Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bơi Đêm – Chương 4

Bơi Đêm

Tác giả: Tiểu Dã Khách Đường
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi ra khỏi nhà nghỉ nhỏ, Hồ Già trực tiếp trở về nhà.

Cô lảo đảo đạp xe trên đường về, trên người vẫn còn vương hơi ấm của Điền Tư, ánh đèn đường cô đơn quét qua khuôn mặt cô.

Mấy ngày nay khu nhà đang sửa chữa cống rãnh, gặp phải mấy ngày mưa liên tiếp, mùi ô uế bốc lên như một tòa nhà khổng lồ nằm ngang giữa các tòa nhà, đó là mùi của sự nghèo túng và bất đắc dĩ. Khu nhà được xây dựng từ những năm 90, nơi đây thiếu ánh sáng, mang vẻ già nua, điêu tàn. Hồ Già dừng xe ở lối đi, bật đèn pin điện thoại rồi bước vào trong.

Cổng sắt dưới lầu nặng nề đóng lại.

\'Mở khóa Hiểu Phong\', \'Ảo thuật bài tây\', \'Thông cống\', hành lang dán đầy những tờ quảng cáo như vậy.

Chưa đi đến tầng 5, cô đã nghe thấy tiếng một bàn người chơi mạt chược, lật đi lật lại như đang rửa xương.

Vừa mở cửa Hồ Già đã ho sặc sụa, mùi rượu, mùi thuốc lá, còn có một mùi thịt người nồng nặc ập vào mặt cô.

Vương A Vân đeo nhẫn vàng quay đầu về phía cô: "Giai Giai, lại đây giúp bác xem bài nào!"

Hồ Già cau mày, chiếc nhẫn trên tay Vương A Vân là của Lý Huệ Quân.

Cô nhìn lại căn phòng này, lộn xộn và bừa bộn.

Phía sau bàn mạt chược là một bàn thờ dài và hẹp, Quan Âm Bồ Tát bằng ngọc trắng ngồi yên lặng dưới ánh sáng vàng làm một cử chỉ tay như lọt trong mây mù.

Lý Huệ Quân tự mình ngồi dựa vào tường, dáng vẻ say khướt, khăn choàng nhung thiên nga ném trên sàn, người vẫn cười hề hề hút thuốc, tàn thuốc rơi lả tả trên váy như bụi tuyết bẩn.

Khi hai người chạm mắt nhau, trong lòng Hồ Già là một trận dậy sóng.

Hồ Già đặt một tay lên bàn mạt chược, phải cố kìm nén mới không lật tung nó lên.

"Đây không phải câu lạc bộ mạt chược, các người đi chỗ khác mà chơi đi." Cô nói.

Ông chú vẫn vui vẻ nhìn bài: "Ôi chao, chơi nốt ván này nhé?"

Hồ Già trực tiếp giật lấy bài từ tay ông ta rồi ném đi, một lá Nhất Kê bị bật ra xa.

Ông chú chửi một tiếng, ngẩng đầu lên, ánh mắt bắn về phía Hồ Già, đối diện với ánh nhìn còn lạnh lùng, cứng rắn hơn của cô.

"Ôi thôi thôi bỏ đi." Vương A Vân giữ ông lại khiến ông ta giũ vai một cái.

"Thật là mất day."

Hồ Già coi như không nghe thấy lời đó, tự mình tắt máy mạt chược đi.

Mấy bà cô ông chú cũng lục đục mặc áo khoác vào, tức giận bỏ đi.

Bên cạnh là Lý Huệ Quân đã ngủ gục, người phụ nữ trung niên tự bỏ mặc mình, nằm vật ra đó như cây nến.

Hồ Già khiêng mẹ về phòng ngủ mệt đến đổ mồ hôi. Lý Huệ Quân nằm trên giường, ngủ rồi mà vẫn lẩm bẩm mê sảng.

Hồ Già nhìn bà một lúc, nghe rõ được cái tên bà đang gọi là Hồ Hải Văn. Cô tắt đèn rồi bước ra ngoài.

Trên bàn bên ngoài có điếu thuốc cháy được một nửa thì tắt, bên cạnh còn có một bát bánh bao nguội lạnh.

"Mẹ thật cô đơn." Hồ Già im lặng một lúc rồi lên tiếng, lời này không biết là nói với ai.

Tắm rửa xong, Hồ Già mở * lên.

Đối diện màn hình điện thoại là vẻ mặt lạnh lùng của cô, cô gửi ảnh giường chiếu hôm nay đã chụp cho Điền Tư.

Ảnh được chụp bằng iPhone 6s, độ phân giải không được rõ lắm nhưng lại chụp được khoảnh khắc Điền Tư mất kiểm soát.

Anh nằm trên giường nhà nghỉ nhỏ, tay bị cô trói, dương vật to dài vểnh cao như cái đuôi chó, đầu khấc còn rỉ chút nước d//â//m dục. Đôi mắt Điền Tư mất đi vẻ thanh cao tự chủ vốn có, lông mày anh nhíu lại chịu đựng, bờ môi mím chặt.

Anh muốn bị cô chơi đùa.

Hồ Già gửi ảnh đi.

Phản ứng của Điền Tư vẫn như trước, anh xem rồi nhưng không trả lời.

Nhưng Hồ Già lại thích sự mâu thuẫn trong con người Điền Tư, anh càng lúng túng, lạnh nhạt, Hồ Già càng muốn chơi đùa anh.

Họ quen nhau vỏn vẹn chỉ mười mấy ngày, nhưng tiến độ lại nhanh chóng, mãnh liệt. Vì chuyện video, Hồ Già thường bị bọn con trai kia quấy rối, cô dùng nắm đấm đáp trả lại, sau đó hai bên xô xát nhau, mặt cô thường xuyên bầm tím, có lần, sau khi giải quyết xong, Điền Tư lấy từ túi ra một tuýp thuốc bôi tan bầm tím đưa cho cô.

Hồ Già nằm lười biếng trên giường, nghịch nghịch thứ đồ đó nhưng không định bôi.

"Nên dùng thế này."

Điền Tư cúi người, bóp ra một chút thuốc rồi cẩn thận bôi lên vết bầm của cô.

Có lẽ là sợ làm đau cô, ngón tay anh rất nhẹ nhàng, Hồ Già không ghét sự đụng chạm của Điền Tư.

Bôi xong rồi Điền Tư cũng không đi, anh ngồi bên cạnh Hồ Già, nói với cô về liều lượng sử dụng thuốc mỗi ngày. Hồ Già lạnh lùng nhìn anh một lúc, không nhịn được cười: "Ghê tởm thật, cậu là tên cuồng bị hành hạ à?" Cô ném tuýp thuốc vào thùng rác, "Không cần cậu giả vờ tốt bụng."

Điền Tư liếc một tia phức tạp nhìn cô rồi quay người bỏ đi.

Hồ Già vẫn nằm trên giường, lật người, cô lười suy nghĩ xem mình có nói sai không.

Dù sao cô cũng không thích Điền Tư, anh chỉ là một công cụ giải tỏa rất hữu dụng, cô sẽ trả thù rất nhiều người trên người anh.

Hồ Già nghĩ, Điền Tư chắc cũng không thích mình lắm, nhưng tiếc là cô đã nắm giữ bí mật của anh, anh sẽ không từ chối Hồ Già. Ban đầu cô bắt anh đi ăn cơm cùng mình, sau đó bắt anh đi chơi ở hồ nước, rồi sau nữa, họ chơi đùa trên giường.

Điền Tư có thực sự muốn chơi cùng cô hay không, Hồ Già không rõ lắm, cũng hoàn toàn không quan tâm.

Dù sao mỗi lần anh đều cương rất nhanh, đủ cho cô chơi đùa.

_____

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Dòng chảy ngầm
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11: Chạm vào
Chương 12: Bạn bè
Chương 13: Phá vỡ
Chương 14: Đến nhà cậu chơi được không?
Chương 15: Sóng ngầm
Chương 16: Đêm trắng
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19: Sương mù
Chương 20: Phóng tới
Chương 21: Đi Tây Hồ
Chương 22: Mận chua
Chương 23: Bướng bỉnh
Chương 24:
Chương 25: Ước nguyện
Chương 26: Cậu có thích tôi không?
Chương 27: Bánh kem
Chương 28: Cậu muốn tôi giúp cậu thế nào?
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32: Xoáy nước
Chương 33: Yêu đương
Chương 34: Vậy thì không đi nữa
Chương 35: Cô ấy muốn đi đâu nhỉ
Chương 36: Ôm thêm chút nữa được không
Chương 37: Vậy cậu vớt tôi lên
Chương 38: Đừng cảm động quá
Chương 39: Trồng hoa
Chương 40: Nụ hôn đầu phải nhớ cả đời
Chương 41: Trước sóng
Chương 42: Quay đầu lại
Chương 43: Ao nước
Chương 44: Hồi ức
Chương 45: Tôi biết, không sao
Chương 46: Bài thơ tỏ tình
Chương 47: Anh âm thầm yêu em
Chương 48: Thủy triều
Chương 49: Tơ bạc
Chương 50: Bó hoa
Chương 51: Lời thầm thì
Chương 52: Ánh sáng
Chương 53: Về nhà
Chương 54: Bay đêm
Chương 55: Lên đường
Chương 56: Đến miền nam
Chương 57: Buổi chiều nắng
Chương 58: Cửa thiên đường
Chương 59:
Chương 60: Tự mang bao đi
Chương 61: Kẹo mạch nha
Chương 62: Sóng biển trong phòng
Chương 63: Kỳ nghỉ xa xỉ
Chương 64: Chuyện hiếm có
Chương 65: Sườn núi
Chương 66: Kỳ nghỉ kết thúc
Chương 67: Quế Điện Thu
Chương 68: Ánh trăng trắng
Chương 69: Vì sao ấm áp
Chương 70: Hạn sử dụng
Chương 71: Cộng sinh
Chương 72: Mặt trời
Chương 73: Bức ảnh đời người
Chương 74: Xua đuổi
Chương 75: Vuốt ve anh
Chương 76: Bạch đàn
Chương 77: Hát tuồng nhép
Chương 78: Nhật thực toàn phần
Chương 79: Rắn cỏ lằn xám
Chương 80: Nửa mặt trăng khuyết
Chương 81: Mãi mãi bên em
Chương 82: Chạy trong đêm
Chương 83: Đánh cá giết nhà
Chương 84: Ngã ba đường
Chương 85: Vũ Lâm Linh
Chương 86: Nhà của cô
Chương 87: Ngũ chỉ mao đào
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90: Thử sức
Chương 91: Thử vai
Chương 92: Bạn trai
Chương 93: Sư tử
Chương 94: Gia đình
Chương 95: Lòng đỏ trứng
Chương 96: Cắt đứt mối quan hệ mẹ con
Chương 97: Sao băng ban ngày
Chương 98: Núi xi măng
Chương 99: Cuộc đời mới bắt đầu
Chương 100: Cảm giác bất an
Chương 101: Anh cũng nhớ em phải không
Chương 102: Hôn anh thêm một chút nữa đi
Chương 103: Chạy về phía trước, đừng lùi lại
Chương 104: Giải phóng bản tính
Chương 105: Sơ hở
Chương 106: Điều kiện được yêu thương
Chương 107: Câu cá
Chương 108: Chanh
Chương 109: Chuyến tàu đêm
Chương 110: Tháp Thông Thiên và Tiểu Phá Nát
Chương 111: Tuần hoàn
Chương 112: Không khí lạnh
Chương 113: Tuyết đầu mùa
Chương 114: Mềm lòng
Chương 115: Sao anh lại khóc
Chương 116: Thay đổi dần
Chương 117: Lời tạm biệt
Chương 118: Thi thống nhất cấp tỉnh (P1)
Chương 119: Thi thống nhất cấp tỉnh (P2)
Chương 120: Anh biết
Chương 121: Tiểu Trùng Sơn
Chương 122: Tương Tư Lệnh
Chương 123: Khúc dạo đầu nhỏ
Chương 124: Mùa đông có tuyết
Chương 125: Đừng cười, em đang cầu nguyện
Chương 126: Nhìn thấy anh
Chương 127: Đồng hồ nước
Chương 128: Mật mã sinh nhật
Chương 129: Thái hành tây
Chương 130: Bùa hộ mệnh
Chương 131: Người lớn
Chương 132: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P1)
Chương 133: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P2)
Chương 134: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P3)
Chương 135: Giáng sinh vui vẻ, Điền Tư
Chương 136: Nổi danh thiên hạ
Chương 137: Quan và tiểu thư nhà quan
Chương 138: Chúc mừng năm mới, Giai Giai
Chương 139: Tương lai tươi sáng
Chương 140: Ánh trăng và thủy triều
Chương 141: Hái cành quế
Chương 142: Cô và chuyện của anh
Chương 143: Quay phim chính là chờ đợi
Chương 144: Cuộc gọi trong mưa
Chương 145: Tùng la hán và tùng la hán
Chương 146: Họp lớp
Chương 147: Thuốc ngủ và mèo con
Chương 148: Sàn nhà và trần nhà
Chương 149: Định nghĩa người nhà
Chương 150: Bàn tay và gậy chống (P1)
Chương 151: Bàn tay và gậy chống (P2)
Chương 152: Biến thành đá Vọng Phụ
Chương 153: Phượng hoàng và đảo Thiên đường (P1)
Chương 154: Phượng hoàng và đảo thiên đường (P2)
Chương 155: Phượng hoàng và đảo thiên đường (P3)
Chương 156: Quýt và cherry (P1)
Chương 157: Quýt và cherry (P2)
Chương 158: Ngày đông ấm áp (P1)
Chương 159: Ngày đông ấm áp (P2)
Chương 160: Ngày đông ấm áp (P3)
Chương 161: Từ nam chí bắc (P1)
Chương 162: Từ nam chí bắc (P2)
Chương 163: Từ nam chí bắc (P3)
Chương 164: Chim rơi (P1)
Chương 165: Chim rơi (P2)
Chương 166: Chim rơi (P3)
Chương 167: Để con cõng mẹ lên (P1)
Chương 168: Để con cõng mẹ lên (P2)
Chương 169: Ngày bình lặng
Chương 170: Chuông cửa reo (P1)
Chương 171: Chuông cửa reo (P2)
Chương 172: Chuông cửa reo (P3)
Chương 173: Tin tức ngày xuân
Chương 174: Người thiếu nữ đang phi nhanh
Chương 175: Người biết bơi (P1)
Chương 176: Người biết bơi (P2)
Chương 177: Người biết bơi (P3) (Hoàn chính văn)
Chương 178: Ngoại truyện: Pháo hoa của ông ngoại
Chương 179: Lời kết của tác giả

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bơi Đêm
Chương 4:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...