Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cả Đêm Không Ngủ. – Chương 3: Đã từng gặp nhau

Cả Đêm Không Ngủ.

Tác giả: A Môn
Lượt đọc: 498
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Thiên Tầm tỉnh dậy, mắt cô ấy trắng dã và đầu óc choáng váng, lúc đầu cô ấy nghĩ mình đang ở trong bệnh viện nhưng sau khi nhìn xung quanh, cô chắc chắn rằng mình đang ở một khách sạn năm sao ở Bắc Kinh.

Cô chợt ý thức được có gì đó không ổn, vội vàng vén chăn lên, trên người chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, mở cổ áo ra kiểm tra da thịt, tất cả đều không có dấu hiệu gì.

Nhưng làm sao cô đến được đây?

Có tiếng gõ cửa, Thiên Tầm quấn chặt áo choàng tắm và ra khỏi giường để mở cửa.

Một người phụ nữ mặc đồng phục công sở đứng ngoài cửa, đưa mấy cái túi: “Thiên tiểu thư, tôi là quản lý của khách sạn, đây là quần áo để cô thay, ngài Lục nhờ tôi mang đến cho cô.”

Ngài Lục?

Cô do dự đưa tay nhận lấy túi đồ, hẳn là một chiếc váy, tối hôm qua đột nhiên có một người đàn ông đưa cô về, người đó gọi là Lục tổng sak?

Người quản lý dường như nhìn ra sự nghi ngờ của cô: “Cô Thiên, tối qua ngài Lục đã đưa cô đến đây, nhưng cô uống thuốc giải rượu sau đó nôn ra khắp người, tôi thay quần áo cho cô, cô tắm rửa sạch sẽ trước, tôi sẽ mang cô đến nhà hàng để gặp ngài Lục."

Cô quay lại và đi vào phòng tắm, thay quần áo và đi ra thấy quản lí vẫn đang đợi cô trong phòng khách của dãy phòng. Cô vuốt ve chiếc váy mỏng làm bằng lụa với một chút kiềm chế. Cô cảm thấy mình như một quý cô, nhưng điều này không phải là phong cách ăn mặc thường ngày của cô.

Thấy Thiên Tầm đi ra, quản lí mở cửa và làm động tác mời: "Cô Thiên, mời đi lối này."

Hai người đi thang máy xuống lầu ba, quản lí dẫn Thiên Tầm đến nhà hàng phía Tây của khách sạn, buổi trưa trong sảnh nhà hàng không có nhiều người, quản lí dẫn Thiên Tầm đi qua lối đi bên cạnh, dừng lại trước một phòng, vươn tay vặn nắm cửa: “Cô Thiên, ngài Lục còn chưa tới, mời cô vào trước đợi bên trong một lát."

Thiên Tầm liếc nhìn cô ta, có chút do dự, người quản lí lặp lại: "Cô Thiên, mời vào trong."

Sau khi vào cửa, cô ta đóng cửa lại, Thiên Tầm đứng bên trong cửa, nhìn căn phòng trống rỗng, đang suy nghĩ xem người đàn ông trong hộp đêm tối qua người được gọi là ông Lục thực chất là ai?

Hơn nữa, xem thái độ cung kính của quản lý vừa rồi, cộng thêm việc anh ta có thể đưa cô đi ngay trong tối qua, chắc hẳn anh ta phải là một nhân vật tầm cỡ. Nhưng tại sao anh ta lại phải giúp cô?

Thiên Tầm đứng trước cửa sổ kính trong suốt và đợi khoảng mười phút, trong khoảng thời gian này, một người phục vụ bước vào và đem cho cô một bình trà. Thời gian dường như kéo dài vô tận, sự chờ đợi khiến cô bắt đầu cảm thấy có chút sốt ruột và cáu kỉnh.

Thiên Tầm quay lại khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cánh cửa mở ra từ bên ngoài, thứ đập vào mắt cô đầu tiên là đôi giày da đen bóng, sau đó cô ngước lên thì thấy bộ vest cao cấp đắt tiền.

Người đàn ông có khuôn mặt rất đẹp, quai hàm sắc sảo, sống mũi cao và đôi mắt sâu như có thể nhìn thấu người khi nhìn cô.

Cô ngập ngừng hỏi: "Xin chào, ngài Lục?”

“Lục Sâm.” Người đàn ông tiến lên vài bước, bình tĩnh hỏi: “Em chờ đã lâu rồi?”

Cảm giác bị áp bức rất mạnh, cô lập tức căng thẳng: "Tối qua cảm ơn ngài Lục."

"Cám ơn tôi? Tôi không có làm gì cho em." Lục Sâm dùng ngón tay cởi cúc áo vest, lộ ra áo sơ mi trắng bên trong, chỉ chỉ bàn ăn: “Ngồi xuống trước đi."

Thiên Tầm ngồi xuống bàn ăn, cô vừa nghĩ đến, cho dù tối qua cô có uống hết rượu, nếu lão Lưu kia không thả cô đi, cô cũng sẽ không thể đi được.

Anh đã đưa cô ra khỏi hộp đêm qua, cô cảm ơn anh là điều nên làm.

Thiên Tầm bưng ấm trà rót nước cho Lục Sâm, ngữ khí thoải mái nói: "Dù sao cũng cảm ơn anh, theo lý mà nói, tôi nên là người mời anh ăn tối.”

Lục Sâm cười: “Không, nhà hàng này là do bạn tôi mở."

Thiên Tầm nhún vai: “Tôi chỉ nói vậy thôi."

Lục Sâm có thể thấy rằng Thiên Tầm có chút căng thẳng: “Đừng căng thẳng, chúng ta đã từng gặp nhau."

Thiên Tầm giật mình: “Hả?"

Lục Sâm nhận lấy ấm trà và đặt nó xuống: “Sáu tháng trước, tại đám tang của cha mẹ em."

Tại đám tang của cha mẹ cô? Như chọc vào chỗ đau của cô, bàn tay vừa cầm tách trà của cô bất giác run lên, nước bắn tung tóe lên mu bàn tay.

Anh lấy ra vài chiếc khăn giấy và đưa cho cô.

“Cám ơn.” Cô lấy khăn giấy lau tay, nhưng vẫn nhìn anh chằm chằm, cố gắng tìm kiếm anh trong trí nhớ của mình.

Với rất nhiều người đến dự đám tang của bố mẹ cô, việc cô không nhớ đến anh là điều hợp lý.

Cha mẹ cùng cô tranh chấp, cô tức giận bỏ nhà đi, cha mẹ ra ngoài tìm cô liền bị tai nạn xe cộ mà mất, đây là nguyên nhân khiến cô bị mất ngủ kéo dài, không thể trị được.

Mới có nửa năm, cô khó có thể nhớ rõ nguyên nhân cụ thể dẫn đến mâu thuẫn với cha mẹ mình, nhưng họ thực sự đã rời bỏ cô.

Hai người ăn bữa cơm này chưa đầy một tiếng đồng hồ, Lục Sâm nói anh bận công việc phải về gấp để họp, nhưng cô cũng không hỏi anh quên bố mẹ cô như thế nào.

Trước khi đi, anh dặn cô ăn từ từ, trợ lý sẽ đưa cô về sau.

Phương Vĩ sau khi đưa cô về, lúc đưa cô tới cổng tiểu khu, anh đưa cho cô một tấm danh thiếp, nói có chuyện gì có thể liên hệ với anh ta.

Cô nhìn Phương Vĩ, trên danh thiếp là công chức nhà nước? Vậy Lục Sâm cũng làm trong nhà nước sao?

Cô vội vàng tìm tên Lục Sâm trên mạng, mới biết anh ta là thị trưởng thành phố, lại càng khiến cô hoang mang khó hiểu, tối qua sắp xếp người chăm sóc cô, nhưng hôm nay lại đến đây để ăn trưa với cô, điều này hơi khó hiểu?

Chưa đầy một tuần, Thiên Tầm và Yến Vân ra ngoài ăn tối, họ còn chưa bắt đầu ăn, không ngờ lại gặp lão Lưu và những người khác ở sảnh nhà hàng, cô tính trốn đi thì đã quá muộn , bên kia đã bắt được Yến Vân, kéo Yến Vân và sải bước về phía cô.

Thiên Tầm không thể trốn thoát mà cũng không thể hiện sự sợ hãi, vì vậy cô nghĩ đến việc nhờ nhân viên an ninh giúp đỡ, quay lại nhìn xung quanh và thực sự nhìn thấy một người mà cô ấy biết, giơ tay và hét lên: "Phương Vĩ."

Thiên Tầm đột nhiên rất cảm kích vì được cùng Lục Sâm ăn cơm vào ngày hôm đó, nếu không thì cho dù bây giờ cô có nhìn thấy Phương Vĩ cũng sẽ không biết đó là ai.

Phương Vĩ nhìn sang, khi nhìn thấy Thiên Tầm, anh ấy để những người bên cạnh mình vào trước: “Cô Thiên."

Nhìn thấy lão Lưu và những người khác đến gần, Thiên Tầm lập tức nắm lấy cánh tay của Phương Vĩ và nhỏ giọng cầu cứu: "Phương tiên sinh, xin hãy giúp tôi."

Phương Vĩ nhất thời không biết tại sao, quay đầu lại nhìn thấy Yến Vân bị mấy người nắm lấy, liền đại khái đoán được.

Phương Vĩ đã nhìn thấy cô gái này trước đây. Ngày hôm đó, khi Lục Sâm bế Thiên Tầm ra ngoài, Yến Vân đã đi theo phía sau và hét lên không cho phép họ mang Thiên Tầm đi. Anh ta là người đã ngăn Yến Vân lại và hứa sẽ không xảy ra chuyện gì hết, đừng vướng vào.

Ông Lưu và những người khác đến gần và nhìn thấy Phương Vĩ, theo bản năng buông tay của Yến Vân: “Phương tiên sinh, sao anh lại ở đây?"

“Lưu tiên sinh cũng tới đây sao?” Phương Vĩ lễ phép chào hỏi, không đợi đối phương đáp lại liền tiến lên một bước: “Thiên tiểu thư, thị trưởng đang ở trong chờ cô, chúng ta vào đi thôi.”

Thiên Tầm vội vàng kéo Yến Vân đến bên mình, gật đầu với Phương Vĩ một cách liều lĩnh: “Ồ, được rồi, chúng ta đi thôi, đừng để ngài ấy đợi lâu."

Khi cả hai bước vào, họ nhìn lại vẻ mặt đen xì của ông Lưu và những người khác, cảm thấy sảng khoái.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quyến rũ lạ thường
Chương 2: Lơ lửng giữa không trung
Chương 3: Đã từng gặp nhau
Chương 4: Ba lần giúp đỡ
Chương 5: Mời tôi ăn một bữa
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8: Bị cấm xuất cảnh
Chương 9: Buổi hẹn hò mù quáng
Chương 10: Sao anh chưa đi?
Chương 11: Chào bà chủ, cô có khỏe không?
Chương 12: Thiên Tầm, anh sai rồi
Chương 13: Nó Cũng Rất Nhớ Em H+
Chương 14: Em Có Muốn Nó Không? H+
Chương 15: Miệng Nhỏ Của Em Bây Giờ Thật Lợi Hại H+
Chương 16: Sao có thể thỏa mãn em
Chương 17: Không chịu nhận thua
Chương 18: Anh ấy rất có giá trị, nhưng tôi không cần
Chương 19: Hôm nay anh thật đẹp trai
Chương 20: Anh Điên À, Đây Là Trong Bệnh Viện H+
Chương 21: Tự mình động đi H+
Chương 22: Anh thật phiền phức
Chương 23: Có cần anh giúp không?
Chương 24: Thả lỏng ra sẽ không thấy khó H+
Chương 25: Lão Lục, em muốn H+
Chương 26: Vậy em nhận lại được gì?
Chương 27: Lần này hãy tin anh
Chương 28: Đừng, bẩn lắm H+
Chương 29: Một lúc liền chịu không nổi? H+
Chương 30: Sự thật
Chương 31: Cả đêm không ngủ
Chương 32: Anh chọc giận em sao?
Chương 33: Phần đời còn lại cứ để anh lo
Chương 34: Bí thư thành ủy
Chương 35: Em đã nghĩ ra cách trừng phạt anh rồi!
Chương 36: Thật nhiều nước H+
Chương 37: Chúng ta kết hôn đi H+
Chương 38: Ngày giỗ bố mẹ
Chương 39: Anh ghét bỏ em
Chương 40:
Chương 41: Đêm còn dài như vậy H+
Chương 42: Muốn chạy hả? H+
Chương 43: Lên xu hướng tìm kiếm
Chương 44: Chưa gặp qua ai mặt dày như vậy
Chương 45: Lưng em còn đau H+
Chương 46: Xe chấn H+
Chương 47: Lại kêu một tiếng H+
Chương 48: Em là của anh
Chương 49: Em sắp tức giận rồi H+
Chương 50: Công cụ để trút giận H+
Chương 51: Em muốn ăn đồ anh nấu
Chương 52: Anh Lục Sâm
Chương 53: Anh không chỉ cứng mà còn ướt H+
Chương 54: Vô độ H+
Chương 55: Làm sao để cô ấy lấy tôi?
Chương 56: Anh sao vậy
Chương 57: Con của chúng ta sẽ rất đáng yêu
Chương 58: Em thật sự thả anh sao? H+
Chương 59: Được chúng ta sinh con đi H+
Chương 60: Có em đủ rồi
Chương 61: Anh ghen H+
Chương 62: Cầu hôn
Chương 63: Đây là người con muốn kết hôn
Chương 64: Động phòng H+
Chương 65: Phiên ngoại 1: Chứng minh năng lực
Chương 66: Phiên ngoại 2: Trong phòng làm việc H+
Chương 67: Phiên ngoại 3: Có thai
Chương 68: Phiên ngoại 4: Anh thích con trai hay con gái
Chương 69: Phiên ngoại 5: Đêm nay em thuộc về anh H+
Chương 70: Phiên ngoại 6: Em yêu anh hay yêu con trai anh? H+
Chương 71: Phiên ngoại 7: Thời gian tươi đẹp
Chương 72: Phiên ngoại 8: Lục Sâm, em yêu anh

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cả Đêm Không Ngủ.
Chương 3: Đã từng gặp nhau

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Đã từng gặp nhau
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...