Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bị Ép Kế Thừa Lão Bà – Chương 82

Bị Ép Kế Thừa Lão Bà

Tác giả: Phong Thính Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi đoạn ký ức bị đốt cháy, Thẩm Mật cũng ngất đi, may mà cảnh sát Sở phản ứng nhanh, kịp đỡ lấy cô nên mới không để cô ngã nhào xuống đất. Thẩm Mật sẽ hôn mê trong một khoảng thời gian, ít thì vài tiếng, nhiều thì hai ngày. Sau khi tỉnh lại, khoảng ký ức trong thời gian này sẽ hoàn toàn trống rỗng, phải giải thích thế nào thì còn tùy vào bà Thẩm.

Bà Thẩm uyển chuyển bày tỏ mong muốn Cố Ỷ sau này đừng xuất hiện trước mặt Thẩm Mật nữa, vì sợ cô ấy lại nhớ lại đoạn ký ức đó. Cố Ỷ không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.

Dù sao người nào đưa tiền thì người đó chính là thượng đế.

Bà Thẩm gọi tài xế của mình vào rồi cùng nhau đỡ Thẩm Mật rời khỏi phòng hòa giải. Trước đó, họ cũng đã đạt được thỏa thuận về việc Thẩm Mật tấn công Cố Ỷ, Cố Ỷ sẽ không truy cứu nữa, bà Thẩm cũng bày tỏ sự cảm ơn.

Vì vụ án tên quỷ tra nam, cảnh sát Sở nhờ vả Cố Ỷ ở lại thêm hai ngày nữa, Cố Ỷ cũng đồng ý.

Sau khi về khách sạn, cô đi tắm một cái, chưa kịp sấy tóc đã nằm vật ra giường. Tóc nhỏ nước làm ướt cả ga trải giường, nhưng Cố Ỷ chẳng hề phản ứng, ngủ say như chết. Từ lúc rời khỏi tòa nhà, Khương Tố Ngôn không hề xuất hiện nữa mà vẫn ở trong bóng của Cố Ỷ, hai người cứ như vậy mà giận dỗi nhau, ai cũng không thèm để ý đến ai.

Cố Ỷ đã ngủ say nên không hề hay biết, trong lúc cô đang ngủ, một bóng dáng đỏ như máu xuất hiện trong phòng. Ngón tay màu đen xuyên qua mái tóc dài mượt mà của cô, vài sợi tóc hơi ngả vàng rơi khỏi đầu ngón tay của Khương Tố Ngôn, một tiếng thở dài của nữ quỷ khẽ vang lên, không ai nghe thấy...

Haizzzz.

Khương Tố Ngôn nhẹ nhàng cong lên ngón tay, máy sấy tóc rơi vào tay nàng. Nàng dùng gió ấm nhẹ nhàng sấy khô tóc cho Cố Ỷ, rồi chuyển cô sang giường bên cạnh. Vì đang giận dỗi nên Khương Tố Ngôn không ra khỏi chiếc bóng, Cố Ỷ phải tự bật điều hòa. Đêm tháng tám oi bức khủng khiếp, mà cô lại chỉnh nhiệt độ rất thấp, đầu còn ướt sũng nằm ngủ dưới luồng gió lạnh, sáng hôm sau có khi sẽ bị cảm.

Khương Tố Ngôn nhẹ nhàng bấm nút, điều hòa kêu "tít" một tiếng rồi từ từ tắt. Làm xong tất cả, nàng mới chui vào lòng Cố Ỷ, nhắm mắt lại.

Sáng hôm sau khi Cố Ỷ mở mắt, Khương Tố Ngôn đã sớm chui lại vào bóng, như thể tối qua chưa từng xuất hiện. Cố Ỷ duỗi lưng, phát hiện mình đang nằm ở giường bên cạnh thì có hơi ngẩn ra. Phòng cô ở là phòng tiêu chuẩn hai giường đơn, cảnh sát Sở cố ý chọn cho cô. Vì trước đó Trương Gia Hào từng nói với anh rằng bên cạnh Cố Ỷ còn có một con quỷ đi theo, để bày tỏ sự tôn trọng với 'Ms. Nữ quỷ' kia, nên anh mới chọn phòng hai giường. Nhưng cô nhớ rõ tối qua mình nằm bên giường kia mà, sao lại chuyển qua đây?

Lẽ nào cô có thói quen mộng du?

Sau khi tỉnh lại, Cố Ỷ cũng chẳng có việc gì làm, lững thững xuống tầng ăn bữa sáng kèm theo giá phòng, rồi lại lên phòng lướt điện thoại.

Hai ngày sau, mọi chuyện lắng xuống, Cố Ỷ mới thu dọn hành lý, chào tạm biệt cảnh sát Sở, cầm theo khoản tiền thưởng "công dân nhiệt tình" nặng trĩu hai vạn tệ rồi trở về thành phố Lễ Phong.

Cô về đúng lúc xế chiều, vừa về đến nơi đã vươn tay tháo tấm biển gỗ treo trước khi đi xuống.

Dì hàng xóm nghe thấy động tĩnh liền thò đầu ra nhìn, thấy là Cố Ỷ mới đi ra khỏi phòng: "Ôi chao, bà chủ Tiểu Cố về rồi à, cháu đi mấy hôm liền, dì còn thấy nhớ đấy. Với lại tiền thuê phòng tháng này dì trả muộn nhé. Cháu có muốn ăn chè đậu xanh không? Dì nấu nhiều lắm nè."

Cố Ỷ nở một nụ cười: "Không cần đâu ạ, dì ăn đi, cháu đi lâu vậy, phải dọn dẹp nhà trước đã."

Dì hàng xóm nhìn thấy Cố Ỷ đẩy cửa đi vào, hơi ngạc nhiên: "Cửa tự động nhà cháu bị hỏng rồi à? Sao nó không tự mở nữa vậy?"

Cố Ỷ thành thật đáp: "Cái cửa tự động này đang giận cháu, mấy hôm tới chắc cũng chẳng dùng được đâu."

Dì chậc lưỡi hai tiếng: "Giờ mấy cái đồ công nghệ cao này dễ hỏng lắm, theo dì thấy, vẫn là đồ cũ ngày xưa bền hơn, không dễ hỏng." Dì vừa dứt lời, cửa nhà dì đột nhiên "rầm" một tiếng đóng sầm lại, dì giật mình: "Chết rồi! Dì không mang theo chìa khóa!"

Cố Ỷ biết đây là trò quỷ của Khương Tố Ngôn, quyết định chuồn lẹ. Cô chào tạm biệt dì, rồi vội vã chui vào phòng mình.

Cô đặt ba lô xuống, bật đèn tiệm vàng mã lên, tháo từng tấm ván gỗ trước cửa tầng một để sang bên tường, sau đó mới lấy chổi ra quét dọn sạch sẽ cả căn phòng. Tiệm vàng mã nằm giữa hai căn nhà phía Đông và Tây, không có cửa sổ bên hông, mấy ngày không có ai ở nên trong phòng bắt đầu có mùi. Hơn nữa, quanh năm âm u, dù là giữa buổi chiều oi ả tháng tám ánh nắng cũng chẳng chiếu vào được, trong phòng vẫn tối đen. Trừ phi ngồi ở quầy gần cửa hoặc bật đèn, nếu không thì hoàn toàn không nhìn thấy gì.

Cố Ỷ dọn dẹp rất kỹ, sau khi quét sạch bụi, cô lau một lượt quầy bằng khăn rồi mới ngồi xuống phía sau quầy, lấy điện thoại ra chơi.

Vì quá nóng, Cố Ỷ còn lấy chiếc quạt điện cũ kỹ trong tiệm ra thổi cho mình. Dù u ám nhưng cũng có cái lợi, ít ra còn mát mẻ hơn tầng trên, có cảm giác âm lạnh tự nhiên.

Dù vậy, trán Cố Ỷ vẫn rịn ra từng lớp mồ hôi.

Trước khi ra ngoài ăn cơm tối, Cố Ỷ thắp nhang cho Khương Tố Ngôn, rồi mới đeo balô nhỏ lên lưng và rời khỏi nhà.

Chơi thì chơi, giận thì giận, hương khói không thể quên.

Cô đi vào một quán cơm bình dân trong phố cổ, gọi một phần cơm hai món chay một món mặn, múc thêm canh miễn phí rồi ngồi xuống ăn.

T//i vi trong quán cơm vẫn phát tiếng đều đều, kênh luôn được cố định ở kênh tin tức thành phố Lễ Phong. Lúc này đang phát bản tin thời sự. Cố Ỷ ngẩng lên nhìn một cái, cũng không phải loại tin tức cảm động đến rơi nước mắt gì. Lần cuối cùng khiến cô nhớ mãi không quên là đoạn Lý Diễm Hồng khóc kể trong chương trình rằng không tìm được con gái, để lại ấn tượng sâu sắc với cô.

Hôm nay chỉ phát vài tin liên quan đến chính quyền thành phố, Cố Ỷ nhìn qua loa vài cái rồi không quan tâm nữa.

Ăn tối xong, cô quay về tiệm vàng mã tiếp tục mở cửa. Con phố cổ dần dần vắng bóng người, thời tiết nóng như vậy, ai cũng thích ở nhà bật điều hòa, chẳng muốn ra đường. Mặt trời lặn, căn phòng càng mát mẻ hơn. Cố Ỷ ngáp dài, chống cằm đọc sách một lúc rồi chuẩn bị đóng cửa.

Cô đến gần cửa, lấy những tấm ván gỗ dưới chân tường lên, ghép từng tấm vào khung gỗ. Đang chuẩn bị đóng cửa bên hông thì bị một bàn tay ướt sũng, đen sì ngăn lại. Cố Ỷ nhìn dọc theo bàn tay đó, thấy một cái đầu to với mấy dải rong biển như đính trên tóc, những miếng rong uốn lượn rũ xuống, còn đang nhỏ nước... Cái vẻ ngoài đặc trưng như thế, chẳng phải là "người quen Đầu Rong Biển" sao?

Mắt Cố Ỷ cong lại vì cười: "Ui, khách quý quá ta." Nửa đêm mò đến tìm cô, chắc chắn là có chuyện nhờ vả rồi.

Đúng lúc hồn lực trên người cũng gần như cạn sạch, Đầu Rong Biển lại tự mò tới cửa, không phải người quen thì là gì nữa.

Trước đó thì đưa tin về Nhân Nhân cho cô, sau biết cô mất hồn lực lại đúng lúc tìm tới. Một thời gian không gặp, hồn lực của Đầu Rong Biển đã tăng lên không ít. Cố Ỷ biết, hồn lực đó không phải do ăn người mà có, mà là ăn mấy tiểu quỷ. Bởi vì khu đất của Đầu Rong Biển sớm đã bị Trương Gia Hào liệt vào khu vực nguy hiểm, buổi tối còn có cảnh sát tuần tra định kỳ, ai lảng vảng quanh đó đều bị khuyên rời đi.

Về phần cảnh sát, Đầu Rong Biển không dám đụng tới. Đừng nói đến việc bản thân bọn họ mang theo khí tức khiến ma quỷ khó chịu, chỉ riêng chuyện Cố Ỷ "đè" nó một bậc là nó đã không dám làm gì. Cố Ỷ từng nói rất rõ ràng: nếu có cảnh sát nào biến mất trong khu vực đó, cô sẽ là người đầu tiên đến xử lý nó. Đầu Rong Biển không những không dám động đến cảnh sát, mà còn phải cẩn thận trông chừng để đừng xảy ra chuyện trên địa bàn của mình.

Nếu có lựa chọn, Đầu Rong Biển chắc chắn chẳng muốn gặp lại Cố Ỷ. Mỗi lần gặp là chẳng có chuyện tốt đẹp gì. Nhưng chẳng còn cách nào, nó vẫn phải đến tìm cô.

Cố Ỷ để Đầu Rong Biển vào trong nhà, vẫn chỗ cũ: nó ngồi trước quầy, cô ngồi sau quầy.

Đầu Rong Biển nhìn trái ngó phải, thấy không có Khương Tố Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nghĩ lại thì con đại quỷ kia chắc chắn sẽ không rời Cố Ỷ quá xa, nó lại căng thẳng, nhỏ giọng nói: "Tôi tìm cô mấy lần rồi, thật sự là hết cách rồi."

"Sao á?" Cố Ỷ nhướng mày, hứng thú nổi lên.

Tấm biển cô treo lúc trước chỉ là hứng lên làm đại, không ngờ lại có tác dụng thật, ít nhất Đầu Rong Biển biết cô ra ngoài một thời gian mới về. Cô cũng khá tò mò, không biết nó tìm mình có chuyện gì.

Đầu Rong Biển không giấu giếm, bắt đầu tuôn hết bầu tâm sự: "Cô không biết đâu, dạo gần đây chính quyền thành phố đang quy hoạch khu chỗ tôi thành khu du lịch. Tôi cũng chỉ chui trong góc chứ không dám lảng vảng lung tung. Nhưng bọn họ ấy! Chẳng có tí ý thức nào cả! Du khách ngày nào cũng ném chai nước xuống sông! Trên bờ, mấy nhà hàng gần đó còn thường xuyên xả nước bẩn xuống! Nước sông giờ ô nhiễm ghê lắm! Cô biết tôi sống khổ sở cỡ nào không?!"

Cố Ỷ thật sự không biết nó sống khổ sở ra sao, chỉ bảo nó đợi một lát rồi nhanh tay làm ra một chiếc điện thoại iphone bằng giấy rồi đặt lên quầy.

Đầu Rong Biển cúi đầu nhìn, một lúc sau mới ngẩng lên: "Bà chủ Tiểu Cố, cái này là...?"

"Ba phần hồn lực, đổi lấy một cuộc gọi đến đường dây nóng của thành phố."

Đầu Rong Biển giơ tay lên, run run chỉ vào chiếc điện thoại bằng giấy: "Cô lừa tôi à? Cái thứ này mà đòi ba phần hồn lực?! Cô đừng tưởng tôi không biết, gọi điện kiểu này phải gọi cho người có dây mơ rễ má với mình cơ mà! Tôi với đường dây nóng thành phố có cái rắm gì mà gọi?!"

"Sao lại không?" Cố Ỷ nghiêm trang nói, "Anh sống trong nước sông, chính quyền thành phố giờ đang cải thiện cảnh quan đô thị, thế chẳng phải có liên quan đến đường dây nóng của thành phố rồi sao? Gọi đi."

Đầu Rong Biển ngồi yên tại chỗ, không nhúc nhích. Thật ra nó đã muốn rút lui, nhưng trong lòng hơi lo, sợ nếu mình mà đứng dậy bước chân trái trước thì bị Cố Ỷ "làm thịt" mất. Nó không biết rằng giờ đây Cố Ỷ chỉ mạnh bề ngoài, bên trong thì hồn lực cũng cạn kiệt, lại còn tưởng rằng sau thời gian này, cộng thêm có đại quỷ Khương Tố Ngôn bên cạnh, cô đã tăng thêm bao nhiêu sức mạnh.

*Ý bước chân trái là xui, ra đường bước đầu tiên là bước chân phải nha :)))

"Anh gọi hay không gọi?"

Cố Ỷ ra tối hậu thư, Đầu Rong Biển run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại, vừa giận vừa mắng: "Cái tiệm này lừa đảo! Lừa đảo!" Vừa mắng vừa nhìn chiếc điện thoại giấy trong tay mình từ từ biến thành một chiếc điện thoại thông minh thật sự. Khi Đầu Rong Biển chết, thực ra đã có điện thoại thông minh rồi, lúc này cầm lại cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ, như cách một kiếp người.

Ngay khoảnh khắc đó, Đầu Rong Biển không muốn gọi cho đường dây nóng của nữa, mà lại muốn gọi cho người thân bạn bè mình. Nhưng nó do dự một lát rồi thôi. Đã thành quỷ thì hà tất phải làm phiền người sống nữa? Nó cũng chết được một thời gian rồi, người nhà chắc cũng đã vượt qua được nỗi đau mất mát, giờ lại gọi điện cho họ, không phải chỉ khiến mọi thứ thêm đau lòng sao?

Cuối cùng, Đầu Rong Biển vẫn bấm số 12345.

Faye:

Hôm nay mình bù cho chủ nhật không đăng gì và hôm qua mình bận nên chỉ 2 chương nhé. Những ngày bình thường khác thì 3 chương thôi. Chúc các bạn đọc vui.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bị Ép Kế Thừa Lão Bà
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...