Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cận tiên sinh rung động – Chương 9

Cận tiên sinh rung động

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 100
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuộc sống sau khi kết hôn rất náo nhiệt.

Kiều Nặc luôn tìm cách trêu chọc tôi, nhưng những tâm tư nhỏ nhặt ấy tôi nhìn cái là thấu.

Mỗi lần thất bại, cô ấy lại bĩu môi, lộ ra vẻ mặt thất vọng.

Tôi rất muốn xoa đầu cô ấy, hoặc là ôm cô ấy vào lòng.

Nhưng tôi biết, cô ấy không hề thích tôi.

Dẫu vậy, tôi vẫn không thể buông tay.

Vì cô ấy chính là tia sáng đời tôi.

Cô đơn là cảm giác mà tôi nếm trải nhiều nhất từ nhỏ.

Bố mẹ bận rộn chuyện làm ăn, việc không về nhà là chuyện cơm bữa.

Tôi thường xuyên sang nhà chú Kiều ăn cơm.

Năm tôi 7 tuổi, dì m.a.n.g t.h.a.i Kiều Nặc.

Về sau, khi tôi đến chơi, Kiều Nặc đã là một cô bé nhỏ nhắn.

Con bé thích cười, thích nghịch, dường như chẳng có chút muộn phiền nào.

Mỗi lần nhìn thấy cô ấy, tôi đều thấy mình như được bao bọc trong ánh nắng.

Ấm áp, chữa lành, hạnh phúc.

Năm 15 tuổi, tôi chuẩn bị ra nước ngoài du học.

Kiều Nặc dùng b.út màu vẽ một hình dán mặt trời, nhất quyết đòi dán lên ống kính thiên văn của tôi.

"Anh ơi, em nghe nói Thụy Sĩ lạnh lắm, em tặng anh một ông mặt trời nhỏ nè!"

Nhìn nụ cười thiên chân rạng rỡ ấy, tôi thoáng chút đau lòng.

"Sau này anh sẽ về chứ?"

Cô ấy hỏi tôi.

Tôi khựng lại, cúi người xuống:

"Nặc Nặc, anh chắc chắn sẽ về."

Nghe thấy vậy, cô bé hớn hở chạy đi ăn dưa hấu.

Tôi chạm vào hình dán mặt trời nhỏ, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó.

Những ngày ở xứ người, tôi luôn lủi thủi một mình.

Mỗi tuần, tôi đều gửi email cho chú Kiều:

Vừa để hỏi về chuyên môn, vừa để hỏi thăm dì và Kiều Nặc.

Chú Kiều có những thành tựu đáng nể trong ngành thiên văn, và quan trọng nhất là chú chưa bao giờ từ bỏ việc nghiên cứu.

Điểm này khác hẳn với bố tôi.

Vì thế, tôi luôn muốn trao đổi cùng chú ấy hơn.

Dĩ nhiên, nếu thực sự có tư tâm, thì đó chính là Kiều Nặc.

Nghe tin truyện tranh của cô ấy được xuất bản, tôi lập tức mua rồi gửi sang Thụy Sĩ.

Nghe tin cô ấy đỗ đại học, tôi liền lên mạng tìm hiểu mọi thông tin, ảnh trường lớp đều đã thuộc lòng.

Năm mới về nước, bạn bè nhờ tôi dạy thay lớp tự chọn tiếng Pháp.

Trong lớp, tôi nhận ra Kiều Nặc ngay lập tức.

Cô ấy đã lớn lên rồi, nhưng vẫn đáng yêu như thế.

Chỉ là, cô ấy dường như không còn nhớ ra tôi.

Tôi phạt cô ấy chép bài thơ "Hoàng hôn" của Rimbaud, cô ấy lộ vẻ không tình nguyện.

Có lẽ cô ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu được hàm ý ẩn sau đó là gì.

Đúng ngày Lễ Tình nhân, tôi đặt nhà hàng, mua hoa và cả vòng cổ.

Cô ấy mãi không hồi âm.

Đợi suốt ba tiếng đồng hồ, tôi hoảng hốt.

Anan

Vội vàng chạy về nhà tìm thì thấy cô ấy bước xuống xe cùng một nam sinh bằng tuổi.

Cô ấy đã uống rượu, khuôn mặt đỏ ửng lên.

Thấy tôi, cô ấy như cố tình dỗi hờn, hoàn toàn phớt lờ tôi.

Tôi muốn hỏi vì sao không rep tin nhắn, không nghe điện thoại, nhưng lời vừa đến cửa miệng lại thôi.

Cô ấy có quyền tự do của mình, tôi lấy tư cách gì để trách móc?

Ngày hôm sau, thấy chiếc vòng cổ hình ngôi sao trên cổ cô ấy, cơn giận trong tôi lập tức tiêu tan.

Chỉ cần được nhìn thấy cô ấy mỗi ngày là đã hạnh phúc lắm rồi, phải không?

Trở về từ tiệc sinh nhật của Hạ Hạ, tôi cảm nhận được sự ngượng ngùng của cô ấy.

Hô hấp nhân tạo bất ngờ, sự cố vô tình nhìn thấy thân thể cô ấy trong phòng tắm...

Không chỉ cô ấy, ngay cả má tôi cũng nóng bừng lên.

Sau khi tắm xong, tôi nghe thấy cô ấy đang trò chuyện cùng Hạ Hạ.

Cô nàng này đang nghi ngờ khả năng của tôi sao?

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi không nhịn được mà hôn cô ấy.

Vốn dĩ muốn tiến xa hơn, nhưng tôi vẫn dừng lại.

Tôi không muốn ép buộc cô ấy chuyện này.

Khi nhận được cuộc gọi cầu cứu của cô ấy, tôi thật sự đã hoảng loạn.

Thật may là vị trí của tôi không quá xa quán bar.

Tôi không dám tưởng tượng, nếu mình không kịp đến nơi thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Tôi chẳng nỡ trách móc, nhưng trong lòng cứ như bị đè bởi một tảng đá, nặng trĩu.

Về đến nhà, có lẽ vì cảm nhận được tâm trạng của tôi.

Cô ấy khẽ khàng gọi tên tôi.

Khi hai chữ "Chồng ơi" thốt ra, tim tôi như tan chảy.

Đêm đó, tôi cố tiết chế vì sợ làm cô ấy đau.

Cô ấy vụng về đáp lại tôi.

Cuối cùng, cô ấy mệt nhoài rồi thiếp đi trong lòng tôi.

Tôi vuốt ve mái tóc cô ấy, cảm giác cứ ngỡ như đang mơ.

Nặc Nặc, người phụ nữ của tôi.

Có thể khiến cô ấy hạnh phúc chính là mong ước lớn nhất đời tôi.

Cô ấy bắt đầu làm cơm trưa cho tôi, còn biết ghen với cô bạn cũ Thẩm Tịnh nữa.

Thậm chí còn cải trang để lén theo dõi tôi đến khách sạn.

Liệu đó có phải bằng chứng cho thấy cô ấy cũng đã yêu tôi một chút rồi không?

Tôi đưa cô ấy lên núi ngắm sao.

Kể cho cô ấy nghe, dù là hoàng t.ử băng giá của sao Diêm Vương, cũng cần tình yêu chân thành để sưởi ấm.

Cô ấy là một cô gái thông minh lanh lợi, chẳng mấy chốc đã tìm được cảm hứng sáng tác.

Khi biết tin cô ấy bị cuốn vào vụ kiện đạo nhái, tôi đang ở xa để tham dự một hội thảo học thuật.

Kiều Nặc miệng nói không sao, nhưng tôi biết, cô ấy đang rất bất lực.

Sắp xếp xong công việc, tôi bắt chuyến bay đêm vội vã quay về.

Sau khi hạ cánh, việc đầu tiên tôi làm là tìm gặp một người bạn luật sư để xin ý kiến.

Về đến nhà, tôi thấy cô ấy cuộn tròn trên ghế sô pha mà ngủ quên từ lúc nào.

Tôi bế cô ấy lên, đặt nằm ngay ngắn trên giường.

Cô ấy nắm c.h.ặ.t lấy tay áo tôi, nhẹ nhàng lẩm bẩm:

"Cận Hàn Châu... đừng đi mà..."

Tôi tự nhủ với lòng mình, tôi sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt, không chỉ riêng lần này.

Dạo bước bên bờ hồ Geneva, mọi thứ trước mắt hạnh phúc đến mức cứ ngỡ như đang mơ.

Kiều Nặc vui vẻ nhảy chân sáo, hệt như một cô bé con ngày xưa, vô tư vô lo.

Thiên văn học là niềm đam mê của tôi.

Còn Kiều Nặc, chính là tình yêu lớn nhất đời tôi.

Khi tôi thốt lên lời thề nguyện – qua bài thơ "Hoàng Hôn" ấy, đôi mắt cô ấy bỗng mở to vì ngạc nhiên.

Tôi biết rằng, từ nay về sau, sẽ chẳng còn buổi hoàng hôn nào phải cô độc nữa.

Bởi vì, người tôi yêu thương nhất, đã luôn ở ngay bên cạnh rồi.

"Kết thúc toàn văn"

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cận tiên sinh rung động
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...