Cận tiên sinh rung động – Chương 3
Cận tiên sinh rung động
Hạ Hạ liếc nhìn, lầm bầm:
"Đúng là xui xẻo!"
Là bạn trai cũ của cô ấy đến.
Lúc chia tay bọn họ đã rất không vui vẻ, chắc là hôm nay đến để gây chuyện.
Gã vừa thấy Hạ Hạ đã sán lại đòi quay lại.
Sau khi bị từ chối, gã liền lấy cớ say rượu mà phát điên, vu khống Hạ Hạ cắm sừng mình.
Tôi không thể nhìn bạn thân bị bắt nạt, liền xông lên bảo gã câm miệng.
Kết quả, mũi dùi của gã lại chĩa vào tôi:
"Kiều Nặc! Đừng có giả vờ thanh cao nữa, nghe nói cô cặp kè với một vị giáo sư trong trường à? Cô với Lâm Hạ Hạ cũng là hạng người như nhau, chuyên đi quyến rũ đàn ông!"
Tôi cầm ly nước đá hắt thẳng vào mặt gã.
Chưa để gã kịp phản ứng, Hạ Hạ đã đổ nguyên vại bia lên người gã.
Mấy chị em cũng lao lên, cầm s.ú.n.g nước phun cho gã ướt như chuột lột.
Trong lúc hỗn loạn, tôi bị đẩy về phía mép bể bơi, hụt chân trượt ngã.
Nước từ bốn phía ập tới.
Tôi không biết bơi.
Sự sợ hãi khiến tôi quẫy đạp, sặc nước liên hồi.
Bên tai chỉ là tiếng ù ù trong nước, có người đang gọi nhưng tôi nghe không rõ.
Đột nhiên, một bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Tôi được kéo lên khỏi mặt nước, ho sặc sụa, run rẩy.
Cố gắng muốn mở mắt ra nhưng lại không được.
Có người đang hô hoán:
"Phải hô hấp nhân tạo đi!"
Tiếp đó, một đôi bàn tay có nhịp điệu ấn mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Môi tôi bị thứ gì đó mềm mại áp vào...
Sau vài lần, tôi nôn ra một ngụm nước.
Mở mắt ra, tôi nhìn thấy Cận Hàn Châu.
Anh quỳ một nửa trước mặt tôi, cả người ướt sũng, những giọt nước vẫn còn nhỏ từ đuôi tóc.
Thấy tôi tỉnh lại, anh như trút được gánh nặng:
"Kiều Nặc, em nghe rõ anh nói không?"
Tôi gật đầu.
"Thầy Cận, trên lầu có phòng khách, có thể tắm rửa ạ."
Hạ Hạ nói với anh.
Cận Hàn Châu dùng khăn tắm quấn lấy tôi, bế thốc lên rồi sải bước lên tầng hai của biệt thự.
Dòng nước nóng xối xuống rất lâu.
Nhóm chat của hội chị em trong điện thoại đã nổ tung:
"Thầy Cận đỉnh quá đi! Không nói không rằng nhảy xuống nước cứu Kiều Nặc ngay!"
"Phim thần tượng ngoài đời thực, còn có cả hô hấp nhân tạo, ngọt đến sâu răng luôn rồi!"
"Không ngờ thầy Cận lạnh lùng cao ngạo của chúng ta cũng có lúc dịu dàng đến thế..."
Tôi tắt vòi sen, lau khô người.
Ngón tay khẽ chạm lên môi.
Nụ hôn đầu, cứ thế mà mất rồi?
Đầu óc tôi vẫn còn đang quay mòng mòng.
Ngẩn người ra vài giây, tôi mới sực nhớ ra mình mặc gì đây?
Chiếc váy cotton trắng bị cởi ra đã ướt sũng từ lâu.
Chiếc điện thoại trên bồn rửa mặt sáng lên.
Hạ Hạ: "Váy ở ngoài cửa ấy."
Tôi: "Cậu không thể mang vào đây à?"
Hạ Hạ: "Chồng cậu ở đó mà, bảo anh ấy đưa vào!"
Anan
Kèm theo đó là một icon cười gian đầy ẩn ý.
Tôi đành quấn khăn tắm quanh người, rồi hé cửa ra một khe nhỏ.
Không ngờ Cận Hàn Châu đang đứng ngay ngoài cửa.
Anh đã thay một bộ đồ khô - áo phông trắng, trông chẳng khác nào một nam sinh viên đại học.
Anh rủ mắt xuống, tay cầm một chiếc váy.
Một chiếc váy ngắn cổ chữ V phối ren, mỏng như cánh ve, độ dài chỉ vừa quá đùi.
Huyết áp tôi lập tức tăng vọt.
Lâm Hạ Hạ, cậu đợi đấy cho tôi.
"... Cảm ơn." Tôi chìa tay ra.
Cận Hàn Châu đưa váy cho tôi.
Anh nhìn xuống sàn nhà, mày hơi nhíu lại:
"Dưới sàn có nước."
Tôi nhìn xuống, quả nhiên có một vũng nước, là do vừa rồi tôi bước ra nên dính theo.
Chưa kịp nói lời nào, chân tôi đã trượt một cú.
Khăn tắm lập tức tuột khỏi người, trượt từ n.g.ự.c xuống đến tận mắt cá chân.
Tôi hét lên một tiếng, người ngả ra sau.
Anh vội vã bước tới, ôm lấy eo tôi.
Không khí mát lạnh tràn vào từng lỗ chân lông.
Chỉ có hơi nóng từ lòng bàn tay anh đang áp sát vào da thịt tôi, tựa như một dòng điện chạy khắp cơ thể.
Ánh mắt anh từ mắt tôi, di chuyển xuống xương quai xanh, rồi
Khựng lại.
Đồng t.ử rõ ràng co rụt lại.
Sau đó anh mạnh mẽ quay mặt đi, vành tai dần đỏ ửng.
Chỉ có đôi tay anh vẫn không buông, chắc là sợ tôi ngã.
Xung quanh im ắng lạ thường.
Chỉ nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong phòng tắm.
"Cận Hàn Châu... em hơi lạnh."
Giọng tôi nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
Anh hoàn hồn, đỡ tôi đứng vững.
Anh cúi người nhặt nhanh chiếc khăn tắm lên, quấn lại cho tôi, rồi đặt váy vào tay tôi.
Làm xong một loạt động tác đó, anh xoay người, mặt hướng về phía cửa sổ.
"Thay xong thì gọi anh."
Giọng anh khàn đặc.
Tôi cuống cuồng mặc váy vào người.
Dây váy bị lệch, gấu váy bị quăn, khóa kéo ở phía sau mà tôi thì không với tới.
Loay hoay mãi mấy lần vẫn không được.
Tôi trông chẳng khác nào con rùa không lật mình lại được, xấu hổ hết chỗ nói.
Sự im lặng kéo dài mười mấy giây, tôi đành phải lên tiếng:
"Cận Hàn Châu... kéo khóa giúp em với."
Anh từ từ quay người lại, mặt đỏ bừng như kẻ say rượu.
Đầu ngón tay chạm vào gáy tôi, nóng rực.
Cũng giống như má tôi vậy, đang nóng ran lên không sao ngăn lại được.
Cận Hàn Châu không cho tôi đi đôi giày ướt.
Sau khi xuống xe, anh bế xốc tôi lên lầu, đặt lên giường.
Anh nấu trà gừng, bảo tôi uống cho ấm người.
Sau đó, anh vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy róc rách, tâm trí tôi bắt đầu bay bổng.
Mình cứ thế mà bị Cận Hàn Châu hôn ư?
Cứ thế mà bị anh nhìn sạch sành sanh ư?
Nghĩ đến cảnh tượng đêm nay, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn co quắp ngón chân lại.
Chẳng bao lâu sau, tiếng nước dừng lại.
Tôi bật dậy, ngồi nghiêm chỉnh.
Cận Hàn Châu bước ra, mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh đậm.
Cúc áo trên không cài.
Tôi lén liếc nhìn một cái, chà, cơ bụng tám múi lấp ló kìa.
Không ngờ vóc dáng Cận Hàn Châu lại đẹp đến vậy!
Tay tôi cầm ly trà, ánh mắt lén lút dõi theo chuyển động của anh.
Nước miếng suýt nữa là chảy ra ngoài rồi.
Cận Hàn Châu liếc nhìn tôi một cái, đi tới hỏi:
"Còn muốn uống không?"
Tôi hoàn hồn:
"Uống, uống thêm chút nữa đi."
Anh cười nhẹ, giơ tay xoa xoa tóc tôi rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Tôi nằm dài trên giường, lén gọi video cho Hạ Hạ.
"Sao rồi sao rồi? Hạ gục được chưa?"
"Chưa, hình như anh ấy không có hứng thú với tớ."
Tôi có chút chán nản.
Hạ Hạ kinh ngạc kêu lên:
"Sao có thể chứ? Cậu không thấy thôi, lúc cậu rơi xuống hồ bơi, anh ấy căng thẳng cỡ nào đâu!"
Nghĩ tới màn hô hấp nhân tạo đó, rồi lại nghĩ tới lúc khăn tắm rơi xuống mình lộ hết cả ra...
"Người ta thường bảo đàn ông qua 25 tuổi là như 65 tuổi, anh ấy đã 30 rồi, chẳng lẽ là “không được” rồi sao?"
Tôi nhắm mắt phân tích.
Điện thoại trong tay bất ngờ bị giật mất.
Tôi mở mắt ra, Cận Hàn Châu đang cầm điện thoại của tôi, nhíu mày nhìn màn hình.
Hạ Hạ ở đầu dây bên kia vẻ mặt xấu hổ:
"Chào thầy Cận... em, em cúp đây."
Tôi chột dạ muốn quay lưng đi, kết quả Cận Hàn Châu cúi người xuống:
"Có muốn thử không?"
--------------------------------------------------













