Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng – Chương 190

Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Tác giả: Nhất Trì Thanh Hứa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Lê vẫn tay bày ra một thuật ngăn cách, ngăn hết hình ảnh và âm thanh, trực tiếp thẳng thắn hỏi: "Ngươi thích Tiểu Ngư Ngư?"

"Thích."Con ngươi đen nhánh của Lạc Vân Dã trở nên lấp lánh, hắn trịnh trọng gật đầu nói: "Rất thích ạ."

Minh Lê tỉnh bơ quan sát vẻ mặt của hắn, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi cảm thấy mình có thể bảo vệ Tiểu Ngư Ngư sao?"

Lạc Vân Dã: "Có thể."

Minh Lê ngồi xuống: "Chỉ bằng tu vi bây giờ của ngươi?"

Lạc Vân Dã sững sốt một chút, nghĩ đến tu vi Phá Hư cảnh hậu kỳ hôm nay của mình, đúng là không đủ nhìn trước mặt đại lão.

Vì vậy hắn thành khẩn nói: "Quả thật tu vi hôm nay không đủ... Mong rằng sư tôn có thể chỉ điểm một chút."

Minh Lê: "..."

Gọi người nào là sư tôn vậy? Gọi sư tôn cái đầu ngươi!

Thằng nhóc thối!

Minh Lê không nói nhảm nữa, trực tiếp phất tay, một đạo linh thuật bay qua, muốn thử cơ sở tu vi của Lạc Vân Dã.

Lạc Vân Dã nhanh chóng ngăn cản được.

Thấy hắn ngăn cản dễ dàng như vậy, Minh Lê a một tiếng, tiếp tục gia tăng linh khí.

Từng đạo linh nhận bay ra ngoài.

Lạc Vân Dã vẫn bình tĩnh ngăn cản được hết.

Trước mắt là sư tôn thân thiết nhất với Tiểu Ngư, hắn muốn Tiểu Ngư vui vẻ, cũng muốn trở thành đạo lữ của Tiểu Ngư, nhất định phải qua được cửa này.

Vậy nên để sư tôn Minh Lê hài lòng một chút, chứng minh hôm nay đúng là có một chút năng lực bảo vệ Tiểu Ngư, vì vậy Lạc Vân Dã cũng không che giấu tu vi của mình nữa.

Giờ phút này linh nhận đã vượt qua trình độ mà tu sĩ Khai Thiên cảnh có thể ngăn cản, thiếu niên áo xanh trước mặt lại vẫn có thể ngăn cản rất dễ dàng.

Minh Lê hơi nheo mắt, trong con ngươi thoáng qua một tia sáng, y ngồi thẳng cơ thể, giơ tay đánh một linh nhận có uy lực mạnh mẽ hơn trước nhiều.

Uy lực của linh nhận này đến gần tu vi Phá Hư cảnh trung kỳ, đã không phải là Lạc Vân Dã có thể ngăn cản được.

Lạc Vân Dã cầm phù bút màu vàng, dùng phù bút ngăn cản linh nhận màu trắng, đồng thời từng đạo kim quang thoáng qua phù ấn màu vàng trên không trung gần như liền một mạch, ngăn cảnh linh nhận lại đánh đến.

Từ khi Lạc Vân Dã lấy phù bút màu vàng kia, ánh mắt Minh Lê đã sáng hơn.

làm một tông sư luyện khí, không biết đã nhìn thấy bao nhiêu thứ tốt.

Đại khái trong lòng Minh Lê đã có suy đoán, y đánh ra đạo linh nhận tiếp cận với Quy Nhất cảnh cuối cùng, sau đó hoàn toàn thu tay lại.

Lạc Vân Dã dùng rất nhiều phù ấn màu vàng cản lại.

Minh Lê nhìn thiếu niên áo xanh cách đó không xa, không tính là thoải mái, nhưng cũng còn dư lực.

Y dựa vào phía sau một chút, chậm rãi từ trong tay áo lấy ra một túi mứt hoa quả, vừa ăn vừa nói: "Ngươi chính là Lạc Vân Dã trên Thiên Bảng đi?"

Lạc Vân Dã chấp phù bút cung kính thi lễ một cái: "Vâng."

Minh Lê cười hỏi: "Tiểu Ngư Ngư còn chưa biết?"

Lạc Vân Dã hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu.

Minh Lê cắn một miếng mứt quả, có chút tò mò: "Vậy vì sao ngươi muốn lừa gạt Tiểu Ngư Ngư?"

Lạc Vân Dã thu hồi phù bút, thành thật nói: "Tiểu Ngư muốn có tên trên Thiên Bảng, ta muốn chờ nàng lên Thiên Bảng, sau đó lại nói với nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me -

*

.]

Minh Lê: "..."

"Ha ha ha ha ha ha ha!" Minh Lê trực tiếp cười to.

Lạc Vân Dã thấy Minh Lê đột nhiên cười to như vậy, có chút không hiểu.

Hắn cẩn thận nhớ lại, rồi sau đó thận trọng hỏi: "Sư tôn, là ta nói cái gì không đúng sao?"

"Không phải không phải." Minh Lê nuốt hết miếng mứt quả vừa cắn, ho khan mấy tiếng, nín cười nói: "Ngươi nói rất đúng, quả thật Tiểu Ngư Ngư muốn lên Thiên Bảng, làm khó ngươi có tấm lòng này."

Sau đó Minh Lê lại hài lòng cho hắn một lời khẳng định: "Ngươi rất tốt."

Câu khẳng định này làm cho lúc Lạc Vân Dã đi ra, cả người có chút lâng lâng.

Hắn lại có thể dễ dàng nhận được sự thừa nhận của sư tôn Tiểu Ngư như vậy?

Ngu Tri Dao dẫn đầu kéo tay Lạc Vân Dã nhìn một vòng, phát hiện trừ người có chút ngơ ngẩn ra, những chỗ khác đều hoàn hảo.

Ngu Tri Dao lo lắng nói: "Sư tôn của ta không làm khó ngươi chứ?"

"Không có." Lạc Vân Dã lắc đầu: "Sư tôn khen ta rất tốt, còn cho ta một túi mứt hoa quả."

Hắn vừa nói từ trong tay áo lấy ra một túi mứt hoa quả.

Ngu Tri Dao:?

Giỏi lắm, đã kêu sư tôn rồi?

Không nghĩ tới lúc trước sư tôn mạnh miệng như vậy, vừa gặp Tiểu Vân như đã quen biết từ lâu? Tặng quà gặp mặt?

Hữu nghị giữa nam nhân các ngươi thật đơn giản!

"Tiểu Ngư Ngư, ngươi đi vào." Giọng nói của Minh Lê từ trong phòng truyền ra.

Ngu Tri Dao thò đầu vào cửa đáp một tiếng, sau đó xoay người lại nói với Lạc Vân Dã: "Chờ một chút ta sẽ ra ngay!"

Lạc Vân Dã ừ một tiếng, còn không quên dặn dò một câu: "Tiểu Ngư, nếu sư tôn có chỗ không hài lòng với ta, cũng đừng tranh cãi với sư tôn."

Ngu Tri Dao nháy mắt mấy cái, nói nhỏ bên tai hắn: "Ta biết. Nếu sư tôn không hài lòng, chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng làm cho sư tôn hài lòng là được! Hơn nữa sư tôn không thể không hài lòng, ta thích Tiểu Vân chính là chỗ tốt nhất!"

Mỗi lần Ngu Tri Dao khen Lạc Vân Dã, đều đặc biệt kiêu ngạo, giống như hắn là một bảo bối vô cùng trân quý.

Trong con người Lạc Vân Dã tràn đầy ý cười, hắn dùng ngón tay vén tóc mai tán loạn qua sau tai giúp nàng, hơi khom người, tầm mắt ngang hàng với nàng: "Tiểu Ngư, vào đi thôi, ta ở chỗ này chờ ngươi."

"Được."

Minh Lê ở trong phòng nhìn đôi tình nhân nhỏ ta ta ngươi ngươi cảm thấy thật ê răng.

Sao nói chuyện với y, lại giống như muốn cử bọn họ đến biên cảnh g.i.ế.c ma vậy?

Sau khi Ngu Tri Dao tiến vào, Minh Lê cũng làm ra một thuật ngăn cách.

"Sư tôn!" Đầu tiên Ngu Tri Dao nở nụ cười hưng phấn gọi y.

"Tiểu Ngư Ngư..." Vốn dĩ Minh Lê muốn làm mặt lạnh, lại không ngờ rằng sau khi đi vào Ngu Tri Dao lại vui vẻ gọi mình như thế.

"Ai! Đồ nhi ngoan." Minh Lê không nhịn được, dứt khoát không làm mặt lạnh nữa, y cười hơi dựa vào phía sau: "Mới vừa rồi ta thấy, thằng nhóc kia trừ tu vi không cao bằng Tiểu Ngư Ngư của chúng ta, những chỗ khác cũng không tệ lắm."

Ngu Tri Dao từ trong nhẫn trữ vật lấy thịt bò khô ra, ngồi xuống bên cạnh Minh Lê, vừa ăn vừa tán tóc: "Sư tôn, loại tu vi thế này là thứ của tương lai, tu luyện một chút sẽ lên."

Minh Lê nhai thịt bò khô, mỉm cười, nói theo ý nàng: "Tiểu Ngư nói có lý."

"Đúng không đúng không!" Ngu Tri Dao lại đẩy qua một ly nước trái cây ngọt ngào: "Mấy chuyện như ăn uống này đều là Tiểu Vân chuẩn bị làm cho ta, hắn thật sự rất tốt. Trước mắt trừ tu vi có thể phát triển ra, không có khuyết điểm nào!"

Minh Lê cố ý nhíu mày: "Nhưng tu vi này, trước mắt không thể quá yếu, là chuyện quan trọng phải làm. Nếu không sao có thể bảo vệ Tiểu Ngư Ngư của chúng ta?"

DTV

Ngu Tri Dao thật muốn nói vậy ta sẽ bảo vệ Tiểu Vân, nhưng đối mặt với sư tôn, chỉ đành yên lặng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng
Chương 190

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 190
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...