Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Chủ Em Sai Rồi – Chương 129

Cậu Chủ Em Sai Rồi

Tác giả: ROSE
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm nay mặc kệ cô khóc thế nào, cầu xin thế nào anh đều không quan tâm.

Giống như muốn cho cô chút dạy đó, không buông tha, không ngừng nghỉ.

Trải qua cuộc h*n * điên cuồng trên xe, cả người Nguyệt Vy không còn chút hơi sức.

Cô co ro ngồi sát vào cửa xe, hai tay vòng lấy trước người ôm chặt hau đầu gối.

Váy áo trên người đều bị anh xé rách tươm ném về ghế sau, cô thoi thóp ngôi trên ghế lại phụ, bả vai run rẩy, mặt đầm đìa nước mắt.

Khắp người tràn ngập dấu vết xanh tím nhìn mà đau lòng.

Những tưởng bao nhiêu đau đớn đến đó đã kết thúc.

Nhưng vừa về đến biệt thự, mặc kệ cô khóc nháo xin tha thế nào vẫn bị anh chèn ép kéo lên lâu.

Tiếng khóc của Nguyệt Vy quá lớn, di Linh đang ngủ trong phòng nghe thấy khiếp sợ tưởng có chuyện gì bèn mở cửa chạy ra xem.

Vừa mở cửa ra, đã thất cậu chủ Hoàng bế Nguyệt Vy lên vai bước lên nửa cầu thang.

Dù mắt bà hơi kém nhưng có thể nhìn thấy trên người Nguyệt Vy chỉ có duy nhất một chiếc áo vest của cậu chủ, áo quân không còn một mảnh.

Không biết đã khóc bao lâu, tiếng khóc của Nguyệt Vy khàn đi, ấm ức không giấu được sự sợ hãi.

Dì Linh thấy vậy, cũng không kìm lòng được mà vội vội vàng vàng búi tóc, chạy lên cầu thang, thất tha thất thếu gọi: "Cậu chủ, cậu chủ...!cô chủ có chuyện gì vậy?” Hoàng Phong không dừng bước, hơi nghiêng đầu lại đáp: "Không có việc gì.

Dì đi nghỉ đi."

Giọng điệu hết sức lạnh lùng làm người ta không rét mạc run.

Cô gái trên vai anh đã khóc đủ, cô yếu ớt ngẩng đầu nhìn Di Linh đang đứng sững sờ ở cuối cầu thang, cô không nhịn được mà bật khóc: “Dì ơi, dì ơi...!Cứu con...!Di...!Cứu con Dì Linh nghe tiếng Nguyệt Vy kêu cứu càng thêm hoảng loạn.

Đôi mắt Nguyệt Vy tràn ngập sự sợ hãi, cô nhìn bà, trong ánh mắt nồng đậm ý tử van xin.

Cô giãy dựa trên vai Hoàng Phong ngày càng mạng, hướng dì Linh hoảng loạn kêu: "Dì.

Huhu...!Dì ơi, cứu con."

Tiếng kêu khóc Nguyệt Vy như mũi dao bén nhọn khoét sâu vào tâm can người khác.

Nhìn khuôn mặt nước mắt đầm đìa đầy hoảng loạn của Nguyệt Vy, dì Linh xót xa vô cùng, bà không biết Hoàng Phong đã làm gì mà Nguyệt Vy lại sợ hãi như thế.

Cô ngước đôi mắt hoang mang trông chờ nhìn bà, dì Linh thấy lòng mình chua xót cực kì.

Cô bé này, ngày thường ngoan ngoãn lễ phép, một tiếng dạ hai tiếng vâng, rảnh rồi luôn ríu rít bên bà, bà xem như con gái.

Giờ đây nhìn cô như vậy, bà chẳng đành lòng nhìn cô sợ hãi.

Bà chạy theo Hoàng Phong vừa chạy vừa lớn tiếng nói: "Cậu chủ có chuyện gì từ từ nói, cô chủ "Ram."

Cánh cửa phòng ngủ một cước đóng lại.

Ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Phòng ngủ cậu chủ cách âm cực cao, giờ đây tiếng khóc nấc của Nguyệt Vy đều im lìm sau bức tường, không gian bốn bể yên ắng.

Không một tiếng động, giống như một màn vừa rồi chỉ là ảo giác.

Làm việc ở biệt thự này lâu như vậy, bà chưa bao giờ thấy dáng vẻ đáng sợ này của Hoàng Phong bao giờ.

Cậu chủ vốn rất thương yêu cưng chiều cô Nguyệt Vy, không biết hôm nay xảy ra chuyện gì lại khiến Nguyệt Vy khóc lóc sợ hãi đến đành này.

Di Linh nhớ tới ánh mắt hoang mang khiếp đảm của Nguyệt Vy vài phút trước, lòng thoảng nặng nề xót xa.

Nhưng nhìn cảnh cửa im lim trước mặt, bà chỉ có thể thu chân trở về phòng.

Vẫn là tự trấn an bản thân rằng, cậu chủ yêu thương cưng chiều Nguyệt Vy nhiều như vậy cũng không làm tổn thương cô.

Nguyệt Vy bị ném mạnh lên giường, th*n th* tr*ng n*n không một mảnh vải che thân nảy lên vài cái.

Cô lập tức lấy lại thần trí, cô chống tay ngồi dậy lùi hắn về phía thành giường, túm lấy chăn che kín thân thể.

Nhận thấy Hoàng Phong đang cởi từng cúc áo nhàn nhã tới gần, Nguyệt Vy càng hoảng hơn.

Cô khóc đến thương tâm, gần như van xin: “Anh đừng tới đây...!Đừng tới đây mà...!Phong, tha cho em đi.

Em sai rồi...!sai rồi.

Không dám nữa.

Không dám nữa...huhu.

Toàn thân Hoàng Phong toát ra hung khí lãnh lẽo, đôi mắt màu hổ phách gắt gao kìm hãm cô gái trên giường.

Ngón tay thon dài chậm rãi cởi từng cúc áo, lồng ngực tráng kiện từng chút lộ rõ, anh nhếch môi, trên gương mặt hiện lên một đường cong ma mị đầy dụ hoặc, giọng nói nhẹ nhàng nhưng khiến Nguyệt Vy phát run: “Ngoan.

Qua đây.

Nguyệt Vy càng khóc lợi hại hơn.

Đôi mắt ướt sũng nước mắt, vài sợi tóc bê bết trên mặt, vấn vít bên khỏe mỗi hồng nhuận, đôi vai gây trắng nõn run rẩy dưới chăn.

Cô co ro lùi sát vào thánh giường, ánh mắt nhìn ánh đầy sợ hãi.

Nguyệt Vy không hề biết rằng bộ dạng yếu ớt không chút chống đỡ này của cô chỉ làm khơi lên d*c v*ng chiếm đoạt tàn ác của Hoàng Phong nhiều hơn mà thôi.

Anh mê muội hình ảnh Nguyệt Vy thút thít khóc lóc dưới thân anh, đối mỗi kiêu mị nức nở như cánh hoa thơm mời gọi, chiếc cổ cô trắng nõn yếu ớt như thiên nga trắng.

ngay cả hơi thở đứt quãng run rẩy của cô cũng khiến anh mê muội, say đăm.

Máu huyết trong người Hoàng Phong sôi trào, mỗi một tế bào trên cơ thể anh đều đang kêu gào gọi tên cô, anh muốn cô, muốn hôn lên đôi môi mềm mại nức nở đó, muốn ôm cô trong lồng ngực, muốn tùy ý đùa bỡn thân thể cô.

Mọi thứ thuốc về cô, từng tất da thịt, thể xác hay trái tim anh đều muốn thuộc về anh.

Vinh viên thuộc về anh.

Của anh.

Nguyệt Vy không biết Hoàng Phong đang suy nghĩ cái gi, sắc mặt biến hóa khôn lường, ánh mắt nhuốm đầm màu sắc u ám, gắt gao nhìn có tựa như muốn ăn tươi nuốt sống.

Nguyệt Vy càng thêm run sợ, cô túm chặt chăn ke kín trước ngực lùi sát về sau, chỉ hận không thể dán luôn vào thành giường.

Nhưng chưa tới hai giây đã bị Hoàng Phong kéo về, cổ chân trắng nõn năm gọn trong tay anh, Nguyệt Vy ngã vật ra giữa giường.

Cô điên cuồng giãy dụa nhưng thân thể Hoàng Phong đã bổ nhào lên.

"Phong, em không muốn...!em không muốn...!anh đừng ép em nữa.

Em xin anh.

Huhu...”

Hoàng Phong hôn lên mi mắt cô, từng chút rải khắp khuôn mặt phiếm hồng của Nguyệt Vy, anh dụ dỗ: "Ngoan.

Tách chân ra.

Cho anh vào Nguyệt Vy ra sức khép chặt đùi, hai cổ tay đều đã đã bị anh chế trụ, cô chỉ có dùng cách này để phản kháng.

Cô khóc nức nở: "Em sai rồi.

Em không dám nữa.

Anh tha cho em.

Phong, anh đừng như thế nữa.

Nguyệt Vy ưỡn cả eo hông lên phản kháng, cô lắc đầu trốn tránh nụ hôn của Hoàng Phong, nhưng không ngăn được sự đụng chạm của anh nơi nào đó.

Nguyệt Vy có ngốc cũng biết th* c*ng r*n đang chạm vào đùi mình biểu hiện cho điều gì.

Một tiếng đồng hỗ trong xe đã giày vò cô đến sức cùng lực kiệt, anh không mệt nhưng cô căn bản đã không chịu nổi.

Cô trốn tránh, cô giãy dụa Nhưng sự giãy dụa này của cô không khác nào mèo gãi ngửa với Hoàng Phong, đâu thể ngăn được hành động của Hoàng Phong.

Một giây sau đó, Hoàng Phong giữ chặt eo cô, một đường tiến vào.

Rõ ràng đã làm qua một lần nhưng vẫn rất khó khăn, cô quả chặt, lần này vẫn không tiếp nhận nổi sự to lớn đang sợ của anh.

Nguyệt Vy càng sợ hãi, càng khóc, bên dưới càng co rút mãnh liệt.

Hoàng Phong chỉ mới vào một nửa đã bị cảm căng chặt này làm cho điên đảo thần trí.

Cổ họng bật ra một tiếng gầm dữ dội, sắc mặt hung tợn đến đáng sợ, gần xanh trên trán nổi đầy.

Mặc cho cô gái trên giường sắc mặt không còn chút máu, anh vẫn tiếp tục trấn an cô: “Thả lỏng ra, ngoan,...!Kẹp chặt như vậy.

Rất khó làm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Chủ Em Sai Rồi
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...