Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cận Vệ Của Người Đẹp – Chương 200

Cận Vệ Của Người Đẹp

Tác giả: Bảo Tú
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thấu suy nghĩ của Triệu Dương, Mạnh Kiều hỏi lại: "Nghĩ gì mà hay thế, chị đây đã qua cái tuổi gặp anh hùng cứu mỹ nhân là chủ động hiến mình rồi! Mà cho dù tôi dâng hiến lên đấy, anh có dám không?"

Triệu Dương ngây ra, sao anh dám chứ?

Ngày xưa anh còn chẳng dám tiến nửa bước, nữa là bây giờ mối quan hệ giữa anh và Tô Linh đã có sự chắc chắn rồi.

Mạnh Kiều thấy anh do dự thì đoán được ngay, sự cảm kích và khao khát trong ánh mắt giờ đã bình tĩnh lại.

Cô ta không có ý mời Triệu Dương đi vào, chỉ đứng ở cửa hỏi: "Giải thích rõ với nữ thần họ Tô rồi à?"

"Có gì để giải thích?"

"Không!.. không có gì để giải thích, thì anh đến đây làm gì?"

Triệu Dương chỉ hướng Tôn mập, không biết nói thế nào.

Mạnh Kiều hiểu, lẽ ra anh không định đến đây, nhưng nghe thấy tiếng kêu cứu của cô ta. Đây là do tình cờ mà tới.

Tâm trạng cô ta tụt dốc thảm hại, không thoải mái nói: "Được rồi, tôi ổn rồi, anh đi đi".

Đi?

Triệu Dương không đoán được suy nghĩ của Mạnh Kiều, sao người phụ nữ này trở mặt nhanh vậy?

"Nhìn gì, tôi muốn thay quần áo, anh còn không mau về bên nữ thần họ Tô kia?"

Mạnh Kiều vừa nói, vừa đẩy người ra.

Triệu Dương quay đầu, nghe "rầm" một tiếng!

Cửa phòng đóng sập lại trước mặt, nếu anh tiến về phía trước nửa bước, thì chắc chắn giờ máu mũi đã chảy thành dòng.

Triệu Dương há miệng chực nói gì nhưng lại thôi, nếu đã vạch rõ ranh giới như vậy, anh còn giải thích nhiều làm gì?

Anh vừa mới đi được nửa đường, thì nhận được tin nhắn điện thoại.

Là Mạnh Kiều gửi tới: "Xin lỗi, tâm trạng tôi không tốt, hôm nào cảm ơn anh sau".

"Có phải vì Tôn mập không?"

"Không phải, do đến kì thôi".

Triệu Dương sửng sốt, cô ta trả lời vấn đề kín đáo này là có ý gì? Ý là quan hệ giữa hai người họ lại giống lúc trước?

Lần này anh không dám nói tiếp, nhìn thấy tòa nhà số năm trước mắt, anh hồi phục lại vẻ tươi cười, xóa hết cuộc trò chuyện vừa nãy.

Vào cửa xong, anh vẫn còn buồn bực, rõ ràng chuyện giữa anh và Mạnh Kiều chẳng có gì, vậy mà anh lại có tật giật mình như thế?

Chưa nghĩ ngợi được gì, điện thoại vang lên, Triệu Dương lôi ra nhìn, đó là Hùng Thần.

"Thấy bảo nhà họ Hạ lại táy máy tay chân, sao rồi, anh ổn chứ?"

"Tôi ổn, có chuyện này mà giờ tôi mới bàn với cậu qua điện thoại được".

Bên Hùng Thần rất ồn ào, nghe tiếng máy nổ ầm ầm.

Âm thanh này vô cùng quen thuộc, không phải tiếng động cơ xe ô tô, mà là tiếng động cơ máy bay.

Hùng Thần hùng hổ nói: "Mẹ nó, tôi vừa xuống máy bay là đã nghe được chuyện này, ý gì chứ, có muốn đòi lại công bằng không?"

"Bỏ đi, tôi ổn. mà chú Tề về rồi, cậu đừng có gây rắc rồi".

Hùng Thần không cam lòng: "Vậy sao giờ? Dù ông cụ nhà tôi về rồi, nhưng đối phó với loại bỉ ổi thối tha Hạ Như Đông đó, tôi không vừa mắt nổi!"

Triệu Dương không nhắc lại chuyện này nữa: "Được rồi, sáng này tôi đã làm phiền chú Tề một lần, cậu đừng gây chuyện nữa! Mà vất vả lắm mới về một lần, nhớ chăm sóc ông cụ chu đáo".

"Mà lúc nhận được tin nhắn của anh, ông cụ mài dao xoèn xoẹt, lúc chuẩn bị gọi điện thoại thì ai ngờ chị dâu đã một mình giải quyết rồi! Tôi nghe nói là viện kiểm soát của tỉnh gọi tới. Chị dâu đúng là trong nóng ngoài lạnh, quan tâm anh ghê!"

Hùng Thần cũng không nói gì thêm, anh ta biết tính cách của Triệu Dương. Chuyện này không liên quan gì đến Hùng Thần. Nếu liên quan đến thù oán không có cách nào trốn tránh, Triệu Dương thích tự mình giải quyết, không mượn tay người khác.

"Rồi rồi, ngày nào tôi cũng sẽ qua đánh ván cờ với ông cụ".

Triệu Dương cười gượng, buổi sáng bị cảnh sát bắt đi, anh gửi tin nhắn cho bố của Hùng Thần.

Dù không nói gì, nhưng anh tin, với sự thông minh của ông cụ, ông sẽ biết giải quyết thế nào.

Đây cũng là đường lui của anh, nếu như không giải quyết được chỗ phiền toái này ở Cửu Xử, thì đành phải mời ông cụ ra mặt.

Anh và Hùng Thần là bạn bè thân thiết, cùng đi lính, cùng giải ngũ, đã gặp những gian truân khó khăn nên chắc chắn sẽ không chịu kiếp sống nhục nhã.

Dù ông cụ đã nghỉ hưu, nhưng vẫn còn nhiều học trò ưu tú ở các phòng ban quan trọng, nên vẫn còn tiếng nói ở Thiên Châu.

Nói chuyện một hồi, Hùng Thần bàn tới chuyện chính: "Đúng rồi, anh Dương, anh cân nhắc thế nào xem, định làm tiếp chức bảo vệ đó à? Tôi không nói nhiều nữa, nhưng bây giờ xã hội thế nào anh cũng biết, loại mắt chó coi thường người khác quá nhiều".

Thấy Triệu Dương không nói gì, anh ta nói tiếp: "Anh hãy đến đây làm ăn với tôi, dựa vào bản lĩnh của anh, chắc chắn sẽ đạt đến trình độ của tôi! Tức là, một năm kiếm số tiền bảy con số là rất dễ dàng!"

"Được rồi, nếu tôi nghỉ, tôi cũng không muốn làm kinh doanh đâu".

Hùng Thần không nói gì, một người một ý chí riêng.

...

Triệu Dương không ngờ, Tô Linh nói sẽ chuẩn bị đơn giản, mà cũng gần hai tiếng.

Anh ngồi chờ trên ghế sofa, thấy sắp năm giờ, cô Tô mới lững thững xuống.

Áo sơ mi trắng voan màu trắng mặc ở trên, váy xếp ly màu xanh nhạt ở bên dưới, quần tất màu da đi cùng giày cao gót màu hồng, cả người trông rạng rỡ, tươi tắn, cực kì phù hợp để đi gặp phụ huynh.

Mà cô cũng không đeo đồ trang sức gì nhiều, chỉ đeo một dây chuyền không quá nổi bật trên cổ, dễ dàng thể hiện khí chất của cô.

Triệu Dương cảm thấy khí chất này đúng là quá mê hoặc, sau đó anh tổng kết lại, đúng là cảm giác dệt hoa trên gấm.

Nếu không phải thiên chất bẩm sinh, thì dù khí chất của cô có đặc biệt đến đâu, cũng không đem lại cảm giác mê hoặc thế này.

Tô Linh lúc này, lạnh lùng như hoa mai trắng tỏa hương trong tuyết lạnh, ấm áp như mặt trời rực rỡ tỏa sáng sưởi ấm, nụ cười mê hoặc quyến rũ làm lu mờ mọi thứ.

Không nghĩ nổi cái gì, mà có nghĩ cũng chẳng ra.

Như lúc này, nếu cô không nói gì thêm, thì ai mà nghĩ được cô là giám đốc trông coi sản nghiệp trị giá đến mười tỷ? Giống một cô em gái ngoan hiền nhà hàng xóm hơn!

Tô Linh rất hài lòng với biểu hiện của Triệu Dương, cô liếc hỏi: "Sao, bộ này phù hợp không?"

Vừa nãy ở trên tầng cô đắn đo mãi, một mình cô đã thay không dưới năm bộ quần áo. Không được chọn bộ quá sặc sỡ cũng không quá buồn tẻ, đó là một công việc vô cùng vất vả.

Triệu Dương cười ha ha: "Hợp, phù hợp lắm, nếu mẹ tôi thấy cô, chắc sẽ khỏe hơn một nửa".

"Tại sao?"

"Vì tôi đã tìm cho bà ấy một cô con dâu xinh đẹp như vậy, bà sẽ vui lắm!"

Tô Linh hừ một tiếng: "Đi thôi, tý nữa anh không được nói linh tinh nữa!"

"Được rồi, tôi biết rồi, tôi phải chịu trăm ngàn đắng cay, đánh bại hàng vạn quân mã, thì mới theo đuổi cô được, đúng không?"

Triệu Dương khó xử, dù là nói thật anh cũng không dám. Rõ ràng là cầm giấy đăng ký kết hôn rồi, nhưng con gái nhà người ta vẫn khăng khăng không thừa nhận.

Liệu lúc nói thật, có khiến mẹ anh sợ đến phát khiếp không?

Lúc đầu anh không định nói chuyện này với mẹ cũng là vì lo như vậy, nhưng bị dồn đến đường cùng rồi, đành phải bắt chó đi cày, gây khó dễ cho chính mình.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cận Vệ Của Người Đẹp
Chương 200

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 200
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...