Cá Không Có Chân – Chương 233: Đêm không ngủ (H – pass: 6868)
Cá Không Có Chân
Mái tóc trên trán cậu bị mồ hôi làm ướt đẫm, chiếc cằm trắng trẻo căng cứng, cậu nghiến chặt răng hàm, hơi thở gấp gáp, bàn tay run rẩy giữ lấy “vật” đang tìm kiếm đường vào nhưng liên tiếp trượt, mãi không thể tìm được lối.
Trong khi đó, cô như viên kẹo bông tan chảy, cơ thể ướt át, mềm mại, cửa mình khép mở theo từng nhịp thở gấp. Cảm giác bị chọc nhầm khiến cô hơi đau, cô gắng gượng ngồi dậy chủ động dẫn đường, yếu ớt nắm lấy cánh tay cậu, nhẹ giọng hỏi:
"Cậu đang làm gì vậy?"
Cậu không đáp.
Ánh đèn vàng dịu hắt lên chiếc giường đang đẫm mồ hôi và hơi nóng. Lần này, cậu tìm đúng đường rồi. Nhờ lớp dịch nhờn đã tiết ra, cậu bắt đầu đẩy vào mà không gây quá nhiều đau đớn. Đầu khấc từ từ thăm dò, mở rộng cánh hoa mỏng manh, từng chút một tiến vào. Cảm giác nóng rực và chặt chẽ trong lòng đạo khiến cậu như bị bóp nghẹt. Lớp cơ thịt mềm mại bên trong bám chặt lấy cậu, từng milimet chạm đến đều làm lý trí bị bào mòn.
Cậu khẽ r//ê//n, đôi mắt đỏ hoe, bất ngờ vớ lấy áo ngủ phủ lên mặt cô.
Chiếc áo ngủ trắng đè lên mắt cô, chắn tầm nhìn. Cô muốn gạt ra nhưng cảm thấy khó thở, oxy như bị rút cạn.
Cậu giữ chặt cổ tay cô, áp chúng sang một bên. Chiếc áo ngủ mỏng không che được ánh sáng, cô chỉ thấy ánh vàng nhạt, và rồi cậu đ//â//m sâu vào một nhịp mạnh mẽ.
Hai người dán chặt lấy nhau.
Yuta phát ra những âm thanh thực sự kỳ lạ, vừa kiềm chế vừa nhẫn nhịn, nhưng chỉ cần một sợi dây bị kéo ra, người này sẽ bùng nổ.
"Hỏng rồi, không thể buông ra được nữa, phải làm sao đây?"
Diêu Nguyệt Ảnh không hiểu câu nói này có ý gì. Sau này cô sẽ hiểu, nhưng bây giờ thì không.
Sự trung thành của chú chó nhỏ không ngừng tăng lên từng ngày, nhưng đồng thời sự ghen tuông và móng vuốt sắc nhọn của nó cũng dần mọc ra.
Cơ thể cô dưới cơn sốt nhẹ trở nên mềm yếu vô lực, nhạy cảm hơn bất kỳ thời điểm nào. Nơi ẩm ướt và nóng bỏng ấy ngay lập tức bị một vật to lớn, thô cứng xâm nhập. Trong không khí loãng thiếu oxy, cô nhắm mắt lại, để mặc bản thân chìm sâu vào cảm giác đó. Đồng thời, lần đầu tiên, bóng tối nặng nề như lòng bàn tay đè nặng lên đầu cô, giờ đây giống như một làn khói mờ, tan ra và lan rộng.
"Chậm lại... A... Chậm chút nữa..."
Phần m//ô//n//g của cô bị va đập, tạo thành những làn sóng xô đẩy. Hơi thở của Diêu Nguyệt Ảnh trở nên gấp gáp không đều. Cô cảm nhận được đôi chân mình đã bị mở rộng hết mức. Cái giường như bị Yuta ép xuống thành một hố sâu. Chỉ mới vài giây sau khi tiến vào, cậu đã bắt đầu lao tới mãnh liệt, nhịp điệu nhanh và mạnh. Cô không thể chịu nổi, cũng không thể thoát khỏi cánh tay đang kìm giữ mình. Sau vài tiếng hét cao vút, một dòng ấm nóng mãnh liệt đã bất ngờ tràn ngập bên trong cô.
“….”
"Xin lỗi, em không kìm được."
Mười phút sau.
Cô đã uống thuốc hạ sốt và cả thuốc tránh thai khẩn cấp vừa mua. Cơ thể đẫm mồ hôi được lau sạch bằng khăn ấm. Cô bị ôm lấy và đưa sang phòng ngủ phụ. Chỉ vừa cuộn tròn trong chăn và ngủ được vài phút, một người nào đó đã mang theo chiếc gối của mình, rụt rè đứng trước cửa.
"Giường ướt quá, em cũng khó ngủ..."
"Dù giường ở phòng khách có hơi nhỏ..."
Do lần đầu thất bại, nên giọng nói có vẻ không tự tin lắm. Nhưng cậu vẫn quyết tâm phải nằm cạnh cô, cũng không sợ bị lây cảm.
Chú chó nhỏ lưỡng lự ở cửa, Diêu Nguyệt Ảnh thậm chí không thèm mở mắt, vài giây sau vỗ tay lên khoảng trống bên giường. Người ở cửa lập tức hiểu ý, vui vẻ đóng cửa lại.
Chuyển địa điểm, người phía sau ngoan ngoãn không được bao lâu, bàn tay lại bắt đầu lén lút mò lên người cô, lần mò về phía trước, từ bên trong áo ngủ len vào. Qua thời gian, bàn tay ấy đang nhẹ nhàng nắm lấy bầu ngực cô, bắt đầu xoa bóp một cách dịu dàng.
Diêu Nguyệt Ảnh không từ chối. Động tác của Yuta ngày càng mạnh mẽ, hơi thở nóng bỏng rơi xuống tại cô, nhỏ giọng đề nghị muốn thêm một lần nữa. Cô lười nhác đáp lại.
"Không được."
"Tại sao?"
"Mân mê thì được, nhưng những chuyện khác thì không. Tôi buồn ngủ quá...”
Cô từ chối, yêu cầu cậu xem giờ giấc, đợi khi cơ thể cô khỏe hơn mới tính tiếp. Người phía sau rõ ràng thất vọng, khẽ đáp "Ò" một tiếng. Sau đó, một cánh tay khác vòng qua eo cô, cả hai bàn tay được cô cho phép bắt đầu công khai, mỗi bên một tay, nhào nặn bầu ngực của cô, khám phá cơ thể cô. Chỗ này không giống như trong truyện tranh, không hề đồ sộ, nhưng rất mềm mại, mịn màng, chỉ cần ấn nhẹ là để lại dấu vết.
Cảm giác này giống như đang bắt nạt một cô gái đáng thương, nhưng người này lại là chủ nhân của cậu, hiện giờ đang ốm, vô cùng yếu đuối. Cảm giác được bắt nạt chủ nhân... ham muốn về cả thể xác lẫn tinh thần đều dâng cao, cậu hạnh phúc đến mức sắp chạm đến đỉnh.
Đôi tay trắng trẻo to lớn nhào nặn ngày càng mạnh mẽ. Diêu Nguyệt Ảnh vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, gần như ngủ thiếp đi, cho đến khi đầu nh.ũ hoa bị cậu nhéo một cái, cơ thể cô khẽ run lên, bên dưới chợt trào ra một dòng ấm áp.
"Em muốn nếm thử... chỗ này."
“….”
"Sao cậu lắm chuyện thế hả?"
Chàng trai dần trở thành người đàn ông từ tối nay. Ham muốn khám phá cơ thể cô quá mãnh liệt, dù lần đầu có chút vụng về nhưng cậu mặt dày, khiến cô không thể ngủ yên. Cậu nhất quyết phải nếm thử. Diêu Nguyệt Ảnh thậm chí còn chưa kịp cởi áo ngủ, chỉ nằm ngửa, để cậu áp lên người. Trọng lượng nặng nề của cậu làm cô không thở nổi, càng không thể chợp mắt.
Đôi môi mềm mại ở giữa kẽ răng hút m//ú//t liên tục, l//i//ế//m láp, đầu t//i màu nhạt ngậm vào miệng, ăn đến mức choáng váng đầu óc. Cậu nhỏ ở hạ thân càng lúc càng cứng rắn, cuối cùng không chịu nổi nữa, hai người lại cởi hết quần áo. Trong chăn, cô cũng vuốt ve cậu, tay từ lưng lướt xuống, sờ lên ngực, dừng lại ở núm v//ú, ngón tay bóp một cái không nhẹ nhàng gì.
Cậu r//ê//n lên, cả người hưng phấn, d.ư.ơng vật cắm vào trong lỗ nhỏ ướt át, cảm nhận khoái cảm bị siết chặt, như một con chó săn điên cuồng thúc vào nhanh chóng.
"S//ư//ớ//n//g quá..."
"A... lỗ nhỏ....."
"Chơi chị..."
Cậu hung hăng rút ra đẩy vào, động tác gấp gáp mà nhanh nhẹn, cây gậy thô dài cắm vào lỗ nhỏ ướt đẫm rong ruổi như phát điên. Giường khách không đủ rộng cho hai người, vì động tác của cậu, giường bắt đầu rung lắc, d.ư.ơng vật nóng bỏng liên tục cướp đoạt trong cô bé.
Tiếng va chạm của m//ô//n//g vang lên đùng đùng, cậu học rất nhanh, lúc ôm m//ô//n//g vẫn không quên dùng tay ấn lên hạt đậu nóng ẩm sưng phồng mà kích thích.
"Ân... a a a... Ha..."
Khoái cảm mãnh liệt tấn công, cô thở dốc không ngừng, r//ê//n rỉ vài tiếng yếu ớt, càng làm cậu thúc nhanh hơn, tần suất lại tăng lên một cấp. Dưới tốc độ đột ngột tăng cao cùng kích thích ở hạt đậu, Diêu Nguyệt Ảnh lắc đầu khóc thành tiếng, ngay sau đó bụng dưới bắt đầu co giật, nước d//â//m không kìm được phun ra ngoài, làm ướt nơi tiếp xúc của hai người.
"Không được nữa... Lần này thật sự không được nữa."
Lên đỉnh vài lần, cô rút lui, thân thể mềm nhũn như bún, ngay cả sức để chạm vào cậu cũng không còn. Diêu Nguyệt Ảnh trở mình nằm sấp, lắc đầu không cho làm nữa. Nhưng Yuta vẫn còn cứng, quỳ ngồi bên cạnh, hai chân tách ra, cơ đùi căng chặt, bụng dưới ướt đẫm. Cây côn thịt ướt át kia vẫn hưng phấn đứng thẳng, không ngủ, không muốn ngủ, vì đêm nay cậu đã trở thành đàn ông, nên đêm nay là đêm không ngủ!
Ngoài cửa sổ tuyết rơi chậm chạp, một lúc sau, cậu thì thầm bên tai cô rằng cậu khó chịu, tinh hoàn và d.ư.ơng vật như đang sung huyết.
Lại một lần nữa đi vào, cô nằm sấp, tóc rối bời, tay nắm gối đầu, dùng tư thế như vậy để chịu đựng cậu thao túng.
Đôi m//ô//n//g trắng nõn vểnh cao, bị hai tay cậu nâng lên, cố định bên hông. D.ư.ơng vật hồng sau khi ngâm trong * thủy càng căng phồng cứng rắn, lại một lần nữa tiến vào huyệt đạo vừa mới lên đỉnh không lâu.
Cậu thở dốc, đưa hông, d.ương vật chọc đến chỗ sâu nhất, cảm nhận khoái cảm như dòng điện chạy khắp cơ thể, giọng khàn đặc, r//ê//n rỉ khe khẽ.
"Bên trong thật chặt, siết chặt lấy em...”
"Cô gái hư hỏng... Ưm..."
"Chơi chị..."
Yuta vô cùng sung s//ư//ớ//n//g, nhắm mắt vội vàng thốt ra những lời d//â//m đ//ã//n//g. Thân thể hoàn toàn bị dục vọng chi phối, chỉ còn theo bản năng, cây gậy hồng hào nhưng dữ tợn ra vào mạnh mẽ, tinh hoàn đập vào đôi m//ô//n//g đẫy đà, mí mắt vừa chớp, thân thể ép xuống, hai tay chống giường, eo nhỏ đưa lên, liên tục thúc nhanh.
"Ha... Cậu điên rồi... à... ha...'
Tiếng vỗ m//ô//n//g trắng nõn, tiếng va chạm và tiếng r//ê//n rỉ hòa quyện. Một chuỗi dài rút ra đẩy vào liên tục, miệng huyệt sưng đỏ bị cọ xát bởi thân d.ương vật nổi gân xanh, gò má cô ửng hồng, ánh mắt mơ màng.
Cả cái giường lắc lư dữ dội, cao trào lại ập đến, Diêu Nguyệt Ảnh r//ê//n rỉ, dịch thủy tuôn ra như suối. Nhưng vào lúc quan trọng này, cậu lại không thể dừng lại, cắn răng, dùng sức lắc lư, liên tiếp đưa đẩy, mỗi cái đều mạnh mẽ sâu xa, m//ô//n//g trắng như tuyết lắc lư trong không trung.
"Bành bạch bành bạch"
"Em là... là ai..."
Trong tiếng va chạm dồn dập, anh thở dốc hỏi cô, Diêu Nguyệt Ảnh nói anh là chó con.
"Cậu là chó con."
"Vậy thì là chó con... Chơi chị... chơi chị."
Lời này không biết sao, có chút tự giễu bản thân đồng thời cũng giễu cợt người khác.
Như thể đang nói, chủ nhân cao quý ơi, chủ nhân ra lệnh ơi, nhìn xem, cô bị con chó nhỏ của cô dập liên hồi, bị b//ú v//ú, mà còn không phản kháng được, cô không phải rất giỏi sao.
Có chút đắc ý.
Diêu Nguyệt Ảnh chép miệng, nghe ra ý tứ trong lời nói, thân thể cô vẫn đang rung lắc điên cuồng, vẫn cố gắng kìm nén không lên đỉnh, đưa tay ra hiệu nhéo má anh, túm tóc anh.
Nhưng lúc này Yuta đã thành thục hơn lúc nãy nhiều, vừa điên cuồng vừa muốn nhìn cô điên loạn, nhìn thân thể cô bị dục vọng chi phối, bị cậu từng bước chiếm đoạt. Vì thế lần đầu tiên, cậu nghiêng đầu, ngậm lấy đầu ngón tay cô, vừa l//i//ế//m vừa cắn, vừa tấn công vừa chìm nổi, vừa lấy lòng vừa tinh quái, bởi vì phía dưới vẫn không ngừng đ//â//m chọc mạnh mẽ, vừa gấp gáp vừa nhanh chóng, khiến cô phát điên.
Thân thể trần * hợp, giường lại ướt đẫm, ngón tay ấm áp trong miệng, Diêu Nguyệt Ảnh ngây người, bụng dưới vừa sót vừa trướng, d.ương vật nóng bỏng như muốn làm chết cô. Ngay sau đó trước mắt hoa lên, khi tỉnh lại, lại lên đỉnh một lần nữa.
"Không... Không nữa... Lần này thật sự không được nữa."
"Không được."
Cậu ôm lấy cô, vừa hôn vừa xoa, vừa làm nũng vừa muốn tiếp tục hiệp tiếp theo.
--------------------------------------------------