Cận Vệ Của Người Đẹp – Chương 10
Cận Vệ Của Người Đẹp
Thôi Kiếm mặt tỉnh bơ, anh ta từ từ trở nên cảnh giác.
Thư Tình hơi nhếch mày lên, nói: “Lát nữa tôi có một cuộc phẫu thuật.”
Thôi Kiếm thấy Thư Tình không vui liền vội vàng đổi giọng, nhưng vẫn không
quên châm chọc: “Cũng phải, anh Triệu làm bảo vệ cũng bận lắm nhỉ? Nhưng không sao, chúng ta sau này còn nhiều cơ hội gặp mặt!”
Vừa nói,
anh ta vừa đắc ý: “À đúng rồi, giường số 82 là bệnh nhân của ngoại khoa
của chúng tôi, sau này có gì cần giúp đỡ có thể tới tìm tôi bất cứ lúc
nào.”
Triệu Dương không biết đáp lời thế nào, anh đương nhiên nghe ra được ý khoe khoang, đắc ý của Thôi Kiếm.
Nhưng anh có thể làm gì chứ?
Có những lúc anh thà rằng phải đối mặt với dao súng đạn thật, còn hơn là phải nhận lấy những lời cay nghiệt như thế này.
Đương nhiên không phải là anh vô dụng, nhưng năng lực và bản lĩnh mà cuộc
sống quân ngũ đã tôi luyện cho anh, khiến cho anh rất khó thích nghi với cuộc sống đầy cam go ở Thiên Châu này.
Nhất là ánh mắt đầy hận ý của Thư Tình khi anh không cố gắng vươn lên, dường như đã phá vỡ mọi phòng ngự của anh.
Một vị phó giáo sư trẻ tuổi nhất của bệnh viện Thiên Châu, một vị Chủ nhiệm Khoa ngoại thần kinh có tiền đồ vô cùng rộng mở.
Một người quân nhân đã giải ngũ đến cả một công việc đứng đắn cũng không
tìm được, phải làm bảo vệ ca đêm ở khu biệt thự Đế Uyển.
Ai ưu tú hơn chứ?
Lực chọn ban đầu của Thư Tình đã nói lên tất cả!
Chị dâu nhìn ra được hoàn cảnh khó khăn của Triệu Dương liền ngắt lời: “Cảm ơn, chúng tôi không có gì cần giúp đâu.”
Chị ấy cũng chỉ là cứng miệng thôi chứ lòng dạ khá tốt, lúc trước để Triệu
Dương đi xin người ta cũng là xem xem mình liệu có may mắn đến thế.
Nháo nhào một hồi vẫn là chuyện của nhà mình, dưới ánh mắt của người khác,
chị ấy đương nhiên không bằng lòng để Triệu Dương phải hạ mình nữa.
Tô Linh hít sâu một hơi, cô thực sự không thể xem tiếp được nữa.
Hôm qua Triệu Dương anh không phải rất đàn ông sao?
Sao ở trước mắt người phụ nữ tên là Thư Tình kia liền không nổi giận nổi?
Cô quay người đi vào phòng vệ sinh, đứng trước gương sửa lại lớp trang
điểm sau đó lôi thỏi son Dior phiên bản giới hạn ra, không ít không
nhiều, vừa vặn áp đảo màu son của Thư Tình.
Sau đó cô mím môi, nhìn vào gương chỉnh lại đầu tóc.
Đến lúc cô rời khỏi nhà vệ sinh, hơi nhếch cằm lên, lại phối hợp với hàng
lông mày như núi xa, đậm nhạt vừa phải, cả người cô toát ra khí thế hoàn toàn khác lúc nãy.
Mặc một chiếc đầm hoa nhí màu đen làm tôn lên trêи nền tường màu xanh nhạt, còn đôi giầy cao gót giúp chân cô trở nên thẳng và mảnh mai hơn.
Theo tiếng vang lên dứt khoát của giày cao gót, xuất hiện một hình ảnh khiến mọi ánh nhìn thu hút!
Tô Linh điềm tĩnh coi như bình thuờng, không hề để ý tới ánh mắt của những những người xung quanh, xách chiếc túi đi thẳng vào phòng bệnh.
Triệu Dương sững sờ tại chỗ, mặc dù khí chất là thứ rất khó đoán được, nhưng rất rõ ràng Tô Linh là trường hợp đặc biệt.
Ánh mắt cô không cao không thấp, khoé miệng hơi nhếch dường như đã được
tính toán sẵn, thậm chí cả khoảng cách của mỗi bước đi cũng rất vừa vặn.
Ở khoảnh khắc ấy, tao nhã lại vừa mạnh mẽ dường như không đủ để hình dung cô, Triệu Dương vẫn còn nhớ, lần trước nhìn thấy cô xinh đẹp, kiều diễm bước ra ngoài là lúc ở tiệc đính hôn.
Cho dù hiện tại cô không phải là nhân vật chính nhưng cô vẫn có thể bá đạo, vô cùng khác lạ.
Thôi Kiếm cũng đứng đơ ra, đáy mắt loé lên tia ɖu͙ƈ vọng tham lam đầy cháy bỏng.
Chỉ sợ ở trước mặt phụ nữ như Tô Linh không ai có thể kìm được lòng mình,
cho dù anh ta có che giấu giỏi cỡ nào, nhưng tiếng thở dồn dập gấp gáp
cũng để lộ rằng nội tâm anh ta đang rất kϊƈɦ động.
Thư Tình bỗng cảm thấy vô cùng chán ghét, cô ấy cố ý trốn tránh tay của anh ta, chau mày.
Bản năng trời sinh của người phụ nữ khiến cô ấy cảm nhận được địch ý rất rõ ràng!
Quả nhiên, trong mắt hơi híp lại của Thư Tình, Tô Linh đang đứng vững chắc bên cạnh Triệu Dương.
Điều khiến cô ấy kinh ngạc vẫn còn ở phía sau.
Tô Linh rất tự nhiên quàng tay Triệu Dương, ngữ khí điềm tĩnh hỏi: “Lúc nãy em đi đỗ xe, sao anh không đợi em?”
Triệu Dương hơi sững người, sau đó cố làm ra mặt cười, xin lỗi: “Vừa rồi anh vội quá.”
Tô Linh nhăn mũi ‘hừ’ một tiếng rồi nhìn sang bên cạnh, vô cùng thoải mái