Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bơi Đêm – Chương 14: Đến nhà cậu chơi được không?

Bơi Đêm

Tác giả: Tiểu Dã Khách Đường
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơn bão đi qua, mưa như trút nước.

Những nơi địa thế thấp đã ngập nước, người đi đường chật vật mà lội nước về với cái quần ướt sũng.

Quyến Trung hủy bỏ tiết tự học buổi tối, cho học sinh bán trú về nhà. Điền Tư chặn một chiếc taxi, che chở Hồ Già lên xe.

"Anh tài xế, làm ơn chạy đến chung cư Hương Chương." Điền Tư thành thạo báo tên khu chung cư nhà cô, như thể anh thường xuyên đến vậy.

"Thôi, tôi không muốn về!" Hồ Già kêu lên, cô không thích về nhà, cũng không thích Điền Tư giúp cô quyết định.

"Mưa to quá, không an toàn chút nào, vẫn nên về nhà trước đi." Điền Tư thấp giọng thương lượng với cô.

Anh tài xế nhìn hai người họ qua gương chiếu hậu, gõ tay lên vô lăng tạo tiếng lộc cộc.

"Đôi yêu nhau này, nghĩ kỹ đi đâu chưa vậy?"

Điền Tư liếc nhìn anh tài xế, mím môi nhưng không đi sửa lại lời anh ta.

Hồ Già bắt được biểu cảm của Điền Tư, đột nhiên sảng khoái mà nói: "Vậy thì đến nhà anh!"

Điền Tư sững người, Hồ Già hỏi ngược lại anh: "Không phải nói bên ngoài không an toàn sao? Đến nhà anh đi, nhanh báo địa chỉ đi."

Cô nói xong lại quay đầu cười rạng rỡ với anh tài xế: "Anh tài xế, đừng hiểu lầm nha, bọn em không phải là một đôi yêu nhau, bọn em chỉ là bạn bè bình thường thôi!"

Anh tài xế hừ một tiếng, lắc lắc đầu, ánh mắt sắc bén và sáng ngời: "Các cô cậu chơi trò mập mờ, tôi biết mà!"

Điền Tư bị hai người làm cho không biết nên khóc hay cười.

Hồ Già thúc giục: "Nhanh lên, chỉ cho phép anh đến nhà em, không cho phép em đến nhà anh chơi à?"

Điền Tư chưa bao giờ nói lại được Hồ Già, chỉ có thể quay đầu nói với anh tài xế: "Vậy làm phiền anh tài xế chạy đến khu biệt thự Long Loan."

"Được rồi..." Anh tài xế quay vô lăng, xe lướt đi trơn tru. Tâm trạng Hồ Già rất tốt, tay thuận thế sờ soạng trên người Điền Tư.

Điền Tư nhẹ nhàng gỡ bàn tay cô đang véo đùi mình ra, trong lòng bất đắc dĩ mà cười, cảm giác như lại sa vào động Bàn Tơ của cô.

Điền Tư ôn tồn lập ra quy tắc với cô: "Tôi nói trước, chơi một lúc, tôi sẽ đưa cậu về nhà."

Hồ Già vô tư nói: "Được thôi, tùy cậu, sao cũng được hết!"

Chẳng lẽ cô không hiểu quy trình ăn anh sao.

Xe rất nhanh đã đưa họ đến dưới tòa nhà.

Khu biệt thự Long Loan là khu nhà giàu từ mấy năm trước, cho dù nhìn bằng con mắt bây giờ vẫn rất thoải mái, sáng sủa.

Điền Tư dẫn Hồ Già vào thang máy mới phát hiện quần áo trên người cô đã ướt sũng, vải mỏng mùa hè dính nước, lập tức bám sát vào người.

Áo ngực cô mặc là kiểu dùng để trói cổ tay anh lần trước, viền ren màu trắng sữa, dây đeo mảnh, là loại nửa cúp, chỉ cần kéo xuống một cái là có thể nhìn thấy được đầu v//ú.

Không thể nghĩ tiếp nữa, anh vội dời tầm mắt.

Điền Tư cởi áo khoác, đắp lên người Hồ Già, "Cẩn thận cảm lạnh."

Hồ Già cắn môi cười, cô nhìn thấy, chỉ là không muốn nói toạc ra, dịu dàng nói: "Cảm ơn cậu."

Nhà Điền Tư rõ ràng mới được trang trí lại.

Cửa được đổi thành khóa mật mã, anh nhập mật mã rồi dẫn cô vào.

Căn hộ lớn, có cấu trúc bốn phòng ngủ hai phòng khách, người bước vào sẽ thấy trống trải, dường như có thể vang vọng, giống như không có ai ở đây.

Điền Tư lấy dép dùng một lần từ tủ giày đưa cho cô, tất Hồ Già ướt sũng, cô đi chân trần mang dép, càng cảm thấy giống như đang ở khách sạn.

"Đây rốt cuộc là nhà cậu hay là nhà mẫu vậy?" Hồ Già hỏi Điền Tư.

"Tất nhiên là nhà tôi." Anh xếp giày cô gọn gàng.

Điền Tư bật đèn phòng khách lên.

Chà, đây là nhà người thanh lịch, cao quý kiểu gì đây.

Hồ Già chỉ bức tranh Ngũ Hà trên tường rồi hỏi anh: "Đây không phải Tề Bạch Thạch vẽ đấy chứ?"

"Hồi nhỏ tôi bắt chước vẽ theo, không đẹp lắm, cậu đừng chê tôi." Điền Tư nhíu mày cười, như thể anh thực sự ngượng ngùng.

Hồ Già chuyển đề tài: "Có nước không, miệng tôi khô rồi."

Điền Tư lấy một chai nước từ tủ lạnh ra, cô liếc mắt nhìn, bên trong toàn là nước và sữa, không có chút thịt, trứng, rau nào.

Anh mở nắp chai rồi đưa cho cô, cô không nhận, chỉ bước gần Điền Tư hơn một chút, tay chống lên mu bàn tay Điền Tư, ngửa đầu lên, uống một ngụm nhỏ, giống như anh đang cho cô uống rượu, uống xong còn nhìn anh với đôi mắt sáng lấp lánh rồi mỉm cười.

Điền Tư bị cô nhìn mà lòng có chút ngứa ngáy, anh lại cố gắng đè nén xuống.

Bên ngoài là mưa gió khắp trời khắp đất.

Hồ Già hắt XÌ hơi một cái.

Điền Tư nói: "Bị cảm lạnh rồi phải không?"

Hồ Già hít hít mũi nói: "À há? Thế thì sao?"

Anh thân thiện vỗ vỗ vai cô: "Giai đoạn lớp 12 không thể bị bệnh, để tôi tìm cho cậu bộ quần áo để thay."

Từ khóa "giai đoạn lớp 12" quá có sức co rút tính dục, Hồ Già đột nhiên muốn đá chết tên chính nhân quân tử, ông thần giám sát học tập này.

Điền Tư về phòng lục lọi lung tung một hồi mới tìm ra hai bộ quần áo dày rồi mang ra cho cô.

Hồ Già cầm quần áo ướm thử lên người mình, đều là size to, cô cao 1m72 cũng không tính là thấp, nhưng Điền Tư vẫn cao hơn cô nhiều.

Cô nói: "Quần áo này không thể mặc được."

Điền Tư hỏi: "Sao vậy?"

Hồ Già cười hì hì nói: "Phim truyền hình không đều diễn như thế sao, nữ chính mặc quần áo của nam chính, nam chính động lòng, hai người lên giường, quần áo cậu đây tôi không dám mặc, mặc rồi lại biến thành câu chuyện máu chó thì sao?"

Điền Tư cười rồi giơ hai tay cam đoan: "Cậu thay vào đi, tôi đảm bảo sẽ không động lòng."

"Cậu đảm bảo?"

Anh nói: "Ừ, chúng ta là bạn bè."

Chết tiệt. Hồ Già thay xong quần áo rồi chửi thầm trong lòng.

Anh đưa cho cô kiểu dáng nhàm chán nhất, che hết đi mọi đường cong.

Hồ Già mặt mày âm trầm bước ra ngoài, Điền Tư ngồi trên ghế sô pha nhếch miệng cười về phía cô.

Cô giơ ngón tay giữa.

"Nhà cậu chẳng có gì chơi à?"

Cô quét mắt một vòng quanh phòng khách, đúng là người có dòng dõi thư hương, loại bình hoa năm cánh phong cách ngay thẳng và loại thư pháp đậm mực này cô lại không thích.

"Tôi thấy nhà mấy bạn nam khác đều có PS5 với Switch." Hồ Già buồn rầu bổ sung thêm một câu, quả nhiên Điền Tư nhướn mày.

"Cậu có vẻ rất hiểu nhà mấy bạn nam khác có gì nhỉ." Anh cười nói.

"Đúng." Cô tiếc chữ như vàng.

Điền Tư nhìn cô một lúc rồi nói: "Nhà tôi cũng có một cái PS5, nếu cậu muốn chơi, để tôi giúp cậu lắp lên?"

"Bình thường ở nhà cậu không có hoạt động giải trí gì khác sao?" Cô hỏi.

"Xem phim, đọc sách, nếu đó coi là giải trí."

"Cậu xem phim ở đâu?"

Hồ Già thấy tivi ở phòng khách vẫn là kiểu mẫu mười mấy năm trước.

"Phòng ngủ." Quả nhiên anh trả lời như vậy.

"Vậy dẫn tôi vào xem phim một lúc đi." Hồ Già cười.

Phòng ngủ của Điền Tư lớn hơn phòng cô nhiều, cũng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.

Chắc là anh dùng loại hương gì đó, khi cô bước vào còn có mùi thơm dễ chịu.

Trên sàn trải thảm màu nhạt, sát tường đặt màn hình tivi, bên cạnh là vài trăm đĩa phim chất cao.

Điền Tư cúi người giúp cô chọn phim, anh nhớ trong phòng cô có mấy quyển tiểu thuyết trinh thám: "Cậu thích xem gì?Thể loại trinh thám li kì? Tôi có Agatha Christie, hoặc chúng ta cứ xem Thám tử lừng danh Conan cũng được."

Hồ Già không trả lời.

Cô bước tới, ôm Điền Tư từ phía sau.

Thân thể Điền Tư vốn đang thả lỏng bỗng khựng lại, dừng lại một chút, bộ ngực mềm mại của cô áp lên người anh.

"Này." Điền Tư biết mục đích của Hồ Già không đơn thuần, hai người cứ mâu thuẫn mà dính vào nhau một lúc, rồi anh nói: "Bạn bè không thể thế này."

Hồ Già buông tay, thong dong nói: "Bạn bè ôm nhau một chút cũng bình thường mà, xem Conan đi."

Điền Tư quay lưng về phía cô, như thở dài rồi nói: "Thôi được."

"Ngồi dưới đất xem được không?"

Thảm ở đây thật mềm mại và thoải mái.

"Được."

Kết quả là khi phim bắt đầu chiếu, hai người đều không xem nội dung.

Cô hỏi: "Cậu thường dẫn con gái về nhà à, sao nhà có nhiều dép dùng một lần thế?"

Điền Tư bất đắc dĩ cười: "Cậu coi tôi là gì, cao thủ tình trường à? Dép là để chuẩn bị cho cô tôi, thỉnh thoảng cô ấy thường đến thăm tôi."

"Ồ."

"Nhưng cậu có vẻ thường dẫn con trai về nhà."

"Đúng. Chắc dẫn khoảng bằng một quảng trường Nhân dân đấy." Hồ Già so sánh.

"Vậy cậu quen mấy người rồi?" Điền Tư quay đầu hỏi cô, ánh sáng tivi mờ mờ ảo ảo.

"Không nói cho cậu biết. Câu hỏi này phải trả phí."

"Bao nhiêu tiền, tôi chuyển * cho cậu."

"Anh trai giàu có chuyển em 50 đi."

Điền Tư thực sự chuyển cho cô 50.

"Quen hai người." Hồ Già có phần kinh ngạc, nhưng cô nói thật.

"Vậy không tính là nhiều, vẫn có thể quen thêm vài người nữa." Điền Tư thản nhiên nói với cô.

Hai người im lặng một lúc.

Hồ Già ngáp một cái, chui vào lòng Điền Tư, anh cũng ngầm đồng ý, cô lại sờ gương mặt anh.

"Bạn bè bình thường không thể thế này." Điền Tư nhớ lại lời cô nói trên taxi, đẩy tay cô ra ngoài.

"Không sao, chúng ta là loại đặc biệt." Hồ Già mặt dày ngồi lên người Điền Tư, mặc kệ anh nhíu mày.

"Cậu thường trêu chọc con trai thế này à?" Anh khẽ hỏi cô.

"Vậy cậu có bị trêu chọc không?" Cô hỏi ngược lại.

"Tôi có."

"Nên cậu đừng trêu chọc tôi nữa." Điền Tư vô cùng nghiêm túc nói, "Tôi sẽ sa lầy mất, Hồ Già."

Trong bóng tối, nhịp tim anh thình thịch như trống, vì rung động nên đập liên hồi.

_____

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Dòng chảy ngầm
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11: Chạm vào
Chương 12: Bạn bè
Chương 13: Phá vỡ
Chương 14: Đến nhà cậu chơi được không?
Chương 15: Sóng ngầm
Chương 16: Đêm trắng
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19: Sương mù
Chương 20: Phóng tới
Chương 21: Đi Tây Hồ
Chương 22: Mận chua
Chương 23: Bướng bỉnh
Chương 24:
Chương 25: Ước nguyện
Chương 26: Cậu có thích tôi không?
Chương 27: Bánh kem
Chương 28: Cậu muốn tôi giúp cậu thế nào?
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32: Xoáy nước
Chương 33: Yêu đương
Chương 34: Vậy thì không đi nữa
Chương 35: Cô ấy muốn đi đâu nhỉ
Chương 36: Ôm thêm chút nữa được không
Chương 37: Vậy cậu vớt tôi lên
Chương 38: Đừng cảm động quá
Chương 39: Trồng hoa
Chương 40: Nụ hôn đầu phải nhớ cả đời
Chương 41: Trước sóng
Chương 42: Quay đầu lại
Chương 43: Ao nước
Chương 44: Hồi ức
Chương 45: Tôi biết, không sao
Chương 46: Bài thơ tỏ tình
Chương 47: Anh âm thầm yêu em
Chương 48: Thủy triều
Chương 49: Tơ bạc
Chương 50: Bó hoa
Chương 51: Lời thầm thì
Chương 52: Ánh sáng
Chương 53: Về nhà
Chương 54: Bay đêm
Chương 55: Lên đường
Chương 56: Đến miền nam
Chương 57: Buổi chiều nắng
Chương 58: Cửa thiên đường
Chương 59:
Chương 60: Tự mang bao đi
Chương 61: Kẹo mạch nha
Chương 62: Sóng biển trong phòng
Chương 63: Kỳ nghỉ xa xỉ
Chương 64: Chuyện hiếm có
Chương 65: Sườn núi
Chương 66: Kỳ nghỉ kết thúc
Chương 67: Quế Điện Thu
Chương 68: Ánh trăng trắng
Chương 69: Vì sao ấm áp
Chương 70: Hạn sử dụng
Chương 71: Cộng sinh
Chương 72: Mặt trời
Chương 73: Bức ảnh đời người
Chương 74: Xua đuổi
Chương 75: Vuốt ve anh
Chương 76: Bạch đàn
Chương 77: Hát tuồng nhép
Chương 78: Nhật thực toàn phần
Chương 79: Rắn cỏ lằn xám
Chương 80: Nửa mặt trăng khuyết
Chương 81: Mãi mãi bên em
Chương 82: Chạy trong đêm
Chương 83: Đánh cá giết nhà
Chương 84: Ngã ba đường
Chương 85: Vũ Lâm Linh
Chương 86: Nhà của cô
Chương 87: Ngũ chỉ mao đào
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90: Thử sức
Chương 91: Thử vai
Chương 92: Bạn trai
Chương 93: Sư tử
Chương 94: Gia đình
Chương 95: Lòng đỏ trứng
Chương 96: Cắt đứt mối quan hệ mẹ con
Chương 97: Sao băng ban ngày
Chương 98: Núi xi măng
Chương 99: Cuộc đời mới bắt đầu
Chương 100: Cảm giác bất an
Chương 101: Anh cũng nhớ em phải không
Chương 102: Hôn anh thêm một chút nữa đi
Chương 103: Chạy về phía trước, đừng lùi lại
Chương 104: Giải phóng bản tính
Chương 105: Sơ hở
Chương 106: Điều kiện được yêu thương
Chương 107: Câu cá
Chương 108: Chanh
Chương 109: Chuyến tàu đêm
Chương 110: Tháp Thông Thiên và Tiểu Phá Nát
Chương 111: Tuần hoàn
Chương 112: Không khí lạnh
Chương 113: Tuyết đầu mùa
Chương 114: Mềm lòng
Chương 115: Sao anh lại khóc
Chương 116: Thay đổi dần
Chương 117: Lời tạm biệt
Chương 118: Thi thống nhất cấp tỉnh (P1)
Chương 119: Thi thống nhất cấp tỉnh (P2)
Chương 120: Anh biết
Chương 121: Tiểu Trùng Sơn
Chương 122: Tương Tư Lệnh
Chương 123: Khúc dạo đầu nhỏ
Chương 124: Mùa đông có tuyết
Chương 125: Đừng cười, em đang cầu nguyện
Chương 126: Nhìn thấy anh
Chương 127: Đồng hồ nước
Chương 128: Mật mã sinh nhật
Chương 129: Thái hành tây
Chương 130: Bùa hộ mệnh
Chương 131: Người lớn
Chương 132: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P1)
Chương 133: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P2)
Chương 134: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh (P3)
Chương 135: Giáng sinh vui vẻ, Điền Tư
Chương 136: Nổi danh thiên hạ
Chương 137: Quan và tiểu thư nhà quan
Chương 138: Chúc mừng năm mới, Giai Giai
Chương 139: Tương lai tươi sáng
Chương 140: Ánh trăng và thủy triều
Chương 141: Hái cành quế
Chương 142: Cô và chuyện của anh
Chương 143: Quay phim chính là chờ đợi
Chương 144: Cuộc gọi trong mưa
Chương 145: Tùng la hán và tùng la hán
Chương 146: Họp lớp
Chương 147: Thuốc ngủ và mèo con
Chương 148: Sàn nhà và trần nhà
Chương 149: Định nghĩa người nhà
Chương 150: Bàn tay và gậy chống (P1)
Chương 151: Bàn tay và gậy chống (P2)
Chương 152: Biến thành đá Vọng Phụ
Chương 153: Phượng hoàng và đảo Thiên đường (P1)
Chương 154: Phượng hoàng và đảo thiên đường (P2)
Chương 155: Phượng hoàng và đảo thiên đường (P3)
Chương 156: Quýt và cherry (P1)
Chương 157: Quýt và cherry (P2)
Chương 158: Ngày đông ấm áp (P1)
Chương 159: Ngày đông ấm áp (P2)
Chương 160: Ngày đông ấm áp (P3)
Chương 161: Từ nam chí bắc (P1)
Chương 162: Từ nam chí bắc (P2)
Chương 163: Từ nam chí bắc (P3)
Chương 164: Chim rơi (P1)
Chương 165: Chim rơi (P2)
Chương 166: Chim rơi (P3)
Chương 167: Để con cõng mẹ lên (P1)
Chương 168: Để con cõng mẹ lên (P2)
Chương 169: Ngày bình lặng
Chương 170: Chuông cửa reo (P1)
Chương 171: Chuông cửa reo (P2)
Chương 172: Chuông cửa reo (P3)
Chương 173: Tin tức ngày xuân
Chương 174: Người thiếu nữ đang phi nhanh
Chương 175: Người biết bơi (P1)
Chương 176: Người biết bơi (P2)
Chương 177: Người biết bơi (P3) (Hoàn chính văn)
Chương 178: Ngoại truyện: Pháo hoa của ông ngoại
Chương 179: Lời kết của tác giả

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bơi Đêm
Chương 14: Đến nhà cậu chơi được không?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14: Đến nhà cậu chơi được không?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...