Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bơi Đêm – Chương 17

Bơi Đêm

Tác giả: Tiểu Dã Khách Đường
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Được rồi," Cô lười biếng cười một tiếng, "Nhìn cứng cả lên rồi."

Hạ thân của Điền Tư đối diện cô dựng lên một cái lều, qua lớp quần ẩm mềm, cô có thể nhìn thấy được hình dáng.

Trên thực tế, từ khoảnh khắc Hồ Già cởi quần áo bên bờ, anh đã có phản ứng sinh lý không tự chủ được.

Cô như một loại thuốc kích dục được điều chế riêng cho Điền Tư, nổi loạn, phóng đãng, không có chút xấu hổ nào, nhưng lại quyến rũ anh.

Dục vọng ngu ngốc mà thông minh, Điền Tư ra sức kỷ luật bản thân nhưng cuối cùng vẫn động lòng vì Hồ Già.

Con người chọn bước lên cao, nhưng con tim lại bò xuống thấp, hèn mọn vì tình yêu.

Điền Tư ngượng ngùng dùng tay che đi hạ bộ của mình.

"... Là phản ứng bình thường sau khi bơi xong thôi, cậu xuống đi, đừng nhìn chằm chằm nữa."

Điền Tư nói xong còn tự nghi ngờ bản thân sao có thể nói ra mấy lời ngu ngốc như này.

Hồ Già cười rung cả người, m//ô//n//g cũng vặn theo, mềm mại đè lên đùi anh như không có xương.

Cả cơ thể Điền Tư căng cứng, dương vật bên dưới càng cương cứng, sưng to hơn, gần như muốn đ//â//m thủng hai lớp vải của quần mới thôi.

"Đừng ngại mà," Hồ Già ôm cổ anh, thoải mái cười, "Tôi sớm biết cậu đã cứng rồi."

"..." Điền Tư hận cô đến mức muốn nghiến răng.

"Cứng lâu như vậy mà không bắn, không tốt cho thằng nhỏ của cậu đâu."

Hồ Già dựa vào người Điền Tư, ngón tay mềm mại vuốt ve sống lưng anh.

Điền Tư có một thân hình rất đẹp, xương thịt cân đối, đường nét cơ bắp rõ ràng như một tượng đá Hy Lạp cổ.

"Không cần cậu lo..." Điền Tư bị Hồ Già vuốt ve đến tê dại, không hiểu sao mình đã quên không đuổi cô xuống, chỉ cãi lại lời cô.

"Vậy cậu định giải quyết thế nào? Lén vào nhà tắm rồi s//ụ//c con chim thối của cậu à?" Cô chế giễu.

"Cậu đừng nói nữa." Tai Điền Tư đỏ đến mức sắp bốc khói.

Hồ Già rúc vào lòng Điền Tư cười hề hề, anh bị cô nói trúng rồi.

Chàng trai trẻ này của cô thật đẹp trai, người bị dục vọng hun đến thế này rồi, mặt mày vẫn trong sáng, tuấn tú, như tuyết rơi ở thành nhỏ phương Nam.

Hồ Già không nhịn được mà xoa xoa gương mặt anh, "Dù sao cũng là tự sướng, cậu cứ tự sướng ở đây cho tôi xem đi, được không? Cậu cứng là vì tôi, tôi muốn cậu tự sướng trước mặt tôi, tôi muốn nhìn cậu bắn ra."

Điền Tư nghi ngờ Hồ Già đã quen nói lời cợt nhả, đủ loại logic kỳ quái đều có thể thốt ra.

"Cậu có chút xấu hổ nào không..."

Điền Tư còn chưa nói hết câu, Hồ Già đã đặt tay lên hạ bộ phồng to của anh.

Cô chỉ sờ soạng qua lớp vải để thử kích cỡ và độ cứng của anh, Điền Tư lại to thêm nhiều.

Hồ Già không nhịn được mà cười, nếu Điền Tư thực sự làm với cô, có khi còn đói khát hơn cặp nam nữ phòng bên.

Điền Tư đối diện với ánh mắt phô trương của cô.

"Tôi không thấy xấu hổ mà, nên cậu cũng đừng có vậy."

Hồ Già ôm Điền Tư, cười nhẹ rồi nói như mùa xuân đang dụ dỗ một cây anh đào.

"Tôi thích cậu." Ý cô chỉ là thân thể.

"Chúng ta đang ở một chỗ rất hẻo lánh, có làm chuyện xấu cũng không ai biết." Cô tiếp tục lừa gạt.

Hồ Già hôn nhẹ lên hầu kết của Điền Tư, môi cô ẩm ướt, hơi thở quấn quýt lấy anh, khiến anh càng cảm thấy khô khát.

Ánh mắt Điền Tư tối sầm lại như buổi chiều tối ngày tuyết, Hồ Già cởi dây lưng của anh, tay anh siết chặt lấy tay cô.

"Đau mà." Hồ Già ấm ức nói.

Điền Tư buông tay cô ra, da cô quả nhiên đã để lại vết, anh giúp cô xoa xoa bóp bóp vài cái.

"... Cậu đừng quyến rũ tôi nữa, được không?" Xoa xong, Điền Tư thử thương lượng với Hồ Già, cô lại tỏ vẻ không hiểu.

Hồ Già cười nói: "Chính cậu tự cứng mà, liên quan gì đến tôi?" Cô nhẹ nhàng ngồi lên, vừa đúng đè lên dương vật của Điền Tư, dùng m//ô//n//g cọ xát vài cái như đang làm tư thế nữ trên nam dưới với anh.

Đầu óc Điền Tư ong lên một cái, sau đó không còn suy nghĩ được gì nữa, anh chỉ muốn thoải mái hơn.

"Làm sao đây? Con chim thối này càng lúc càng cứng rồi, nếu cậu không tự sướng rồi bắn ra, chúng ta sắp phải bắt đầu làm tình mất thôi..." Hồ Già nói bên tai anh.

Điền Tư chọn tự sướng.

Vì cứu cô, quần áo anh ướt sũng cả.

Hồ Già sợ anh cảm lạnh, định giúp cởi quần anh ra, anh lại cau mày, nhất quyết không chịu.

"Ra vẻ thật đấy, vậy cậu tự làm đi." Hồ Già cau mày, giọng lạnh đi nhiều, Điền Tư liếc nhìn cô rồi mới chậm rãi cởi lớp quần ngoài xuống một chút, để lộ ra chiếc quần lót đùi đen bảo thủ bên trong, mặc dù dương vật đang cương cứng nhưng anh vẫn không chịu cởi tiếp.

"Không cởi nữa à? Cậu quen tự sướng qua lớp quần lót à?" Hồ Già mỉa mai.

Điền Tư im lặng một lúc rồi đưa tay ra tắt đèn.

Anh lại cử động một hồi rồi khàn giọng xấu hổ nói với cô: "Cởi xong rồi."

"Vậy cậu s//ụ//c đi." Hồ Già nằm đè lên người anh, tay nhẹ nhàng xoa nắn hầu kết của Điền Tư.

Anh tắt đèn, bốn phía căn phòng ẩm ướt tối tăm như dưới mặt biển, nguồn sáng duy nhất là chiếc đèn đường ở bên ngoài, tia sáng mờ ảo.

Cô nhờ chút ánh sáng mờ mịt đó mà nằm đè lên người anh rồi lạnh lùng nhìn anh.

Điền Tư nghiến răng, đối diện cô, từ từ dùng tay s//ụ//c gậy thịt.

Dương vật của anh nóng bỏng như một cái chày sắt đã gia nhiệt, khiến anh cảm thấy mình như đang sốt.

Nắm tay Điền Tư lỏng lẻo, bao lấy dương vật rồi kéo động một cái, khoái cảm tê dại liền truyền đến, khiến anh muốn làm cái thứ hai, cái thứ ba.

Cơ thể bắt đầu trở nên xa lạ, lỗ quy đầu tiết ra chất lỏng ấm nóng, dính lên ngón tay anh, trơn ướt. Điền Tư từ từ r//ê//n hừ hừ, anh không chịu lên tiếng, chỉ là bắp đùi vì hưng phấn mà càng căng cứng, nâng cao.

Đây là lần đầu tiên anh tự sướng. Còn trước mặt Hồ Già.

Cô nghe thấy tiếng da thịt anh cọ xát vào nhau, cô thậm chí còn có thể ngửi thấy hơi nóng của anh.

"Sướng không?" Hồ Già nhẹ nhàng hỏi anh trong bóng tối.

"Không sướng." Lòng xấu hổ khiến anh nói vậy.

Kỳ thực lời Điền Tư nói cũng là sự thật.

Dù sao thì cũng là tay mơ, cách t//h//ủ d//â//m của anh vụng về, không có kỹ xảo.

Dùng tay kéo động vài vòng qua lại, dương vật lại càng lúc càng vểnh cao, không có chút dấu hiệu hạ hoả nào.

Vừa đúng Hồ Già còn nằm đè lên người anh, mùi thơm thoang thoảng quanh khoang mũi, cô há miệng, giọng điệu uể oải vang lên: "Vậy để tôi giúp cậu nhé?"

"Không..." Chữ không của anh còn chưa nói thành lời, Hồ Già đã đặt tay lên dương vật anh rồi.

Tay cô nhỏ hơn anh nhiều, bộ móng tay vừa mới làm đẹp và nhọn hoắt, mò mẫm lên lỗ quy đầu của anh.

Chỗ này Điền Tư còn không dám chạm vào, cô lại trực tiếp dùng móng tay nghịch ngợm.

Anh lại cảm thấy sướng đến đau nhói, tức thì r//ê//n khẽ lên một tiếng.

Hồ Già nghe xong liền cười ngọt: "Sướng vậy à?"

Điền Tư không biết Hồ Già có thường xuyên giúp con trai làm chuyện này không.

Cô thực sự quá giỏi, tay cô chặt chẽ bao lấy dương vật anh, bao lấy nửa trên của dương vật rồi nhanh chóng xoát động, vừa chặt vừa mạnh, móng tay xinh đẹp còn liên tục cào xước lên thân gậy. Chơi cho đã rồi, cô còn rảnh tay kia ra niết hai hòn căng phồng của anh, lúc thì như gãi ngứa, lúc lại như lột hạt dẻ.

"Sao to vậy?" Cô còn như oán trách mà trêu anh, "Tay cũng không nắm hết được."

Điền Tư không chịu nổi được sự tấn công cực nhanh của khoái cảm, bụng dưới anh căng cứng, hơi thở cũng theo đó mà trở nên gấp gáp, cả hai đều có thể nghe rõ được.

"Mệt quá." Cô giả vờ r//ê//n rỉ, "Chỉ s//ụ//c mà cũng mệt quá, anh trai động theo một chút được không? Hử? Dùng thằng nhỏ của anh trai mạnh mẽ đ//â//m vào tay em..."

Điền Tư không chịu nổi được sự mê hoặc ấy, nghe giọng nói ngọt ngào của cô, anh không nhịn được mà đón nhận, theo nhịp kéo động của cô mà đẩy hông, mũi anh còn ngửi thấy, ngoài mùi tanh hôi d//â//m mĩ của dương vật mình, còn có mùi thơm sữa tắm của Hồ Già.

Điền Tư sắp ra rồi.

"Không chơi nữa," Hồ Già đột nhiên buông tay ra, "Chán quá."

Không có cô, hạ thân Điền Tư trở nên trống rỗng, dục vọng không được giải tỏa, khiến anh thấy khô khốc.

"Sao... không thú vị?" Anh điều hòa hơi thở của mình, mở miệng nói với Hồ Già. Anh muốn cô tiếp tục.

"Cậu không kêu làm tôi cảm thấy thất bại, đèn cũng không chịu bật, trong bóng tối cứ mò mẫm chơi gậy thịt thì có ý nghĩa gì chứ?" Hồ Già nói.

Cô vung vẩy tay mình, mấy chục cái kéo động nhanh lúc nãy cũng khiến cổ tay cô mỏi nhừ, nếu không phải thấy Điền Tư đẹp trai, cô đâu có tốt với anh như vậy.

Dương vật của Điền Tư vẫn vểnh cao.

Nó như một cái đuôi chó giơ cao, đại biểu cho sự hưng phấn, muốn chơi đùa với cô.

"... Vậy cậu muốn chơi thế nào?" Điền Tư nghe thấy mình hạ giọng hỏi Hồ Già, đổi lại là tiếng cười của cô.

"Cởi hết quần áo ra rồi bật đèn lên." Cô nói.

_____

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Dòng chảy ngầm
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11: Chạm vào
Chương 12: Bạn bè
Chương 13: Phá vỡ
Chương 14: Đến nhà cậu chơi được không?
Chương 15: Sóng ngầm
Chương 16: Đêm trắng
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19: Sương mù
Chương 20: Phóng tới
Chương 21: Đi Tây Hồ
Chương 22: Mận chua
Chương 23: Bướng bỉnh
Chương 24:
Chương 25: Ước nguyện
Chương 26: Cậu có thích tôi không?
Chương 27: Bánh kem
Chương 28: Cậu muốn tôi giúp cậu thế nào?
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32: Xoáy nước
Chương 33: Yêu đương
Chương 34: Vậy thì không đi nữa
Chương 35: Cô ấy muốn đi đâu nhỉ
Chương 36: Ôm thêm chút nữa được không
Chương 37: Vậy cậu vớt tôi lên
Chương 38: Đừng cảm động quá
Chương 39: Trồng hoa
Chương 40: Nụ hôn đầu phải nhớ cả đời
Chương 41: Trước sóng
Chương 42: Quay đầu lại
Chương 43: Ao nước
Chương 44: Hồi ức
Chương 45: Tôi biết, không sao
Chương 46: Bài thơ tỏ tình
Chương 47: Anh âm thầm yêu em
Chương 48: Thủy triều
Chương 49: Tơ bạc
Chương 50: Bó hoa
Chương 51: Lời thầm thì
Chương 52: Ánh sáng
Chương 53: Về nhà
Chương 54: Bay đêm
Chương 55: Lên đường
Chương 56: Đến miền nam
Chương 57: Buổi chiều nắng
Chương 58: Cửa thiên đường
Chương 59:
Chương 60: Tự mang bao đi
Chương 61: Kẹo mạch nha
Chương 62: Sóng biển trong phòng
Chương 63: Kỳ nghỉ xa xỉ
Chương 64: Chuyện hiếm có
Chương 65: Sườn núi
Chương 66: Kỳ nghỉ kết thúc
Chương 67: Quế Điện Thu
Chương 68: Ánh trăng trắng
Chương 69: Vì sao ấm áp
Chương 70: Hạn sử dụng
Chương 71: Cộng sinh
Chương 72: Mặt trời
Chương 73: Bức ảnh đời người
Chương 74: Xua đuổi
Chương 75: Vuốt ve anh
Chương 76: Bạch đàn
Chương 77: Hát tuồng nhép
Chương 78: Nhật thực toàn phần
Chương 79: Rắn cỏ lằn xám
Chương 80: Nửa mặt trăng khuyết
Chương 81: Mãi mãi bên em
Chương 82: Chạy trong đêm
Chương 83: Đánh cá giết nhà
Chương 84: Ngã ba đường
Chương 85: Vũ Lâm Linh
Chương 86: Nhà của cô
Chương 87: Ngũ chỉ mao đào
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90: Thử sức
Chương 91: Thử vai
Chương 92: Bạn trai
Chương 93: Sư tử
Chương 94: Gia đình
Chương 95: Lòng đỏ trứng
Chương 96: Cắt đứt mối quan hệ mẹ con
Chương 97: Sao băng ban ngày
Chương 98: Núi xi măng
Chương 99: Cuộc đời mới bắt đầu
Chương 100: Cảm giác bất an
Chương 101: Anh cũng nhớ em phải không
Chương 102: Hôn anh thêm một chút nữa đi
Chương 103: Chạy về phía trước, đừng lùi lại
Chương 104: Giải phóng bản tính
Chương 105: Sơ hở
Chương 106: Điều kiện được yêu thương
Chương 107: Câu cá
Chương 108: Chanh
Chương 109: Chuyến tàu đêm
Chương 110: Tháp Thông Thiên và Tiểu Phá Nát
Chương 111: Tuần hoàn
Chương 112: Không khí lạnh
Chương 113: Tuyết đầu mùa
Chương 114: Mềm lòng
Chương 115: Sao anh lại khóc
Chương 116: Thay đổi dần
Chương 117: Lời tạm biệt
Chương 118: Thi thống nhất cấp tỉnh (P1)
Chương 119: Thi thống nhất cấp tỉnh (P2)
Chương 120: Anh biết
Chương 121: Tiểu Trùng Sơn
Chương 122: Tương Tư Lệnh
Chương 123: Khúc dạo đầu nhỏ
Chương 124: Mùa đông có tuyết
Chương 125: Đừng cười, em đang cầu nguyện
Chương 126: Nhìn thấy anh
Chương 127: Đồng hồ nước
Chương 128: Mật mã sinh nhật
Chương 129: Thái hành tây
Chương 130: Bùa hộ mệnh
Chương 131: Người lớn
Chương 132: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P1)
Chương 133: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P2)
Chương 134: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P3)
Chương 135: Giáng sinh vui vẻ, Điền Tư
Chương 136: Nổi danh thiên hạ
Chương 137: Quan và tiểu thư nhà quan
Chương 138: Chúc mừng năm mới, Giai Giai
Chương 139: Tương lai tươi sáng
Chương 140: Ánh trăng và thủy triều
Chương 141: Hái cành quế
Chương 142: Cô và chuyện của anh
Chương 143: Quay phim chính là chờ đợi
Chương 144: Cuộc gọi trong mưa
Chương 145: Tùng la hán và tùng la hán
Chương 146: Họp lớp
Chương 147: Thuốc ngủ và mèo con
Chương 148: Sàn nhà và trần nhà
Chương 149: Định nghĩa người nhà
Chương 150: Bàn tay và gậy chống (P1)
Chương 151: Bàn tay và gậy chống (P2)
Chương 152: Biến thành đá Vọng Phụ
Chương 153: Phượng hoàng và đảo Thiên đường (P1)
Chương 154: Phượng hoàng và đảo thiên đường (P2)
Chương 155: Phượng hoàng và đảo thiên đường (P3)
Chương 156: Quýt và cherry (P1)
Chương 157: Quýt và cherry (P2)
Chương 158: Ngày đông ấm áp (P1)
Chương 159: Ngày đông ấm áp (P2)
Chương 160: Ngày đông ấm áp (P3)
Chương 161: Từ nam chí bắc (P1)
Chương 162: Từ nam chí bắc (P2)
Chương 163: Từ nam chí bắc (P3)
Chương 164: Chim rơi (P1)
Chương 165: Chim rơi (P2)
Chương 166: Chim rơi (P3)
Chương 167: Để con cõng mẹ lên (P1)
Chương 168: Để con cõng mẹ lên (P2)
Chương 169: Ngày bình lặng
Chương 170: Chuông cửa reo (P1)
Chương 171: Chuông cửa reo (P2)
Chương 172: Chuông cửa reo (P3)
Chương 173: Tin tức ngày xuân
Chương 174: Người thiếu nữ đang phi nhanh
Chương 175: Người biết bơi (P1)
Chương 176: Người biết bơi (P2)
Chương 177: Người biết bơi (P3) (Hoàn chính văn)
Chương 178: Ngoại truyện: Pháo hoa của ông ngoại
Chương 179: Lời kết của tác giả

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bơi Đêm
Chương 17:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...