Cá Không Có Chân – Chương 9: Kẻ phạm tội trên thiên đường
Cá Không Có Chân
Trình Hân say khướt, nghe nói đã uống hết một chai rượu vang. Khi buổi biểu diễn trong nhà hát kết thúc, Nevara ngồi trong xe bảo mẫu rời đi giữa đám đông fan cuồng ở ngoài cổng trường.
Diêu Nguyệt Ảnh lúc này cứ như người mất hồn, cô đứng ngẩn ngơ trong bãi đậu xe vắng vẻ, ngước nhìn lên. Đằng sau là Chương San, hỏi cô sao không về ký túc xá, trời đã tối rồi, lát nữa cổng trường đóng mất, hay là cùng đi ra ngoài mua chút đồ ngọt ăn đi.
Đúng lúc này điện thoại reo lên, Bối Dĩnh liên tục gọi cho cô qua *. Diêu Nguyệt Ảnh vừa bắt máy, đầu dây bên kia lập tức bắn ra một tràng chất vấn dồn dập như súng liên thanh.
“Không phải là đang xem cùng chủ nhân của cậu sao, lại để lạc mất rồi à?”
“Người đâu rồi, người đâu rồi? Mẹ nó cậu ở đâu rồi hả? Cậu chủ của cậu uống đến mức nôn hết ra rồi, biết không?”
Cô ta ra lệnh cho Diêu Nguyệt Ảnh phải đến ngay trong vòng mười phút, rồi cúp máy cái rụp. Diêu Nguyệt Ảnh chẳng còn tâm trí đâu mà hồi tưởng lại bài hát kia, chỉ có thể vội vàng chạy về phía bãi đậu xe ngầm, Chương San thấy vậy vội đi theo sau hỏi.
“Có cần tớ giúp gì không?”
“Không cần đâu, cậu giúp tớ nói với Vương Tử đừng chờ mở cửa nữa.”
Mười phút sau, Diêu Nguyệt Ảnh có mặt.
Cách một đoạn ngắn, cô đã thấy thân thể xiêu vẹo của Trình Hân, Bối Dĩnh vóc người thấp bé, đỡ cô ta rất vất vả, còn người bạn trai thực sự đáng ra phải chăm sóc thì lúc này lại ngồi trong xe, không hề động đậy.
“Nhanh lên, nhanh lên! Sắp ngã xuống đất rồi!”
Diêu Nguyệt Ảnh vội bước tới đón lấy Trình Hân, cô ta tựa vào vai cô, miệng cứ lẩm bẩm không ngừng.
“Anh có biết không… lần trước cô ta đã chọc tức em…”
“Còn nói… còn nói…”
“Còn nói không chỉ là bạn học cấp ba với anh mà còn là bạn học cấp hai… cấp một… bạn học cấp một nữa.”
Cô ta nhắm chặt mắt, gò má đỏ bừng cả lên. Diêu Nguyệt Ảnh đỡ cô ta lên xe, vừa ngồi vào trong, Cung Trạch Dã đã bước xuống khỏi xe, chuyển sang ghế trước.
“Rồi sao nữa…”
Anh ta hỏi, một tay chống cằm, ngón tay kia lướt nhanh trên màn hình điện thoại.
Lương Nghiêm Húc đang đi bắt người, bắt một tên tội phạm chuyên nghiệp, một kẻ mà anh ta rất ghét. Người còn lại thì không có mặt trong thành phố, những kẻ đàn ông còn lại thì đều quá hèn mọn, chơi với bọn họ chẳng có ý nghĩa gì, đám phụ nữ thì ồn ào. Giờ vẫn còn sớm, chắc chắn không thể một mình đi ngủ trước được.
Bối Dĩnh xin Diêu Nguyệt Ảnh vài tờ giấy lau. Trình Hân khi nãy vừa nôn ngay bên cạnh xe, chất nôn bắn lên cả giày của cô ta. Cô ta nhịn cảm giác ghê tởm, lau đi lau lại vài lần.
“Phiền chết đi được!”
Cô ta tức giận, cởi luôn giày ra, hùng hổ ném mạnh ra xa. Sau đó quay đầu lại, nhìn chằm chằm Diêu Nguyệt Ảnh.
“Cởi giày ra, đưa cho tôi.”
Hai người có chiều cao xấp xỉ nhau, Diêu Nguyệt Ảnh cao hơn một chút, dưới chân đang đi đôi dép xăng-đan rất bình thường, loại có dán quai. Bối Dĩnh chẳng còn lựa chọn nào khác, cô ta không thể đi chân trần về nhà được.
Diêu Nguyệt Ảnh nhìn thấy ánh mắt quyết liệt của cô ta, đành phải cởi giày ra đưa cho.
“Cô ta còn nói… là bạn học… ở nhà trẻ với anh…”
“Hai người còn từng tắm chung nữa…”
Trình Hân lầm bầm, nhưng người đàn ông ngồi ghế trước vẫn lặp lại câu hỏi qua cửa kính xe, “Rồi sao nữa.”
Không có sau đó nữa, Trình Hân bật khóc, vừa khóc vừa thở dốc. Bối Dĩnh đi xong giày, bất lực lắc đầu, cô ta nhìn về phía Cung Trạch Dã, vốn định nói điều gì đó, nhưng ngại vì người đàn ông này cực kỳ ghét nghe những lời răn dạy nhảm nhí, cuối cùng chỉ hừ một tiếng rồi quay lưng bỏ đi. Diêu Nguyệt Ảnh dùng khăn giấy lau mặt cho Trình Hân, gói khăn ướt hầu như đã dùng hết cả một bịch.
Nhưng Bối Dĩnh có thể đi, còn Diêu Nguyệt Ảnh thì không. Xe bắt đầu chuyển bánh, chẳng mấy chốc đã rẽ vào khu chung cư cao cấp của Trình Hân.
Cung Trạch Dã chắc chắn sẽ không ở lại để chăm sóc một cô nàng say khướt, hết khóc rồi lại cười. Trong danh sách nghĩa vụ bạn trai của anh ta, hoàn toàn không có mục này. Vì thế tất cả đều phải giao cho Diêu Nguyệt Ảnh lo liệu.
Bóng tối đã buông xuống, cô gái đi chân trần đỡ người bạn gái đang say xỉn xuống xe, nhẹ nhàng đóng cửa lại, chân giẫm trên nền xi măng lạnh buốt, trước khi rời đi, ánh mắt cô ta cố tình lảng tránh, chỉ khẽ nói.
“Tôi sẽ đưa cô ấy lên.”
Người đàn ông ngồi trong xe, không đáp lời, thậm chí không nhìn cô ta lấy một lần. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, anh ta “ừm” một tiếng, coi như là trả lời.
Chiếc xe chở khách này chậm chạp quá, là xe của công ty gia đình. Một tháng trước, hai chiếc xe của anh ta lần lượt bị báo hỏng vì một vài lý do đặc biệt. Người trong gia đình đã ra lệnh rằng từ giờ về sau anh ta sẽ không được lái xe riêng nữa.
“Đi mua chút đồ ăn khuya.”
Anh ta ra lệnh, tài xế quay đầu xe, bắt đầu chạy về phía những nơi đông người.
Nevara nhận được điện thoại thì đã sắp ngủ. Dạo gần đây cô ấy không bận rộn lắm, mỗi ngày ngoài việc đến phòng thu âm, thời gian còn lại đều là chơi game để giết thời gian.
Giọng của Cung Trạch Dã giống như phiên bản nam của cô ấy, lười nhác, chậm rãi, không cao không trầm, nhưng rất ngạo mạn. Các bậc trưởng bối trong nhà từ nhỏ đã cảm thấy họ không biết lễ nghĩa, nhưng trời biết, họ chỉ không muốn nói về những chuyện không liên quan mà thôi.
Những thứ không quan tâm thì vĩnh viễn không phân chia ánh nhìn.
Nevara đang chơi game, nhân vật trong game là Paru đang mải miết làm việc. Cô ấy nói nếu không có việc gì thì cúp máy đây.
“Trình Hân uống say rồi, nôn đầy ra sàn.”
“Vậy thì sao?” Cô hỏi lại.
“Em khá là thích trêu chọc người khác nhỉ.”
“Đúng thế, rồi sao nữa.”
Cô ấy điều khiển chuột, di chuyển nhân vật từ cánh cổng dịch chuyển đến phía bên kia của bản đồ. Cô ấy nhìn trúng một tháp chủ với hai búi tóc lớn, định nhốt cô ta lại.
“Tại sao không nói cho cô ấy biết, mìnhaf anh em họ.”
Cung Trạch Dã hỏi, đầu dây bên kia Nevara bĩu môi, nói rằng đám con gái này thật là nhàm chán.
Bất kể là Trình Hân hay đám con gái trước kia của anh ta. Bọn họ đều khoe mẽ, tự phụ. Chỉ cần có một người đẹp hơn xuất hiện đe dọa đến “vùng đất giao phối” của bọn họ, lập tức sẽ bị cả đám hợp sức tấn công. Bao gồm cả cô cũng không ngoại lệ, lén chụp ảnh của cô, giả vờ là người qua đường rồi thản nhiên tung lên mạng, nói rằng cô chơi bời trác táng, một đêm đi bar với mấy tên đàn ông, còn chơi thuốc, chơi đến điên cuồng.
“Chỉ cần tôi, Nevara, còn ở trong cái giới này một ngày, bọn họ đừng mong có ngày nào yên ổn, cứ thế thôi.”
Cung Trạch Dã bị chọc cười, nói rằng cô làm thế thì tối nay vốn định làm một trận, mà không làm nổi nữa rồi.
Nhưng mà thật ra, có chút chán ngấy rồi.
Yêu đương hơn ba tháng, nồng nhiệt, cuồng si, đổi avatar đôi, đặt ID đôi, giống y như trước đây. Họ ngưỡng mộ, tiếp cận, nhiệt tình, dụ dỗ, tất cả đều diễn ra trong một nhịp điệu liền mạch.
Khi đạt đến đỉnh cao, bọn họ sẽ bắt đầu cảm thấy khu vực mà mình đang đứng trở nên vô thực, hoảng loạn lo được lo mất, một chút xao động cũng có thể khiến họ bật khóc. Lúc này chính là thời điểm chia tay, nhìn bọn họ rơi từ trên cao xuống, tiếng gào thét đầy uất ức cũng trở thành thú vui của anh ta.
“Em nhớ ra rồi, chẳng phải có người nào đó đã tự cứa cổ tay trước mặt anh sao?”
Nevara nói, cô gái đó cũng xinh đẹp, trước đây học rất giỏi, nhưng từ khi dính vào Cung Trạch Dã, từng chút từng chút thay đổi. Bắt đầu quan tâm đến cách ăn mặc, sau đó điểm số sa sút thê thảm.
Nevara nói rằng bài hát tiếp theo của cô ấy sẽ có tên là “Tội nhân của thiên đường”, dạo này cô ấy đang tìm cảm hứng để viết lời.
“Anh có biết không, một người muốn bước vào thiên đường, điều đó chẳng liên quan gì đến việc người đó có trong sáng, thiện lương hay không.”
Con người luôn bị những thứ rực rỡ thu hút.
Anh ta giống như một kẻ tội phạm đứng trong thiên đường, đợi cho từng cô gái mang theo tình yêu bước vào mây xanh, nhưng thứ chờ đợi bọn họ lại là một họng súng.
“Đoàng” một tiếng.
Máu bắn ra tựa như những cánh hoa nở bung.
Những người thích Cung Trạch Dã gặp rắc rối lớn rồi.
--------------------------------------------------