Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cả Đêm Không Ngủ. – Chương 34: Bí thư thành ủy

Cả Đêm Không Ngủ.

Tác giả: A Môn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ năm giờ chiều đến tám giờ tối, Lục Nam Chí đã quấy rầy Thiên Tầm suốt ba tiếng đồng hồ, từ rạng sáng cho đến khi màn đêm buông xuống.

Họ tổ chức tiệc mừng Lục Sâm, Lục Nam Chí muốn đưa Thiên Tầm đến đó để tạo bất ngờ cho Lục Sâm, nhưng Thiên Tầm không chịu đi, vì vậy Lục Nam Chí đã không ngừng nan nỉ cô. Hiện tại anh ấy cầu xin cô đi, nhưng cô vẫn thờ ơ.

Thiên Tầm đi đâu, Lục Nam Chí cũng đi theo phía sau: “Thiên Tầm, cô cứ đi đi, anh tôi thăng chức không phải là chuyện tốt sao?"

Thiên Tầm dừng lại, có chút sốt ruột: “Đó là chuyện tốt, tại sao anh không ăn mừng cho anh ấy đi."

Lục Nam Chí lắc đầu: “Nhưng anh ấy muốn cô vì anh ấy mà hạnh phúc. Tuy rằng mấy năm nay anh ấy không tìm cô, nhưng anh ấy không phải là vì cô mà tính toán tất cả những chuyện này sao?”

Thiên Tầm quay lại và hỏi một cách chính trực: “Vì tôi? Không có tôi, anh ấy cũng đã được thăng chức? Và bây giờ anh ấy cũng đã là quyền bí thư. Có cần thiết phải ăn mừng với sự phô trương lớn như vậy không?"

Lục Nam Chí nhướng mày tự hào: “Các thành viên của thành ủy đáng lẽ phải được bầu lại vào cuối tháng 12, nhưng anh trai tôi đã được bổ nhiệm làm bí thư thành ủy từ lâu. Chỉ là cần có người chịu trách nhiệm cho vụ nổ vừa rồi nên anh trai tôi được bổ nhiệm sớm, bây giờ khi chính thức thay đổi nhiệm kỳ, anh trai tôi sẽ không còn dưới trướng nữa."

Hóa ra, kế hoạch của Lục Sâm thật sự đã bắt đầu từ rất sớm. Thì ra những lời anh nói trước kia chính là ám chỉ chuyện này; thì ra lần này anh bảo cô hãy tin anh là vì anh đã sớm có kế hoạch.

Và dưới danh nghĩa là để bảo vệ anh, cô sẽ mãi mãi là người bị che mắt, bị giữ trong bóng tối sao?

Thiên Tầm từ chối tham gia tiệc mừng. Lục Nam Chí vì không mời được cô nên cũng chẳng dám quay lại đó, anh ta đơn giản là bỏ mặc bữa tiệc và nhìn Thiên Tầm bằng ánh mắt đầy oán hận.

Suốt thời gian đó, Thiên Tầm chỉ có thể chọn cách phớt lờ Lục Nam Chí.

Gần chín giờ tối, Thiên Tầm nhận được cuộc gọi từ Vu Thông. Cô đoán chắc lại là việc của Lục Sâm nên không định bắt máy, nhưng Vu Thông cứ gọi đi gọi lại liên hồi, có vẻ như nếu cô không trả lời thì anh ta sẽ gọi đến cùng.

Cô đành phải nghe máy: "Có chuyện gì không?"

Nhận ra giọng điệu rõ ràng là đang mất kiên nhẫn của Thiên Tầm, Vu Thông khựng lại vài giây rồi ho hắng vài tiếng: "Lục Sâm uống nhiều quá rồi, mời cô đến đón anh ấy."

"Tôi không đi." Thiên Tầm thẳng thừng từ chối: "Anh tự mà đưa anh ta về đi."

Vu Thông không ngờ lại bị cự tuyệt trực tiếp như vậy: "Cái đó... cái đó... anh ấy say quá rồi nên không chịu cử động. Vừa rồi tôi suýt chút nữa là bị anh ấy đánh. Anh ấy cứ gọi tên cô suốt, chẳng lẽ tôi còn phải thay cô giải quyết rắc rối này sao?"

Cô trực tiếp chỉ ra: "Anh ta ăn được, uống được thì cũng ngủ được. Hoặc là anh đưa anh ta về, hoặc là cứ để anh ta ở lại đó."

Vu Thông ho vài tiếng để giảm bớt sự lúng túng: "Vậy tôi chỉ còn cách đưa người tới chỗ cô thôi."

Thiên Tầm sửng sốt: "Tại sao lại đưa đến đây? Sao anh không đưa anh ta về nhà riêng của mình?"

Vu Thông không trả lời mà cúp máy ngay lập tức.

Thiên Tầm cứ nghĩ Vu Thông chỉ đang hù dọa mình, nhưng không ngờ anh ta thực sự đã cho người đưa Lục Sâm đến tận nơi.

Nhìn người đàn ông đang say khướt, Thiên Tầm cau mày, định quay người tìm Lục Nam Chí để bảo anh ta đưa anh trai mình đi, nhưng người đàn ông vừa mới lượn lờ trước mặt cô vài phút trước giờ đã chẳng thấy đâu nữa.

Thiên Tầm không còn cách nào khác đành phải dìu anh vào phòng. Thế nhưng Lục Sâm quá nặng khiến cô khó lòng di chuyển, cuối cùng khi vào được đến phòng, cô bực mình đẩy mạnh anh xuống giường.

Lục Sâm ngã xuống giường, lăn một vòng rồi nằm bất động.

Người đàn ông trên giường hình như đã ngất đi, cô dùng chân đá nhẹ vào bắp chân anh: “Lục Sâm, Lục Sâm.”

Thật sự là không có phản ứng gì cả, cô lo anh đã xảy ra chuyện nên cẩn thận đưa ngón trỏ lên gần mũi anh để kiểm tra, cũng may là anh vẫn còn thở.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, khi Thiên Tầm định rút tay lại thì người đàn ông đang nằm im bỗng lật người, đè chặt cô xuống giường.

Cô vội vàng muốn đứng dậy, nhưng anh lại dùng một tay ấn vào sườn cô, đầu không ngừng dụi vào người cô.

Hơi thở ấm áp của anh phả vào má khiến cô cảm thấy ngứa ngáy. Cô ngửa đầu ra sau né tránh, nhưng hai tay đã bị anh đè chặt khó lòng cử động. Cô chợt nhận ra có gì đó không ổn: "Lục Sâm, buông em ra, đừng giả vờ nữa."

Thế nhưng anh chẳng những không buông mà một giây sau còn dùng chân đè lên chân cô, hoàn toàn khống chế khiến cô căn bản không thể đẩy ra được.

Cô nằm im không nhúc nhích, muốn xem anh có thể giả vờ đến bao lâu. Nhưng một lúc sau, người bên cạnh vẫn không có động tĩnh gì, ngay cả nhịp thở cũng dần dần bình ổn lại.

Cuối cùng, cô cũng rút được tay ra và dùng sức đẩy tay anh sang một bên. Quay đầu nhìn đôi lông mày hơi cau lại của anh, cô tự hỏi chắc hẳn anh đang có chuyện gì khó chịu đúng không?

Tay cô vô thức chạm vào đó, nhưng ngay khi đầu ngón tay vừa chạm tới lông mày anh, cô đã bị hành động của chính mình làm cho giật mình, vội vàng thu tay về.

Cô cũng bất giác nhíu mày, ngập ngừng gọi tên anh thêm vài lần: "Lục Sâm, Lục Sâm."

Anh ậm ừ nói gì đó rồi lật người ngã sang bên kia.

Cô từ trên giường ngồi dậy, chỉnh lại quần áo, xoay người nhìn người đàn ông đã say thật rồi, uống như thế này hẳn là rất vui vẻ đúng không?

Thiên Tầm để Lục Sâm một mình trong phòng, nghĩ đến việc ra ngoài tìm Lục Nam Chí và để anh ta đưa Lục Sâm đi.

Trở lại quán bar, Thiên Tầm đứng ở hành lang lầu hai nhìn xung quanh, nhưng không tìm thấy, chỉ có thể túm lấy Phương Tinh Tinh và hỏi: "Lục Nam Chí đâu?"

“Em không biết.” Phương Tinh Tinh nhìn xung quanh, đột nhiên nhớ tới: “Ồ, anh ta vừa rồi nói phải đi trước.”

Đi mất? Phong cách thường ngày của Lục Nam Chí, bất kể khi nào có chuyện anh ta cũng trượt đi nhanh nhất.

Sau khi công việc kinh doanh kết thúc, khách hàng và nhân viên đều rời đi, Thiên Tầm kéo Phương Tinh Tinh và không cho cô ấy đi, nhưng Phương Tinh Tinh thực sự có việc phải làm, vì vậy Thiên Tầm đành phải để cô ấy rời đi trước.

Nhìn thấy Phương Tinh Tinh bước nhanh ra ngoài, Thiên Tầm thở dài, quay người lại và thấy Lục Sâm đang đứng ở lối vào hành lang, người đó đang lặng lẽ bước đi, suýt nữa bị anh làm cho giật mình: “Anh tỉnh rồi à?"

Anh gật đầu: “Ừm, ai đã đưa anh đến đây?"

Cô không tin anh cái gì cũng không nhớ, cũng không thèm giải thích, liền hạ lệnh đuổi khách: “Đã tỉnh thì có thể đi được rồi."

Anh tiến lên vài bước: “Có nước không?"

Cô đi vòng ra phía sau quầy bar lấy cốc nước, nhưng không trực tiếp đưa cho anh mà chỉ đặt lên quầy bar: “Anh uống nhiều lắm sao?"

“Uống chút rượu trắng.” Anh uống gần hết cốc nước, vươn ngón tay đốt ngón tay kéo cà vạt tùy ý lười biếng, đồng thời cởi hai nút trên cùng của áo sơ mi.

Hành động này mang chút phong trần, phóng túng khiến cô suýt chút nữa thì bị mê hoặc, nhưng cô lập tức tỉnh táo lại: “Em nhớ rõ tửu lượng anh rất tốt."

Anh đặt cốc nước trở lại quầy: “Mấy năm nay uống ít đi."

Cô cầm cốc nước đổ nốt phần nước còn lại vào bồn rửa, khi dọn dẹp định đặt lại, cô chợt nhớ ra điều gì đó, thuận tay lấy một cốc khác, rót hai ly rượu whisky rồi đặt một ly lên quầy.

Anh nhìn cô?

Cô cười nâng chén: “Còn chưa chúc mừng anh, bí thư thành ủy.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quyến rũ lạ thường
Chương 2: Lơ lửng giữa không trung
Chương 3: Đã từng gặp nhau
Chương 4: Ba lần giúp đỡ
Chương 5: Mời tôi ăn một bữa
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8: Bị cấm xuất cảnh
Chương 9: Buổi hẹn hò mù quáng
Chương 10: Sao anh chưa đi?
Chương 11: Chào bà chủ, cô có khỏe không?
Chương 12: Thiên Tầm, anh sai rồi
Chương 13: Nó Cũng Rất Nhớ Em H+
Chương 14: Em Có Muốn Nó Không? H+
Chương 15: Miệng Nhỏ Của Em Bây Giờ Thật Lợi Hại H+
Chương 16: Sao có thể thỏa mãn em
Chương 17: Không chịu nhận thua
Chương 18: Anh ấy rất có giá trị, nhưng tôi không cần
Chương 19: Hôm nay anh thật đẹp trai
Chương 20: Anh Điên À, Đây Là Trong Bệnh Viện H+
Chương 21: Tự mình động đi H+
Chương 22: Anh thật phiền phức
Chương 23: Có cần anh giúp không?
Chương 24: Thả lỏng ra sẽ không thấy khó H+
Chương 25: Lão Lục, em muốn H+
Chương 26: Vậy em nhận lại được gì?
Chương 27: Lần này hãy tin anh
Chương 28: Đừng, bẩn lắm H+
Chương 29: Một lúc liền chịu không nổi? H+
Chương 30: Sự thật
Chương 31: Cả đêm không ngủ
Chương 32: Anh chọc giận em sao?
Chương 33: Phần đời còn lại cứ để anh lo
Chương 34: Bí thư thành ủy
Chương 35: Em đã nghĩ ra cách trừng phạt anh rồi!
Chương 36: Thật nhiều nước H+
Chương 37: Chúng ta kết hôn đi H+
Chương 38: Ngày giỗ bố mẹ
Chương 39: Anh ghét bỏ em
Chương 40:
Chương 41: Đêm còn dài như vậy H+
Chương 42: Muốn chạy hả? H+
Chương 43: Lên xu hướng tìm kiếm
Chương 44: Chưa gặp qua ai mặt dày như vậy
Chương 45: Lưng em còn đau H+
Chương 46: Xe chấn H+
Chương 47: Lại kêu một tiếng H+
Chương 48: Em là của anh
Chương 49: Em sắp tức giận rồi H+
Chương 50: Công cụ để trút giận H+
Chương 51: Em muốn ăn đồ anh nấu
Chương 52: Anh Lục Sâm
Chương 53: Anh không chỉ cứng mà còn ướt H+
Chương 54: Vô độ H+
Chương 55: Làm sao để cô ấy lấy tôi?
Chương 56: Anh sao vậy
Chương 57: Con của chúng ta sẽ rất đáng yêu
Chương 58: Em thật sự thả anh sao? H+
Chương 59: Được chúng ta sinh con đi H+
Chương 60: Có em đủ rồi
Chương 61: Anh ghen H+
Chương 62: Cầu hôn
Chương 63: Đây là người con muốn kết hôn
Chương 64: Động phòng H+
Chương 65: Phiên ngoại 1: Chứng minh năng lực
Chương 66: Phiên ngoại 2: Trong phòng làm việc H+
Chương 67: Phiên ngoại 3: Có thai
Chương 68: Phiên ngoại 4: Anh thích con trai hay con gái
Chương 69: Phiên ngoại 5: Đêm nay em thuộc về anh H+
Chương 70: Phiên ngoại 6: Em yêu anh hay yêu con trai anh? H+
Chương 71: Phiên ngoại 7: Thời gian tươi đẹp
Chương 72: Phiên ngoại 8: Lục Sâm, em yêu anh

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cả Đêm Không Ngủ.
Chương 34: Bí thư thành ủy

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34: Bí thư thành ủy
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...