Bị Thiếu Soái Ép Sinh Con – Chương 3: Sự nghi ngờ của Dịch Thiên An
Bị Thiếu Soái Ép Sinh Con
“Phía bên kia đã có động tĩnh gì chưa?” Bàn tay Dịch Thiên An nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve vùng bụng phẳng lì của Vân Hạc Chi.
Trước mắt hắn lúc này là tấm lưng trần cùng chiếc cổ thiên nga kiêu kỳ, uyển chuyển ôm trọn lấy đôi vai thon thả đẹp đến nao lòng.
Hàng mi cong vút khẽ khép mở đượm vẻ quyến rũ mê hồn, đôi môi anh đào mọng nước đỏ tươi tựa cánh hoa hồng sớm mai, căng mọng đến mức tưởng chừng như chỉ cắn nhẹ một cái cũng đủ rỉ nước, lúc nào cũng chực chờ khiêu khích ánh nhìn, khiến bất cứ ai lướt qua cũng khao khát được một lần nếm thử.
Quả thực vừa kiều diễm vừa xinh đẹp, hoàn toàn xứng đáng để trở thành người phụ nữ sinh hạ dòng dõi cho hắn.
“Mẹ bảo em hãy còn nhỏ tuổi, chuyện ấy... chưa cần phải vội đâu...”
Lời còn chưa dứt, nàng đã bị hắn đột ngột thúc mạnh vào một cú sâu hoắm: “Thật thế chăng?” Tiếng trầm đục kéo dài ở cổ họng khiến người ta nghe xong phải run rẩy toàn thân.
Hắn vốn thừa hiểu Vân Hạc Chi đang giở trò sau lưng mình; từ khoảnh khắc tình cờ phát hiện ra vỉ thuốc tránh thai giấu kỹ trong góc tủ, hắn đã tường tận rằng dù bản thân có cố gắng đến đâu cũng chỉ hoài công vô ích.
Cho dẫu những ân ái mặn nồng có diễn ra thường xuyên đến nhường nào, hay có cuồng nhiệt mãnh liệt ra sao, tất cả cuối cùng cũng chẳng khác nào nước chảy về biển lớn mà thôi.
Thứ dược phẩm ấy vốn dĩ không phải chuyện dễ dàng gì có được, xem ra vị tiểu kiều thê bé nhỏ này của hắn thực sự ẩn giấu những thủ đoạn chẳng hề đơn giản chút nào!
Bàn tay to lớn thô ráp lùa qua cổ chiếc sườn xám, luồn sâu vào bên trong khi từng chiếc cúc áo bị bung ra lơi lỏng. Phần cổ áo trước ngực đính những hạt trân châu lấp lánh, dưới ánh hoàng hôn tà dương rọi chiếu lại càng toát lên thứ ánh sáng dịu dàng, mờ ảo. Bầu ngực đầy đặn, mềm mại và trắng ngần ấy bị bàn tay hắn bóp nắn không thương tiếc, mềm mại còn hơn cả đậu hũ non; qua bao ngày tháng chịu sự day vuốt cưng nựng, nó sớm đã lột xác từ một thiếu nữ ngây ngô thuở nào thành một người đàn bà đẫm vẻ mị hoặc, phong tình.
Đôi gò bồng đảo rung rẩy kịch liệt theo từng nhịp thở, phần nhũ hoa trắng mịn bị ngón tay chai sần trêu đùa đến mức hằn lên những vệt hồng rực.
Vân Hạc Chi cảm thấy thẹn thùng đến độ toàn thân run bắn, không kìm được mà r//ê//n rỉ: “Ưm... a... đau quá.”
Tiếng r//ê//n rỉ nỉ non, nồng đậm vẻ kiều diễm ấy lập tức khiến đáy mắt hắn chìm sâu vào một tầng u ám đục ngầu. Hông hắn hạ thấp xuống, chậm rãi cọ xát trực diện vào đầu nhụ hoa hồng nhạt, rồi từ tốn lách sâu qua từng tầng nếp uốn mềm mại của đóa hoa ướt át, tận hưởng trọn vẹn cảm giác từng thớ thịt ấm áp đang ôm trọn lấy vật thể nóng bỏng.
Cánh hoa vì những đợt trêu chọc liên hồi mà tứa ra dòng mật ngọt tràn trề.
Luồng nhiệt độ nóng rẫy cùng sự gấp gáp bao bọc khiến hạ bộ như có vô số chiếc miệng nhỏ đang m//ú//t mát nhịp nhàng, mang lại cho Dịch Thiên An một thứ khoái cảm tê tái đến tận chân tóc.
Hắn mạnh mẽ tách đôi chân trắng mịn như tuyết của nàng ra rồi hướng thẳng vào trong mà lao tới, tận dụng triệt để tư thế từ phía sau để đưa thứ vũ khí kia ngập sâu vào tận cùng.
Vùng m//ô//n//g mềm mại dưới sức ép của Dịch Thiên An bị đè nén đến mức biến dạng, theo từng nhịp động tác cuồng bạo, thô lỗ của hắn mà ma sát liên hồi.



![[NP] Dân Quốc: Tiêu Chỉ Huy Chiếm Đoạt Vợ Cũ Của Hoắc Thiếu Soái](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1782204407-150x150.webp)






