Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bố Tôi Là Chủ Tịch – Chương 7

Bố Tôi Là Chủ Tịch

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhân sự cũng gật đầu, đầy ẩn ý nói: "Giờ mấy cô gái trẻ ấy mà, quá ham hư vinh, dùng kiểu vay nợ để mua túi xách. Cô tốt như vậy, không hiểu cũng là bình thường thôi."

Tôi nhìn cái túi trên người mình.

Là chiếc túi Hermes Himalaya đính kim cương mà mẹ tôi mua cho, giá cụ thể tôi cũng không nhớ rõ, chắc cỡ mua được hai chiếc Mercedes S-Class.

Thật ra tôi không hề theo đuổi hàng hiệu nhưng mẹ tôi thường mua cho mình, tiện thể mua cho tôi một cái. Túi trong nhà nhiều đến mức không chứa nổi nữa.

Những cái túi này đối với tôi chẳng khác gì túi vải, tôi cứ thay đổi để đeo. Có lẽ trước đây đã đeo qua Gucci hay Chanel gì đó mà Thẩm Điềm Nhã từng thấy.

"Toàn là hàng fake thôi." Nhân sự tiếp tục nói: "Bạn tôi trên mạng xã hội cũng bán đấy, hàng loại A chỉ vài trăm đồng thôi. Cô đừng để bị lừa, có người không phải thiên kim thật đâu, chỉ thích giả vờ làm thiên kim thôi!"

Nghe thấy vậy, Thẩm Điềm Nhã lấy tay che miệng cười.

"Đúng là mở mang tầm mắt thật."

Giang Vỹ bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, như có chút thương hại, lại như có chút khinh thường.

Tôi nhìn nhân sự, không hiểu vì sao cô ta lại có ác ý với tôi đến vậy.

Rõ ràng tôi chưa bao giờ đắc tội cô ta.

Nhưng nghĩ lại, tôi đã hiểu ra. Nhân sự dạo gần đây đang cạnh tranh để thăng chức lên làm quản lý nhân sự, có không ít người nhắm vào vị trí này.

Cô ta biết tôi có mâu thuẫn với Thẩm Điềm Nhã, nên muốn giẫm lên tôi để lấy lòng Thẩm Điềm Nhã, mong cô ấy nói tốt vài câu với cậu ruột mình.

Tôi nhìn nhân sự một cái, ghi nhớ tên của cô ta.

Loại người tiểu nhân này tôi nhất định phải loại bỏ, muộn nhất là cuối năm phải khiến cô ta mất việc.

Nếu loại người như thế làm quản lý nhân sự, quản lý nhân sự của Thịnh Dương chẳng phải sẽ thành bãi chiến trường của những kẻ thân quen sao?!

...

Mấy người chế giễu tôi xong liền tụ tập quanh Thẩm Điềm Nhã bước vào phòng riêng.

Thẩm Điềm Nhã ngồi ở vị trí chủ tọa, còn tôi bị cô ấy tùy ý sắp xếp vào một góc khuất.

Tôi cũng không quan tâm, tự ăn món của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Nhưng Thẩm Điềm Nhã vẫn không có ý định bỏ qua cho tôi, cô ấy chỉ vào chiếc túi của tôi và cười nói:

"Nguyễn Thịnh, chiếc này là Himalaya phải không? Làm rất giống đấy, bao nhiêu tiền vậy?"

"Đeo túi giả mà không thấy xấu hổ à?" Nhân sự liếc tôi một cái đầy khinh thường.

"Đeo hàng giả còn xấu hổ hơn đấy, được không?"

Thẩm Điềm Nhã cười và gật đầu: "Đúng vậy, Nguyễn Thịnh, tôi không có ý gì đâu, nhưng làm người tốt nhất đừng quá hư vinh, cậu nghĩ sao?"

Cả phòng ăn im lặng. Mọi người đều nhìn về phía tôi.

Mọi người đều cảm nhận được không khí đã thay đổi, Thẩm Điềm Nhã đã bắt đầu dồn hết sự chú ý vào tôi.

Tôi cảm thấy hơi phiền.

Đám người này bình thường không chịu làm việc, chỉ biết xun xoe nịnh bợ người giàu có.

Đây là công ty của gia đình tôi mà!

Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì bên cạnh, chị Vương đã lên tiếng trước.

"Thẩm Điềm Nhã, xe của cô là thuê đúng không, mỗi ngày bao nhiêu tiền vậy?"

Tôi ngạc nhiên nhìn chị ấy.

Chị Vương cũng làm trong bộ phận nhân sự nhưng nhà chị ấy thật sự rất giàu, là một trong những người đầu tiên nhận được tiền đền bù sau giải tỏa. Chị ấy đi làm chỉ đơn giản vì muốn thực hiện giá trị cuộc sống.

Tôi đã nghe nói chị ấy không thích cách cư xử của Thẩm Điềm Nhã nhưng không ngờ lại dám công khai đấu khẩu với cô ta như vậy.

Khuôn mặt Thẩm Điềm Nhã ngay lập tức cứng đờ, cô ta ấp úng nói:

"Thật... Thật sự không phải thuê đâu, chị Vương, chị nói gì vậy?"

Chị Vương mỉm cười.

Chị ấy lấy điện thoại ra tìm một bài đăng trong vòng bạn bè của một người: "Chiếc xe này bạn tôi cũng đã thuê qua, biển số là Hu T431X, vì là sinh nhật của tôi nên tôi nhớ rõ."

"Không có tiền thì đừng giả vờ, đến Mercedes cũng phải đi thuê, làm người tốt nhất đừng quá hư vinh, cô biết không hả?"

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bố Tôi Là Chủ Tịch
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...