Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cận Chiến Pháp Sư – Chương 419

Cận Chiến Pháp Sư

Tác giả: Hồ Điệp Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cửa tây thành Lâm Thủy, tuy dọc đường khá nguy hiểm nhưng cuối cùng Kiếm Nam Du vẫn đến được đây.

"Đến cả rồi chứ?" Gã hỏi mấy người khác trong kênh chat.

"Đến rồi..." Năm người khác lần lượt trả lời. Hiện nay Kiếm Nam Du đang ở trong một con hẻm nhỏ vẫn chưa đi ra, trộm liếc nhìn bên ngoài, chỉ thấy được Giao Thủy đang giả bộ bày hàng ở một khu chợ nhỏ trên con đường đến cửa thành. Ngày thường Giao thủy cũng hay bày hàng trên đường nhỏ gần cửa thành bán đồ, giờ xem như đã phát huy được tác dụng, gã giả vờ không có bất cứ người nào hoài nghi.

Còn bốn người khác, Kiếm Nam Du lại đảo mắt nhìn cẩn thận một vòng, vẫn không tìm ra được. Gã rất hài lòng, ngay cả bản thân gã cũng không nhận ra được, huống chi là mấy thằng lạ hoắc nào chứ.

"Đại Nam, làm sao bây giờ? Xông ra à?" Người gởi tin nhắn hỏi là Hỏa Nhiên Y.

"Phiền phức rồi, hình như người canh cửa nhiều hơn thì phải." Đạo Hương Mục nói.

Kiếm Nam Du đã phát hiện được vấn đề này. So với lúc gã ở cửa đông, giờ mọi người tụ tập lại với nhau, chỉ mới chậm chễ chút xíu mà người nơi cửa thành có thể nói là tăng mạnh. Ý định trước đó của Kiếm Nam Du là chuẩn bị tụ tập lực lượng của mọi người gắng gượng xông ra, chỉ cần diệt sạch đối phương thì đối thủ sẽ không biết được hướng đi của phe mình nữa. Kiếm Nam Du vốn có tự tin này.

Nhưng giờ nhân số bên đối phương đã tăng mạnh, đừng nói có giết sạch được không, có thể ra ngoài không đã là vấn đề rồi.

Trong kênh chat trở nên tĩnh lặng.

"Thế này nhé." Giao Thủy nói, "Tôi dẫn bọn hắn rời đi, các cậu chờ thời cơ rồi xông ra ngoài."

"Hay để tôi làm cho, mục sư như tôi mới có thể dẫn dắt toàn bộ sức chú ý của bọn hắn được." Đạo Hương Mục cũng nói. mọi người trầm mặc. Lời của Đạo Hương Mục không hề sai, Giao Thủy dẫn dụ, chắc chắn là không thể hấp dẫn được toàn bộ sức chú ý của đối phương, chỉ có mục sư xuất hiện mới có khả năng đó, nhưng vấn đề giao Thủy là cung tiễn thủ, có ưu thế về tốc độ, nên vẫn có xác suất thoát thân được. mục sư mà bại lộ, vậy khẳng định là chết không còn gì nghi ngờ.

"Vậy để tôi đi cho." Nhất thời chẳng ai nói chuyện cả, Đạo Hương Mục quyết định, đang chuẩn bị hiện thân, Kiếm Nam Du chợt gởi một tin nhắn: "Chẳng cần ai đi cả."

"Tại sao?" Đạo Hương Mục nghi ngờ. Kiếm nam Du chưa bao giờ là người xử trí theo cảm tính cả.

"Cậu đi dẫn dắt cũng vô dụng, cậu vừa ra đã bị người ta giết, cậu có thể chạy được mấy bước chứ?" Kiếm Nam Du nói.

Đạo Hương Mục nghĩ thấy cũng đúng, người không có tốc độ sao có thể dẫn đối thủ rời đi được? Chẳng chạy được bao xa đã bị người ta đuổi kịp tiêu diệt mất tiêu rồi.

"Vậy phải làm sao?" Một người hỏi.

"Tất cả nghe tôi nói đây!" Trong đầu Kiếm nam Du giờ đây đã có suy tính.

"Cách hay!!!" Đợi Kiếm Nam Du nói xong, tất cả mọi người đều đập bàn khen hay.

Dưới cửa thành tây lúc này đây đang tụ tập người của mười mấy nghiệp đoàn. Mỗi nghiệp đoàn đều có một đội ngũ phối hợp các chức nghiệp hoàn mỹ, đều có ý đồ chiếm cứ vị trí có điều kiện tốt nhất dưới cửa thành, không khí rất không hài hòa, mắt nhìn lẫn nhau như muốn phun lửa. Bọn hắn đang đợi kết quả hiệp thương của các hội trưởng ở học viện mục sư, một khi không đúng thì nơi đây sẽ lập tức diễn biến thành chiến trường. Mỗi một đội ngũ đều đã chuẩn bị chiến đấu, đang dự tính một khi bắt đầu đánh thì phe mình nên áp dụng thủ đoạn gì.

Nhưng trong lúc đó bọn hắn cũng không quên đi một sứ mệnh lớn khác: Nhìn chòng chọc người chơi lui tới ra vào.

Bầu không khí căng thẳng như sắp ngưng kết. Bàn tay siết chặc vũ khí của mọi người chảy đầy mồ hôi. đột nhiên, tại một con đường gần cửa thành nhất, một tên mục sư vội vội vàng vàng xông tới. Mắt người chơi của các nghiệp đoàn giờ đây đều sáng lấp lánh.

"Là gã hả?" Trong đầu mọi người thoáng qua sự do dự, lại thấy một mũi tên bay ra từ trong ngõ hẻm mà mục sư vừa mới chạy ra, ghim trúng ngay vai của mục sư.

Người chơi dưới cửa thành trở nên rối loạn. bọn hắn không hẹn mà cùng nhào về phía pháp sư nọ.

Bước chân của mục sư không hề dừng lại, gã cất bước muốn tiếp tục bỏ chạy, nhưng bất đắc dĩ một chuỗi Hỏa Cầu đuổi theo bước bộ của gã, đánh trúng ngay sau lưng của gã. Cùng lúc đó lại một Truy Tung Tiễn bay đến.

Ánh sáng trắng lóe lên! Trong vòng sáng loáng thoáng có vật gì đó rơi xuống.

"Lạch cạch" một tiếng, đồ rơi xuống đất, ánh sáng trắng tản đi, tất cả mọi người nhìn thấy rõ ràng, là một cây pháp trượng.

Gần như là cùng lúc, một tên cung tiễn thủ bay nhanh từ trong ngõ hẻm xông ra, liếc mắt đám người dưới cửa thành đang áp sát đến gần. Cuống quít xông về phía pháp trượng trên đất. Xông ra sát theo phía sau là một chiến sĩ dũng mãnh, xài Xung Phong đánh lên hông của cung tiễn thủ, cung tiễn thủ thoáng cái bị đ//â//m cho bay xa, chiến sĩ muốn đi nhặt pháp trượng, thế nhưng tốc độ của gã lại quá chậm, gã rống giận. Lúc này pháp thuật của pháp sư, mũi tên của cung tiễn thủ cùng nhau bay đến. Lấy cây pháp trượng kia làm trung tâm, pháp sư thiêu đốt cả một vòng xung quanh. Đám cung tiễn thủ thì điên cuồng bắn tên về phía tên chiến sĩ, chiến sĩ làm sao còn tiến lên trước được nữa, hoảng sợ bỏ chạy về lại trong ngõ.

"Nhanh, pháp trượng!!!" Không biết tiếng gào này truyền tới từ hướng nào. Đội ngũ của các nghiệp đoàn đều mạnh mẽ xông lên. người có ưu thế tốc độ thì lúc này đã vượt lên trên mọi người, nhưng lúc chỉ cách pháp trượng còn mấy bước thì lửa từ trên trời giáng xuống đã đốt bọn hắn thành tro bụi. tất cả mọi người đều dừng bước. Lúc này ai dám tiến lên nhặt cây pháp trượng sẽ lập tức sẽ trở thành mục tiêu cho mọi người công kích. Sau khi tên người chơi đáng thương đó hy sinh, tất cả mọi người đều nhớ tới đạo lý này.

Trong phút chốc tao nhìn mày, mày nhìn tao, pháp trượng nằm đằng trước không được mấy bước, lại chẳng có ai dám tiến lên lấy. Mọi người nhanh chóng ở trong kênh chat mật của mình tranh luận nên làm thế nào, có người đã báo cáo tình huống bên này cho các hội trưởng biết.

Bên chỗ học viện mục sư đã sớm loạn xà ngầu, đám hội trưởng đại nhân còn đang hiệp thương với cục diện trước mắt, lại chẳng tìm được cách thích hợp, lại thấy một tên mục sư sống lại trong học viện mục sư. Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ, mục sư đó đã mang theo ánh sáng trắng logout mất, mọi người còn đang ngây người đây, đã liên tiếp nhận được báo cáo phe mình ở cửa tây: có mục sư tạch, bạo ra được một cây pháp trượng.

Các hội trưởng vừa nghe được tin này thì còn hội họp gì nữa, lập tức dẫn thành viên của mình chạy như điên về cửa tây, dọc đường còn tìm hiểu rõ tình huống và cục diện trước mắt.

"Pháp trượng trên mặt đất, không ai dám lên nhặt cả!"

Trạng thái này không tệ, nhưng tuyệt đối không phải là kế sách lâu dài, bởi vì vật phẩm nằm trên đất đến thời gian sẽ bị hệ thống reload. Mà thời hạn này chỉ được năm phút.

Từ học viện mục sư tới cửa tây dù người có tốc độ nhanh nhất cũng không thể đến được trong vòng năm phút, cũng chính là nói, trước khi các hội trưởng dẫn người tới, thì nhất định phải có người nhặt pháp trượng lên, bằng không mọi người sẽ như công dã tràng.

Lúc này các hội trưởng đều suy nghĩ cho tình huống nhanh nhất, liên tục nhắc nhở đàn em: Tìm đúng cơ hội cướp pháp trượng. Dù cướp không được thì cũng phải nhìn rõ là người nào nhặt được cùng với chức nghiệp của tên đó.

Cùng lúc đó, lính canh ở các điểm sống lại đều đươc dặn dò phải có đủ tinh thần.

Cửa thành tây, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm. Lúc này cách thời gian pháp trượng rơi đã qua nửa phút, nhìn thì như chẳng có ai nhúc nhích. Nhưng thực tế người ở hàng đầu đều đang dùng cách thức khó mà phát hiện nhích bước về phía trước. Mỗi người đều muốn tiến vào phạm vi khoảng cách mà chỉ cần duỗi tay là có thể lấy được pháp trượng, như vậy thì cho dù chết ngay lập tức cũng sẽ lấy được. Trừ phi vận may quá tệ, chết phát là lại bị bạo ra cây pháp trượng này.

Một phút qua đi, ý đồ của tất cả mọi người đều đã bại lộ, bọn hắn lúc này thế mà đã rút ngắn được một khoảng cách, đây là biến hóa mà mắt thường cũng có thể phán đoán ra được. Người chơi ở hàng sau đều ngạc nhiên, dưới cái nhìn của bọn hắn thế mà trong lúc không hề hay biết, người chơi ở hàng đầu đã kéo dài một đoạn khoảng cách với bọn hắn, lúc này mọi người mới nhận ra được, tác dụng của tích tiểu thành đại đúng là quá đáng sợ rồi.

Hàng trước có người đột nhiên lao ra!

Thực tế dù mọi người nhìn như đứng cùng một hàng, cự ly cách pháp trượng không thể nào giống nhau, có người hơi xa, có người hơi gần. Vị trước mắt đây là người cách pháp trượng gần nhất, chỉ có hai bước. Khoảng cách mà chỉ cần cất bước khom lưng là có thể đến được, cuối cùng gã không nhẫn nại được nữa, giành trước ra tay.

Gã nhanh! Người khác còn nhanh hơn gã.

Gã cách pháp trượng gần nhất, nhưng có người gần gã hơn là gã gần pháp trượng.

Hai tên người chơi bên cạnh gã, thấy tên này có động tác cái là lập tức công kích, hai người liên thủ, tên đó tạch ngay tại chỗ. Mà tâm kế của một tên trong tổ hợp hai người sâu hơn, lợi dụng cơ hội công kích đó khéo léo nhếch vị trí của mình lên trước, sau một kích đắc thủ thì thuận thế muốn đi lấy pháp trượng. Thế là lại có người chơi vẫn luôn nhìn gã chằm chằm ra tay với gã.

Trạng thái lúc này đây vốn chính là chạm vào là nổ ngay. Huống chi giờ đã hai lần chạm rồi? Phản ứng dây chuyền được hoàn thành nhanh chóng, tất cả mọi người vung tay, vừa tiến lên giành nhau pháp trượng vừa loại trừ kẻ địch bên cạnh.

Cảnh tượng hỗn loạn bất kham, người chơi giở ra đủ loại thủ đoạn mạnh khóe.

Có người trong hỗn loạn đã sắp chạm đến được pháp trượng, người bên cạnh thấy không ngăn cản kịp, vội vã nhấc chân đá pháp trượng đi. Trên đất đều là chân người, pháp trượng chẳng lăn đi được xa, nhưng tên mới bỏ lỡ cơ hội tốt này đã lập tức chết trong loạn quân.

Tên người chơi thứ hai tìm được cơ hội trong hỗn loạn. Vừa mới khom lưng nhếch m//ô//n//g đã bị người ta đạp cho một cái thật mạnh, mất đi thăng bằng ngã sấp mặt trên đất. Nhưng cánh tay còn đang nỗ lực vươn ra muốn nhặt pháp trượng. Kết quả cuối cùng là bị các người chơi giẫm đạp đến chết.

Cuối cùng mọi người phát hiện trong tình cảnh hỗn loạn kiểu này muốn khom lưng nhặt pháp trượng rõ ràng là muốn chết. Thế là chẳng có ai làm ra hành động khinh xuất đó nữa. Người chơi xông đến gần pháp trượng đều liều mạng duỗi chân muốn giẫm pháp trượng dưới chân của mình.

Chen chúc, đánh đập, pháp thuật, tử vong. Đám người chơi không liên quan hoảng sợ nhìn màn trước mắt. Mà lúc này Kiếm Nam Du dẫn theo mấy anh em của gã đang lặng lẽ xuyên qua con ngõ bên cạnh, đi ra khỏi cửa tây. Không ai chú ý đến bọn hắn, sức chú ý của tất cả mọi người đều đặt trên cây pháp trượng trên mặt đất.

Nhưng mà hết thảy những thứ này chẳng qua là một màn kịch mà đám Kiếm Nam Du bày ra, ngay cả tên mục sư bị tạch cũng không phải là người của bọn hắn. Chỉ là một người chơi gà mờ nào đó cấp còn thấp tùy tiện giám định được trên đường. Dùng 50 vàng và một kiện trang bị mục sư không tệ, đã thuyết phục được đối phương diễn ra tiết mục hy sinh bản thân.

Còn về cây pháp trượng trên đất, chỉ là một cây pháp trượng bình thường, trong khoảnh khắc chết tên người chơi mới kia buông tay thả ở trên đất, chuyện thế này thì ai cũng đều làm được.

Kiếm Nam Du đoán chắc đám đó thấy được màn hồi nãy thì sẽ bị ấn tượng lúc đầu làm cho hồ đồ. Tuyệt đối không có ai trong lúc đó rồi còn nghĩ được nó chỉ là một vở kịch, sử dụng Giám Định Thuật để giám định thật giả.

Kiếm Nam Du là người cuối cùng đi ra khỏi cửa tây, quay đầu nhìn đám người chơi còn đang tranh giành cây pháp trượng bình thường trên mặt đất, để lại nụ cười khinh miệt.

————

[1]

Đây là một câu thơ trong "Lương Phủ ngâm" – một trong hai khúc c*̉a Cổ khúc "Thái Sơn Lương Phủ ngâm", khúc còn lại là "Thái Sơn ngâm", đều là những bài ca mai táng. Khi Gia Cát Lượng đi bộ ra ngoài cổng thành nước Tề, trong lúc buồn bã thương tiếc ba vị dũng sĩ chết oan mà viết ra về một ngọn núi nhỏ tên là Lương Phủ tại chân núi Thái ở Trung Quốc. Người ta tin rằng, núi Lương Phủ là nơi hồn phách người chết quay trở về. Bài thơ:

"Bộ xuất Tề thành môn; Dao vọng đãng âm lý.

Lý trung hữu tam phần; Luỹ luỹ chính tương tự.

Vấn thị thuỳ gia trủng; Điền Cương, Cổ Dã Tử.

Lực năng bài Nam sơn; Văn năng tuyệt địa lý.

Nhất triêu bị sàm ngôn;

Nhị đào sát tam sĩ.

Thuỳ năng vi thử mưu; Quốc tướng Tề Yến Anh."

Dịch nghĩa:

Đi bộ ra ngoài cổng thành nước Tề; Từ xa nhìn về một ngôi làng mơ ảo nơi xa xa.

Ở trong làng có ba ngôi mộ; Giống nhau tựa như xếp chồng lên nhau.

Hỏi là mộ của ai vậy? Là mộ của Điền Cương, Cổ Dã Tử (và Công Tôn Tiếp).

Tài võ của họ có thể lật đổ núi Nam; Tài văn của họ có thể xoay chuyển đất trời.

Nhưng một sớm bị lời sàm ngôn; Hai trái đào đã g*t ch*t ba dũng sĩ.

Ai là người có thể nghĩ ra mưu kế đó? Là tướng quốc nước Tề: Yến Anh.

Đây là bài thơ Lương Phủ ngâm, nằm trong tập thơ "Gia Cát Lượng tập. Lương Phủ". Mở đầu bài thơ đã chỉ rõ vị trí phần mộ của 3 dũng sĩ: "Tề thành": chỉ đô thành Lâm Truy của nước Tề; "đãng âm lý": chỉ một ngôi làng ở phía Đông Nam Lâm Truy.

Bốn câu thơ bắt đầu từ câu: "Hỏi là mộ của ai vậy?", đã chỉ ra nhân vật mà nhà Gia Cát Lượng đau buồn thương tiếc, đó là 3 vị dũng sĩ của Tề Cảnh Công: Điền Khai Cương, Cổ Dã Tử và Công Tôn Tiếp, trong thơ chỉ nhắc đến tên 2 người đầu, bởi vì số lượng từ trong thơ luật có hạn.

Hai câu thơ miêu tả tài năng của 3 vị dũng sĩ: "Tài võ của họ có thể lật đổ núi Nam", "Tài văn của họ có thể xoay chuyển đất trời", cho thấy 3 vị dũng sĩ không chỉ võ nghệ hơn người, mà còn có tài văn chương, có thể nói là văn võ song toàn.

Bốn câu cuối bài thơ là công bố nguyên nhân 3 vị dũng sĩ bị hại. Trong "Tử xuân thu. Gián hạ" có đoạn: Ba dũng sĩ đắc tội với Tể tướng Yến Anh, cho nên Yến Anh khuyên Tề Cảnh Công trừ bỏ ba người này, cũng hiến một kế sách, chính là đưa cho ba người hai quả đào, bảo bọn họ tự đánh giá công lao mình, ai công lớn thì có thể ăn đào.

Đầu tiên, Công Tôn Tiếp tự báo công đánh hổ của mình, rồi cầm qua một quả đào. Tiếp theo, Điền Khai Cương tự báo công giết địch, rồi cũng cầm một quả đào. Lúc này, Cổ Dã Tử đứng lên nói: "Năm đó ta cùng chúa công vượt sông Hoàng Hà, con ngựa kéo xe của chúa công bị một một con rùa lớn ngậm lôi đi. Ta phải bơi suốt chín dặm, bắt con rùa làm thịt, cứu sống con ngựa. Ta tay trái nắm đuôi ngựa, tay phải cầm đầu rùa, bước lên khỏi mặt nước. Công lao lớn như vậy, vẫn chưa đủ tư cách ăn đào sao? Hai vị hãy bỏ đào ra!". Nói xong Cổ Dã Tử rút kiếm bước đến.

Công Tôn Tiếp, Điền Khai Cương lúc này vô cùng xấu hổ, bỏ quả đào xuống, nói: "Chúng ta bản lĩnh không bằng ngươi, lại còn cướp quả đào ăn, thật hổ thẹn. Là hảo hán sẽ không mặt mũi nào để sống nữa!".

Dứt lời, hai người đều tự vẫn chết. Cổ Dã Tử thấy vậy, hối hận nói: "Ta thật có lỗi với hai huynh đệ, sống một mình không đáng là dũng sĩ". Nói xong rồi cũng tự vẫn. Đây chính là câu chuyện "Nhị đào sát tam sĩ".

Cuối bài thơ, Gia Cát Lượng chỉ ra kẻ buông lời gièm pha trước quân chủ: "Là tướng quốc nước Tề: Yến Anh". Yến Anh là hiền tướng của nước Tề, nhưng trong câu chuyện "Nhị đào sát Tam sĩ", thì có thể thấy thủ đoạn của ông vô cùng thâm hiểm độc ác.

Văn nhân triều Thanh Vương Sĩ Chẩn cho rằng "Thái Sơn là ẩn dụ quân tử, Lương Phủ ẩn dụ tiểu nhân. 'Lương Phủ Ngâm' của Gia Cát Lượng có lẽ là có ý này". Bài thơ này đã nói ra sự thâm hiểm độc ác của Yến Anh, người vẫn luôn được lịch sử tán tụng.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385
Chương 386
Chương 387
Chương 388
Chương 389
Chương 390
Chương 391
Chương 392
Chương 393
Chương 394
Chương 395
Chương 396
Chương 397
Chương 398
Chương 399
Chương 400
Chương 401
Chương 402
Chương 403
Chương 404
Chương 405
Chương 406
Chương 407
Chương 408
Chương 409
Chương 410
Chương 411
Chương 412
Chương 413
Chương 414
Chương 415
Chương 416
Chương 417
Chương 418
Chương 419
Chương 420
Chương 421
Chương 422
Chương 423
Chương 424
Chương 425
Chương 426
Chương 427
Chương 428
Chương 429
Chương 430
Chương 431
Chương 432
Chương 433
Chương 434
Chương 435
Chương 436
Chương 437
Chương 438
Chương 439
Chương 440
Chương 441
Chương 442
Chương 443
Chương 444
Chương 445
Chương 446
Chương 447
Chương 448
Chương 449
Chương 450
Chương 451
Chương 452
Chương 453
Chương 454
Chương 455
Chương 456
Chương 457
Chương 458
Chương 459
Chương 460
Chương 461
Chương 462
Chương 463
Chương 464
Chương 465
Chương 466
Chương 467
Chương 468
Chương 469
Chương 470
Chương 471
Chương 472
Chương 473
Chương 474
Chương 475
Chương 476
Chương 477
Chương 478
Chương 479
Chương 480
Chương 481
Chương 482
Chương 483
Chương 484
Chương 485
Chương 486
Chương 487
Chương 488
Chương 489
Chương 490
Chương 491
Chương 492
Chương 493-2
Chương 494
Chương 495
Chương 496
Chương 497
Chương 498
Chương 499
Chương 500
Chương 501
Chương 502
Chương 503
Chương 504
Chương 505
Chương 506
Chương 507
Chương 508
Chương 509
Chương 510
Chương 511
Chương 512
Chương 513
Chương 514
Chương 515
Chương 516
Chương 517
Chương 518
Chương 519
Chương 520
Chương 521
Chương 522
Chương 523
Chương 524
Chương 525
Chương 526
Chương 527
Chương 528
Chương 529
Chương 530
Chương 531
Chương 532
Chương 533
Chương 534
Chương 535
Chương 536
Chương 537
Chương 538
Chương 539
Chương 540
Chương 541
Chương 542
Chương 543
Chương 544
Chương 545
Chương 546
Chương 547
Chương 548
Chương 549
Chương 550
Chương 551
Chương 552
Chương 553
Chương 554
Chương 555
Chương 556
Chương 557
Chương 558
Chương 559
Chương 560
Chương 561
Chương 562
Chương 563
Chương 564
Chương 565

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cận Chiến Pháp Sư
Chương 419

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 419
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ