CẢ NHÀ TÔI ĐỀU KHÔNG BÌNH THƯỜNG – Chương 7
CẢ NHÀ TÔI ĐỀU KHÔNG BÌNH THƯỜNG
Tôi không chịu nổi nữa.
Tôi giật que kẹo khỏi tay chị, đạp mạnh lên.
Chị gào khóc, la hét đòi “kẹo! kẹo!”,
vừa nhảy vừa hét.
Mọi người trên phố quay lại nhìn.
Tôi đứng đó, dưới chân là mẩu kẹo vỡ vụn.
Trước mặt là chị tôi, gào khóc như điên dại.
Mọi người chỉ trỏ:
“Con nhỏ đó bị khùng hả?”
“Có vẻ thế.”
“Cái gì? Cả hai đứa đều bị khùng à?”
Mắt tôi nóng rát, như có m.á.u dồn lên não.
Tôi nhìn chị, nói nhỏ:
“Chị đừng khóc nữa, Em sẽ mua lại kẹo cho chị.”
Chị không hiểu.
Tôi lặp lại:
“Em sẽ mua kẹo khác cho chị, nghe chưa?”
Chị vẫn gào khóc.
Cuối cùng tôi cũng bật khóc:
“Em sẽ đền cho chị!
Em sẽ đền tất cả! Chị không nghe thấy à?!
Em sẽ đưa hết tiền cho chị — đền hết!
Như vậy được chưa?!”
Tôi chợt hiểu ra tại sao ánh mắt ba khi ra đi lại đầy hối hận, vì sao ông lại thấy hối hận.
Vì ông biết rõ —
con gái ông thực ra không mạnh mẽ như chính nó tưởng.
Nước mắt lăn dài trên má tôi.
Tôi chưa bao giờ thê thảm đến thế.
Dù từng bị bóng bay đập vào trán đến suýt ngất ở trường,
dù từng đói đến mức không bước nổi,
tôi cũng chưa bao giờ khóc như lúc này.
Tôi cứ khóc mãi, khóc đến khi xung quanh im bặt.
Có người đưa cho tôi một tờ giấy.
Rồi một chai nước.
Rồi một hộp sữa.
Một chị gái vỗ vai tôi:
"Đừng khóc nữa, cô bé à."
Tôi không kiềm nổi nữa, khóc đến mức không thể thốt nên lời.
Lúc đó, một chàng trai trẻ thở hổn hển chạy đến, chìa cho chị tôi một que kẹo m//ú//t.
Tôi nhận ra anh ấy —
chính là người đã đi xe đụng phải ba tôi.
Anh ta chắc chắn là chạy tới, mồ hôi còn lấm tấm trên trán:
"Đây… kẹo cho em nè, đừng khóc nữa… Cả em… cũng đừng khóc nữa."
Chị tôi vừa sụt sịt vừa ngậm que kẹo, rồi đi cùng tôi đến bệnh viện.
Kết quả kiểm tra cho thấy:
Chị tôi không mang thai.
Nhưng… chị không thể có kinh nguyệt được nữa.
Vì trước khi ra đi, ba tôi đã dẫn chị đi phẫu thuật cắt tử cung.
Số tiền đó chính là phần còn lại ông tiết kiệm từ tiền hóa trị và thuốc giảm đau.
Đó là món quà cuối cùng… ba để lại cho chị tôi.
Tôi cầm tờ siêu âm ôm lấy chị,
đây là cái giá mà ba tôi đã trả để giữ chị lại với thế gian này.
—------
Tôi dẫn chị về nhà, nhưng phát hiện… mẹ đã mất tích.
Hôm nay vội ra khỏi nhà, tôi quên để phần đậu phộng rang cho mẹ.
Cũng không đặt ảnh ba bên cạnh bà.
Thời gian gần đây, sau khi ba mất, mẹ ăn ngày càng ít.
Bà cứ ngồi trước cửa chờ, có hôm mới 5 giờ sáng đã ngồi đó.
Tôi gọi thì bà quay về, tôi rời nhà là bà lại ra ngồi đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Lần ba đi lâu nhất là hè năm lớp 8,
ông lên Sơn Tây đào than 2 tháng, khi đi không biết nói gì với mẹ,
bà cũng không làm loạn, chỉ im lặng chờ.
Kết quả là không kiếm được đồng nào, ông chủ bỏ trốn.
Hai tháng đó, mẹ cứ sáng ngồi, tối ngồi…
Ba về rồi, mẹ chỉ quay đầu lặng lẽ đi ngủ.
Lần này, có lẽ mẹ nghĩ ba lại đi làm xa.
Hôm nay… đúng tròn hai tháng.
Đáng lẽ phải trở về rồi.
Ba tôi chưa bao giờ lừa dối bà.
Nhưng lần này… ông đã không về.
Tôi ôm hy vọng mong manh, bắt đầu tìm ở những nơi từng sống.
Thành phố rộng lớn, tôi chở chị khắp các con đường.
Tìm tới tận 11 giờ đêm.
Tôi đuối quá, chân run rẩy không nhấc nổi.
Dừng lại ngồi ở ghế trong công viên ven đường.
Từng nơi đã tìm hết.
Không có. Không ở đâu cả.
Tôi cắn môi ngẩng đầu nhìn lên trời.
Bầu trời đỏ hồng bởi ánh đèn thành phố, chẳng có lấy một ngôi sao.
Chị tôi ngồi kế bên đang hái hoa ven đường m//ú//t mật hoa bên trong.
Tôi gọi:
"Chị ơi."
Chị không đáp, chỉ đi xa dần.
Dáng chị dài ra trong ánh đèn đường.
Tôi lại gọi:
"Chị."
Vẫn không trả lời.
Tôi bỗng nhớ tới món thịt kho ba mua, thơm lừng, béo ngậy, ngon tuyệt.
Có lẽ… khi ấy thật sự không nên vứt đi.
Đúng lúc này, một bàn tay trắng trẻo chìa ra trước mặt tôi.
Trong tay là những nhụy hoa nhỏ xíu.
Tôi ngước lên — là chị tôi.
Chị chìa tay ra:
"Kẹo."
Chị nói:
"Kẹo."
Chị cười hì hì, tôi úp mặt vào người chị — nước mắt lại không kìm được tuôn rơi.
—-------
Nhờ sự hỗ trợ của công an và chính quyền địa phương, tôi nhanh chóng có tin về mẹ.
Cảnh sát bảo:
"Mẹ em quay về quê rồi, đi bộ gần cả trăm cây số, đi cả ngày đêm mới tới nơi."
"Không hiểu sao bà ấy lại nhớ được đường như thế."
Tôi biết tại sao.
Đó là con đường năm xưa ba đã dắt bà đi.
Tôi dẫn chị vội vã về quê.
Mẹ tôi ngồi trong căn nhà cũ kỹ sắp sập.
Cỏ dại mọc um tùm trong sân.
Bà ngồi nơi bậu cửa — chờ người đàn ông từng ngày nào cũng dáng lưng còng hấp tấp trở về lúc chiều muộn.
Bà vẫn ôm chiếc túi nhỏ của ba.
Những người trong làng nhìn tôi, ai nấy thở dài.
Khi nghèo, vì tấc đất bờ ruộng mà tranh cãi kịch liệt.
Khi đủ ăn, người ta lại dịu dàng biết bao.
"Bà ấy không ăn gì cả, đem móng giò hầm tới mà chẳng thèm đụng."
"Nhà ba mày vừa đào được mẻ đậu phộng mới, bà ấy cũng không chịu ăn."
"Kéo không đi, kéo là la làng."
"Đã hai ngày không ăn uống rồi."
--------------------------------------------------













