Cái Giá Của Giấc Mộng Hào Môn – Chương 4
Cái Giá Của Giấc Mộng Hào Môn
Tôi làm như không thấy, trực tiếp lấy bằng chứng từ trong túi ra – báo cáo khám thai của cô ta. Đổng Nhiễm Nhiễm nhìn thấy tờ giấy quen thuộc, trong mắt loé lên một tia hoảng loạn. Nhưng rất nhanh sau đó, cô ta trở nên tức giận.
“Lâm Kiều, con khốn mày dám ăn cắp đồ của tao?!”
Tôi cười và nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm: “Xem kìa, cô ta thừa nhận đó là giấy khám thai của mình rồi.”
Đổng Nhiễm Nhiễm lúc này mới nhận ra mình đã mắc bẫy của tôi, trong cơn tức giận liền lao tới giơ móng vuốt về phía tôi. Tôi khéo léo né được, suýt chút nữa khiến cô ta đ.â.m vào góc bàn sắc nhọn.
Giáo viên chủ nhiệm lật qua lật lại tờ giấy, khuôn mặt già nua ngày càng sa sầm.
“Đổng Nhiễm Nhiễm! Khoa chúng ta sao lại có một sinh viên như em!”
Đổng Nhiễm Nhiễm bị dọa sợ, chỉ có thể c.ắ.n răng cúi đầu.
“Thưa cô, em… em không cố ý…”
Tôi đúng lúc bồi thêm một câu: “Sao? Không cố ý mà bụng lại phình ra à? Lúc sung sướng sao mày không nói là không cố ý đi?”
Có lẽ lời tôi nói hơi thô thiển, khiến giáo viên chủ nhiệm cũng phải im lặng. Căn phòng bỗng chốc im lặng đến đáng sợ.
Cốc, cốc, cốc —
Cửa bị gõ vang, Trương Na xách chiếc hộp vải đen bước vào. Chúng tôi nhìn nhau cười, không cần nói lời nào cũng hiểu. Đổng Nhiễm Nhiễm vẫn cúi gằm mặt, không để ý đến sự xuất hiện của Trương Na.
Tôi thấy giáo viên chủ nhiệm có vẻ thắc mắc, bèn giải thích: “Đây là thú cưng nhỏ của bạn Đổng Nhiễm Nhiễm ạ.”
Giáo viên chủ nhiệm nhíu mày: “Ký túc xá có quy định rõ ràng, cấm nuôi thú cưng!”
Lúc này Đổng Nhiễm Nhiễm mới chú ý tới, vội vàng lao về phía Trương Na, định ngăn cản hành động của cô ấy. Nhưng Trương Na còn nhanh hơn, cô trực tiếp giật tấm vải đen xuống. Trong phút chốc, tất cả mọi người trong văn phòng đều bị ba con rắn dài trong hộp kính dọa sợ.
“Á!”
Giáo viên chủ nhiệm hét lên một tiếng thất thanh.
Tôi cười nói: “Đây chính là vị t.h.u.ố.c mà Đổng Nhiễm Nhiễm nuôi để sinh được con trai đấy ạ.”
Trương Na cười như không cười liếc nhìn Đổng Nhiễm Nhiễm. Cô bồi thêm: “Ngoài da rắn mới lột, bạn ấy còn phải uống đỉa khô, bọ cạp khô, giun đất, mào gà, gián khô. Khiến cho phòng ngày nào cũng hôi thối nồng nặc!”
Khóe miệng giáo viên chủ nhiệm giật giật, ánh mắt nhìn Đổng Nhiễm Nhiễm cũng thêm vài phần chán ghét. Một cô gái trông xinh xắn như vậy, sao lại có thể…
Đổng Nhiễm Nhiễm thấy những bí mật mình cố gắng che giấu đều bị tôi và Trương Na phanh phui, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Lúc này, một người đàn ông xông vào, không nói một lời mà tát mạnh vào mặt Đổng Nhiễm Nhiễm một cái. Tiếng tát giòn giã vang vọng khắp văn phòng. Đổng Nhiễm Nhiễm nhìn rõ người đến, sợ đến mức suýt khuỵu xuống.
“Anh… anh yêu… sao anh lại đến đây?”
Ngô Lâm mặt mày tím tái, ánh mắt đầy vẻ hung tợn.
“Đồ tiện nhân này, tao đối xử tốt với mày như vậy, mà mày dám cắm sừng tao!”
Giáo viên chủ nhiệm biết Ngô Lâm là con trai của lãnh đạo trường, nên cũng không tiện nói gì. Đổng Nhiễm Nhiễm khóc như mưa, không biết là do sợ hãi hay vì lý do gì khác, cả người mềm nhũn ra sàn.
“Không phải đâu… anh yêu, anh nghe em giải thích.”
Ngô Lâm tiện tay vớ lấy cốc nước trên bàn, trong cơn tức giận ném mạnh xuống đất. Chiếc cốc thủy tinh vỡ tan thành từng mảnh khi chạm đất.
“Á!”
Những mảnh vỡ văng lên không trung, cạnh sắc lẹm cứa vào má Đổng Nhiễm Nhiễm. Vệt m.á.u đỏ tươi từ từ chảy xuống, trông vô cùng đáng sợ.
“Mặt của tôi! Mặt của tôi!” Đổng Nhiễm Nhiễm điên cuồng lục lọi túi xách tìm chiếc gương nhỏ.
Ngô Lâm bỏ lại một câu chia tay rồi vừa c.h.ử.i bới vừa bỏ đi. Giáo viên chủ nhiệm ho khan một tiếng, vẻ mặt không hài lòng nhìn tôi, như thể tôi mới là kẻ chủ mưu gây ra tất cả mọi chuyện.
“Lâm Kiều, chuyện này đến đây là kết thúc. Trường chúng ta không thể có thêm bê bối nào nữa!” Giọng cô nghiêm nghị, không cho phép ai phản đối.
Tôi nghiêng đầu nhìn chiếc bàn nhỏ cạnh cửa, trên đó đột nhiên xuất hiện một chiếc điện thoại. Và trên màn hình điện thoại, chính là giao diện của một buổi phát trực tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Tôi mỉm cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt.
“Hình như, không kịp nữa rồi.”
7
Số người xem trong phòng livestream lúc này tăng vọt. Những tin đồn về tôi trên mạng nhanh chóng lắng xuống, thay vào đó là toàn bộ hành vi của Đổng Nhiễm Nhiễm. Chưa chồng đã có con, hãm hại bạn cùng phòng, vu khống bạn học, ngoại tình rồi cãi vã…
Trong mắt giáo viên chủ nhiệm lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Lâm Kiều, em đặt hình ảnh của nhà trường ở đâu!”
Tôi nghiêng đầu, thắc mắc hỏi: “Thưa cô, không phải chính cô đã nói sao? Tin đồn trên mạng rồi sẽ nhanh chóng bị quên đi thôi, cô cũng đừng để bụng quá.”
“Em!”
Giáo viên chủ nhiệm bị nghẹn họng không nói nên lời, lườm tôi một cái, rồi lại nhìn khuôn mặt bê bết m.á.u của Đổng Nhiễm Nhiễm với vẻ đau đầu.
Tôi chỉ vào chiếc điện thoại bên kia, cười nói: “Thưa cô, cư dân mạng đều đang xem đấy ạ. Cô có chắc là vẫn muốn tiếp tục hủy bỏ suất xét tuyển thẳng của em không?”
Chủ đề này vô cùng nhạy cảm. Những cư dân mạng chính nghĩa tự nhiên sẽ không ngồi yên.
Nếu cô ta còn dám hủy suất của tôi để bảo vệ Đổng Nhiễm Nhiễm, chỉ e rằng sẽ càng đẩy nhà trường vào tâm bão. Quả nhiên, giáo viên chủ nhiệm lập tức bình tĩnh lại.
Sau một lúc suy nghĩ, cô mới từ từ lên tiếng: “Chuyện này sẽ có một kết quả công bằng.”
Ngay trong ngày hôm đó, khoa đã ra thông báo, buộc Đổng Nhiễm Nhiễm thôi học và công khai xin lỗi tôi.
Lần tiếp theo tôi gặp lại Đổng Nhiễm Nhiễm là ở đồn cảnh sát. Tôi tố cáo Đổng Nhiễm Nhiễm về tội trộm cắp chiếc vòng vàng của mình. Giá trị tài sản bị trộm khá lớn, không còn là vụ án có thể giải quyết bằng hình thức tạm giữ hành chính nữa.
Nhưng Đổng Nhiễm Nhiễm không nói hai lời, ném thẳng một tờ giấy báo có thai cho nhân viên công vụ.
“Xin lỗi nhé, tôi là phụ nữ có thai, các người dám bắt tôi à!”
Sự việc lập tức rơi vào bế tắc. Tôi đã quên mất một điều – pháp luật không giam giữ phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i và đang cho con b//ú. Đổng Nhiễm Nhiễm đắc ý nhìn tôi một cái, sự chế nhạo trong mắt không hề che giấu.
Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát, tôi thở ra một hơi. Đổng Nhiễm Nhiễm đi theo sau, lớn tiếng chế giễu.
“Đồ ngu, mày báo cảnh sát thì đã sao? Mày làm gì được tao nào?”
“Đợi tao sinh được một thằng c//u bụ bẫm, tao sẽ ‘mẹ sang nhờ con’. Đến lúc đó, ai dám không nể mặt ông chồng tỷ phú của tao chứ!”
Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang.
Rồi lẩm bẩm một mình: “Lạ thật, chưa đến giờ đi ngủ mà sao đã có người nằm mơ rồi?”
Đổng Nhiễm Nhiễm lúc này mới nhận ra, tức giận đỏ mặt.
“Mày!”
Nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ đắc ý.
“Tao biết mày chỉ đang ghen tị vì tao sắp được gả vào nhà giàu thôi. Tao bị đuổi học thì đã sao? Ba năm sau mày cứ chờ xem. Lúc mày cầm tấm bằng thạc sĩ đi khắp nơi xin việc mà không được, thì bà đây đã sớm ăn sung mặc sướng rồi.”
“Đến lúc đó, dù mày có quỳ xuống l.i.ế.m giày cho tao, tao cũng sẽ đạp mày ra thật mạnh!”
8
Vài tháng sau, tôi được xét tuyển thẳng vào chuyên ngành y khoa tốt nhất, theo chân giáo sư hướng dẫn tham gia vào một dự án nghiên cứu về một căn bệnh hiếm gặp. Cả nước chỉ có ba trường hợp mắc căn bệnh này, có thể nói là độ khó cực lớn và tỷ lệ thành công rất thấp.
Cho đến khi nhìn thấy bệnh nhân mắc bệnh hiếm, tôi mới đột nhiên nhận ra – một trong số họ chính là vị tỷ phú mà Đổng Nhiễm Nhiễm đã cho tôi xem ảnh mấy tháng trước!
Tôi kinh ngạc nhìn bức ảnh điển trai đó, khó có thể tưởng tượng được một người đàn ông đẹp trai và giàu có như vậy lại mắc một căn bệnh hiếm gặp bẩm sinh!
Trong phút chốc, tôi lập tức hiểu ra tại sao hắn lại đi hiến tinh, và cũng hiểu ra tại sao ở kiếp trước hắn lại đột nhiên cho xét nghiệm ADN và triệu tập hơn một trăm đứa con ruột của mình về!
Hắn muốn lấy những đứa trẻ đó để làm đối tượng nghiên cứu!!
--------------------------------------------------













