BỘ MÓNG TAY MỚI CỦA MẸ – Chương 3
BỘ MÓNG TAY MỚI CỦA MẸ
Chồng tôi ho một tiếng, không cam lòng mà buông tôi ra.
"Ồ, thì ra là con cũng ở đây à, con ra đây từ lúc nào vậy?"
Trong căn phòng ấm áp đột nhiên trở nên im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
Con trai trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.
Chồng tôi vừa nửa vời dỗ dành con, vừa ôm con vào lòng như một sự bù đắp.
Đứng bên cạnh, tôi cũng cảm thấy ngại thay cho anh.
Anh có muốn nghe xem mình vừa nói gì không?
Hỏi con trai từ lúc nào ra?
Con ở nhà suốt, vừa mới gọi anh đấy thôi.
Con trai mắt rưng rưng, hỏi: "Ba không có quà cho con sao?"
Chồng tôi gãi gãi mũi, "Tất nhiên là... có."
Sau đó anh chỉ vào túi trái cây khổng lồ dưới đất.
"Ba mang về rất nhiều trái cây, để cho con ăn đấy."
Con trai tức giận đẩy chồng tôi ra, nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.
"Đó đâu phải cho con, con nghe hết rồi, đó là cho mẹ. Ba chẳng mang gì cho con cả! Con không thích ba nữa!"
5
Mắt con trai đỏ hoe, nhưng nó cố gắng không khóc, quay người chạy vào phòng.
"Cạch!" Một tiếng, nó đóng sầm cửa lại.
Tôi trao cho chồng ánh mắt "Xem anh xử lý sao đi".
Nhưng chồng tôi chẳng mảy may để ý.
"Con nít mà, giận dỗi chút thôi, không cần dỗ, một lát là hết. Con trai thì không nên nuôi quá mềm yếu. Nào, vợ ơi, mấy ngày không gặp, để anh cho em xem bảo bối của anh."
Chồng tôi kéo tay tôi, lôi vào phòng ngủ.
Còn chu đáo khóa cửa và kéo rèm lại.
—-------
Chồng tôi phấn khởi lôi con trai đang giận dỗi từ trong phòng ra.
"Đã cá cược thì phải chịu thua, không được giở trò."
Con trai yêu quý của mẹ, con sắp trở thành "Tiểu Đầu Trọc" rồi đấy!
Con trai tưởng rằng chúng tôi sẽ đưa nó đến tiệm cắt tóc, mắt nó đảo quanh: "Con không có tiền, mẹ không cho con tiền tiêu vặt."
Chuyện nhỏ thế này mà khó được mẹ sao?
Tôi giống như ảo thuật, rút từ sau lưng ra một chiếc... tông đơ điện.
Nhẹ nhàng nhấn nút, tiếng "rè rè" vang lên làm con trai sợ hãi, nép sau lưng chồng tôi.
Nhìn kìa, nhát gan chưa!
Thật là âm thanh dễ nghe mà.
Chồng tôi cầm tông đơ, đích thân phục vụ con trai.
Còn tôi thì ôm cây mía đứng bên cạnh nhấm nháp.
"Đúng rồi, đúng rồi, chỗ này nữa, cạo thêm chút, chưa sạch đâu."
Con trai nghe tôi "chỉ đạo", ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Đôi mắt đỏ hoe của nó vẫn không quên lườm tôi.
Tôi làm như không thấy.
Vừa nhai mía "rốp rốp" lại vừa nhổ bã "phì phì".
Gặp ánh mắt u oán của con trai, tôi cảm thấy cây mía trong tay ngọt hơn rất nhiều.
Chẳng bao lâu sau, một cái đầu trọc lóc bóng loáng đã hoàn thành.
Tôi tử tế cầm gương đưa cho nó.
"Không tệ, tay nghề của ba con khá lắm, nhìn xem có đẹp trai không."
Con trai thà không nhìn còn hơn, vừa nhìn suýt chút nữa ngất xỉu.
Nó đưa tay sờ lên cái đầu trọc lóc, có lẽ cảm giác sờ lên không một cọng tóc nào khiến nó thấy quá đặc biệt.
Nó hét lên một tiếng, lao vào phòng rồi lại bắt đầu tiếng khóc rống vang trời.
Tôi nháy mắt với chồng: "Sao rồi? Con trai anh hình như không hài lòng với dịch vụ của anh."
"Không sao, vợ hài lòng là được rồi."
Nhìn con trai đáng thương như vậy, tôi cảm thấy yên tâm rồi.
Tôi nặng 55kg, nó dám gọi tôi là thùng phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Năm sau nó phải giữ kiểu tóc này, tôi sẽ gọi nó là "Tiểu Đầu Trọc".
Dù là không mọc tóc hay cạo đầu trọc, kết quả cũng đều là không có tóc.
Tiểu Đầu Trọc!
—---
Con trai đấu không lại tôi, liền gọi bà nội nó đến.
“Người ta bảo, mẹ chồng với con dâu là kẻ thù, giờ mẹ sợ rồi chứ? Con sẽ bảo bà nội trừng trị mẹ cho ra trò!”
Tôi khẽ vỗ lên cái đầu trọc của con một cái.
"Ai nói con nghe những lời này vậy?"
Bà nội vội vàng ngăn tôi, sợ tôi đánh thêm con trai một cái.
"Tiểu Vân à, con yên tâm, mẹ sẽ giúp con chăm sóc tốt cho Tùng Tùng."
Tôi: "???"
Con trai nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của tôi, liền trốn sau lưng bà nội, nghịch ngợm lè lưỡi với tôi.
Hóa ra con trai vẫn lấy danh nghĩa của tôi để mời bà đến.
Nói rằng tôi bận công việc, không có thời gian chăm sóc nó.
Tôi hừ một tiếng, không quá để tâm.
Tiểu Đầu Trọc, mẹ sẽ dạy con biết thế nào là "Mời thần dễ, tiễn thần khó".
Bà nội vừa đến đã thay đồ, ngồi xổm lau nhà.
Chiếc khăn lau trong tay bà được gấp gọn gàng thành hình vuông.
"Cả đời phụ nữ chúng ta, chẳng phải là vì để cho chồng con sống tốt hay sao."
Bà nói đến đây, con trai lại khiêu khích nhìn tôi.
"Các con trẻ bây giờ đều bận, các con cứ bận việc của mình, con để mẹ chăm sóc cho, con cũng nhẹ nhàng hơn."
6
Con trai giống như được đặc xá, chạy đến bên bà, hai tay ôm lấy cánh tay của bà, thân thiết vô cùng.
"Bà nội, con biết bà là tốt nhất."
"Từ giờ con sẽ để bà nội quản."
Con trai thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ vì cuối cùng thoát khỏi sự giáo dục của tôi.
Có chỗ dựa, gan cũng lớn hơn.
Tiểu Đầu Trọc thậm chí còn bắt đầu mách lẻo.
"Bà nội, bà xem mẹ con kìa, mẹ cạo hết tóc con rồi, con còn dám gặp ai nữa, bà mau quản mẹ đi."
Bà nội chẳng quan tâm: "Sao mà không gặp ai được, cháu trai bà không có tóc vẫn đẹp trai mà."
Con trai ngẩn người, không hiểu sao bà lại không bênh nó.
Tôi thầm cười trong lòng, vẫn còn non lắm.
Không biết nắm bắt trọng điểm.
Bà nội tôi đây không hề để ý đến ngoại hình.
Điều bà quan tâm nhất là tiết kiệm.
Muốn mượn bà để lật đổ tôi.
Cách tiếp cận sai rồi.
Để mẹ cho con xem bài học thực tế nhé.
Vì vậy, tôi hắng giọng, trình bày sự thật với bà.
“Mẹ, mẹ đừng nghe nó nói bậy, con cạo trọc đầu cho nó chẳng phải là để tiết kiệm tiền sao. Con mua một cái tông đơ điện, sau này tự cắt tóc cho Tùng Tùng ở nhà được rồi. Mẹ cũng biết kiếm tiền bây giờ khó thế nào, sau này Tùng Tùng còn phải dùng đến tiền nhiều, con cắt tóc cho nó ở nhà, mỗi lần tiết kiệm được 20 tệ, không phải tốt hơn là ra ngoài tiệm sao.”
“Với lại, Tùng Tùng dễ thương thế này, đầu trọc cũng đẹp, lại mát mẻ nữa.”
Mẹ chồng nghe xong, ừm, đúng là như vậy.
Nhìn cái đầu trọc của con trai, bà càng hài lòng hơn.
“Ừ, cháu trai bà đầu trọc cũng đẹp, đợi lớn lên cưới vợ rồi thì để tóc dài cũng được mà.”
“Bây giờ cạo trọc vừa tiết kiệm lại còn mát. Tiểu Vân ngày càng biết cách sống đấy.”
Mẹ chồng khen ngợi tôi một phen, nhìn tôi với ánh mắt càng thêm trìu mến.
Chắc Tiểu Đầu Trọc giờ này lòng cũng nguội lạnh rồi.
Từ việc cạo trọc một năm, giờ có thể kéo dài thành 20 năm.
—--
Sáng hôm sau, con trai đối mặt với một bát bánh trứng đen ngòm, ngẩn ngơ.
"Con sao không ăn? Bà đã cho thêm dầu mè rồi đấy, con ngửi xem thơm biết bao. Dầu mè quý lắm đấy, đừng có lãng phí, ăn hết đi."
--------------------------------------------------













