn mang thai.

Em còn phải đi học.

Em không muốn đầu.

Xin anh mà.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Chủ Em Sai Rồi
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...