Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bị Ép Kế Thừa Lão Bà – Chương 178

Bị Ép Kế Thừa Lão Bà

Tác giả: Phong Thính Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi phát hiện ra lũ côn trùng, Cố Ỷ trước tiên đi trấn an những bệnh nhân ở các phòng khác và trừ sạch hồn lực đang ảnh hưởng đến họ. Mỗi con côn trùng chỉ mang một lượng hồn lực rất nhỏ, nhưng "góp gió thành bão", cả đêm có hàng đống côn trùng liên tục truyền hồn lực vào người bệnh, dần dần tích tụ khiến họ bị ảnh hưởng nặng, dẫn đến trạng thái giống như bị quỷ nhập.

Nhưng côn trùng vốn không có trí tuệ, nếu không có người hoặc quỷ nào đó đứng sau điều khiển, chúng tuyệt đối không thể tự mình làm được những chuyện này.

Cố Ỷ đứng bên cửa sổ, nhìn những con côn trùng đang bò thành hàng dài ngoài kia. Cô bắt lấy một con, truyền một ít hồn lực của mình vào nó. Chúng đã có thể tiếp nhận hồn lực của kẻ khác, thì đương nhiên cũng có thể nhận của cô.

Sau khi truyền hồn lực xong, cô buông con côn trùng ra. Đám côn trùng ở đây chủ yếu là nhện con, xen lẫn vài loài khác như kiến, châu chấu... Con cô vừa bắt chính là một con kiến, chứ mấy con nhện thì cô không dám động tay.

Con kiến nhận hồn lực xong hơi choáng váng, nhưng vì Cố Ỷ không can thiệp vào chỉ lệnh bên trong nó, nên nó vẫn tiếp tục đi theo đám côn trùng như cũ. Cố Ỷ ngồi đợi trong hành lang suốt một lúc lâu. Mãi đến khi con kiến dừng lại, trời cũng gần sáng, cô mới đứng dậy, cùng Khương Tố Ngôn rời khỏi tòa nhà.

Mùa đông trời sáng muộn, mãi hơn bảy giờ bầu trời mới dần rạng. Do khu bệnh viện nằm trên núi, ánh sáng mặt trời khó xuyên qua được tầng tầng lớp lớp cây rừng, khiến cả ngọn núi tối mịt mù.

Cố Ỷ vừa nhìn điện thoại theo dõi chỉ dẫn, vừa lần theo hồn lực để tiến về nơi con kiến dừng lại. Cô vốn rất giỏi mấy môn như leo núi hay dã ngoại, nhưng trước ngọn núi chưa từng đặt chân tới, cô vẫn cực kỳ cẩn trọng. Nhất là trong ngọn núi này lại có thứ gì đó đang điều khiển lũ côn trùng, lỡ có một con độc trùng nào đó bất ngờ táp cô một phát thì toi.

Khương Tố Ngôn cũng hết sức cảnh giác, quét sạch hết đám côn trùng quanh họ.

Dần dần, Cố Ỷ tiến vào khu vực hẻo lánh, không hề có dấu chân người qua lại. Ngay cả những con đường mòn do người trước để lại cũng biến mất. Cô phải cẩn thận vạch cỏ, vén cây mới tiếp tục tiến sâu vào trong.

Sau một đoạn đường, Cố Ỷ dừng lại trước một cửa hang đá.

Cô bật đèn pin trên điện thoại lên soi thử vào bên trong, nhưng công suất đèn của điện thoại chỉ đủ chiếu sáng phần cửa hang, sâu hơn thì không thấy gì nữa.

Khương Tố Ngôn lúc này đã bỏ thân xác giả, bay lơ lửng bên cạnh Cố Ỷ. Nhìn cảnh tượng phía trước, nàng mở miệng: "Phu quân, bên trong cho ta cảm giác không lành, chắc chắn có quỷ, mà không ít đâu. Để ta vào trước, nàng ở ngoài đợi ta một lát."

Cố Ỷ lắc đầu: "Để em đi cùng chị. Ở ngoài này, lỡ đâu có con côn trùng nào bị điều khiển rồi xuất hiện bất ngờ cắn em một phát thì sao. Với lại, hang sâu bao nhiêu chưa rõ, chị lại không thể cách em quá xa. Lúc này chúng ta đừng tách nhau ra, cùng đi thì hơn. Chị đi trước dò đường, nếu gặp đoạn nào em không đi được thì mình quay lại trước rồi tính sau."

Cô đã thấy không ít vụ việc ngoài đời thật, người ta thám hiểm nơi hoang vu rồi bỏ mạng, chẳng thiếu gì. Cố Ỷ không phải kiểu liều mạng mù quáng. Từ nhỏ cô đã theo cha mẹ đi dã ngoại, hiểu rõ tầm quan trọng của việc không được cố chấp lao bừa về phía trước.

Hơn nữa, việc trong núi có quỷ là chắc chắn. Ngay từ lúc mới đến, trên người những bệnh nhân kia đã bị quỷ ám.

Nếu tất cả là một cái bẫy nhằm vào cô, thì đám quỷ trong hang chắc chắn cũng đã có chuẩn bị từ trước.

Cố Ỷ đi theo sau Khương Tố Ngôn, dùng điện thoại soi đường. Vừa vào hang, cô đã phát hiện nơi này chắc chắn từng có người qua lại, vì dưới đất còn in dấu chân. Cố Ỷ so sánh cỡ giày, dù dấu chân dính đầy bùn đất, nhưng vẫn nhìn ra được đó là của đàn ông. Lớn hơn bàn chân cỡ 37 của cô một vòng. Rất hiếm có cô gái nào chân lớn đến thế.

Càng đi sâu vào trong, Cố Ỷ càng nghe thấy âm thanh lạo xạo của lũ côn trùng. Cô dùng đèn điện thoại soi thử, thấy trên vách đá đầy những con côn trùng đang bò. Khương Tố Ngôn lập tức dùng hồn lực đuổi chúng đi, chúng lập tức chạy tán loạn.

Bản thân lũ côn trùng có rất ít hồn lực, cũng không thể chứa được nhiều hồn lực. Khi bị Khương Tố Ngôn truyền hồn lực vào, đứa nào cũng sợ đến phát hoảng. Đừng nói nghe theo chỉ thị của kẻ điều khiển, chỉ cần không bị ép đến nổ xác chết tại chỗ đã là may lắm rồi.

Sau khi lũ côn trùng bỏ chạy tứ tán, bên trong hang lập tức trở nên yên tĩnh hơn hẳn.

Cố Ỷ lần theo dấu chân, cùng Khương Tố Ngôn đi tiếp một đoạn, con đường phía trước dần trở nên thấp hẹp, cô buộc phải khom người, vịn vào vách đá để tiếp tục. Bên trong hang động ẩm ướt đến mức khi tay cô chạm vào vách đá, liền cảm nhận được một lớp nhầy trơn trượt.

Sau một lúc khom lưng đi qua lối hẹp, phía trước đột nhiên mở rộng. Cố Ỷ chui ra khỏi con đường nhỏ, bật đèn pin điện thoại lên soi một vòng, rồi lặng người. Đây là... một tế đàn.

Vượt qua lối đi thấp hẹp là một khoảng đất trống lớn, trên đó có những cột đá được xếp thành vòng tròn, mỗi cột đều dán đầy bùa chú. Cố Ỷ nhìn kỹ hơn thì thấy chính giữa đám bùa là một bệ tế cao, trên tế đàn có một con quỷ có hình thù kỳ dị.

Nó giống như một con nhện, nửa người trên là người, còn phần dưới lại là thân nhện khổng lồ. Cảnh tượng này trước giờ Cố Ỷ chỉ thấy trong phim kinh dị, bây giờ tận mắt chứng kiến ở đời thực, không tránh khỏi sững sờ.

Ngoài con nhện quỷ kia ra, phía sau tế đàn còn có một nhà giam nhỏ, bốn bề là vách đá, phía trước là hàng rào gỗ. Cố Ỷ dùng điện thoại soi thử thì phát hiện vách đá chi chít chú văn, đến cả hàng rào gỗ cũng dán đầy bùa.

Trong nhà giam nhốt không ít quỷ hồn, Cố Ỷ không kịp đếm rõ là bao nhiêu, vì toàn bộ sự chú ý của cô đều bị con nhện quỷ kia chiếm hết.

Chỉ cần nhìn ngoại hình của nó, Cố Ỷ đã biết kẻ lén dùng côn trùng quấy phá chính là nó, còn đám quỷ bị nhốt trong nhà giam kia, khả năng rất lớn chính là nguồn thức ăn của nó.

Điều khiến Cố Ỷ không ngờ là, con nhện quỷ này và Khương Tố Ngôn lại quen nhau từ trước. Vừa thấy Khương Tố Ngôn, nó liền cười, nghe giọng nói của nó, sinh thời có vẻ là phụ nữ.

"Khương Tố Ngôn, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp ngươi ở dương gian."

Con nhện quỷ trông không hề sợ hãi Khương Tố Ngôn, khiến Cố Ỷ cau mày, nó biết Khương Tố Ngôn sao? Khương Tố Ngôn là nhân vật của một ngàn năm trước, nếu quen nhau ở dương gian, chẳng phải có nghĩa con quỷ này cũng đã lảng vảng ở đây suốt ngàn năm rồi sao? Mà nếu ngay cả Khương Tố Ngôn còn không xử lý nổi nó, thì phải làm sao bây giờ?

Khương Tố Ngôn cũng nhíu mày, câu đầu tiên thốt ra là: "Sao ngươi lại ở dương gian?"

Lúc này Cố Ỷ đã hiểu, con nhện quỷ này vốn không phải quỷ của dương gian, mà là quỷ từ âm phủ, đến cả Khương Tố Ngôn cũng không biết sao nó lại lên được đây.

Con nhện quỷ lắc lư mấy cái chân đầy lông của mình, ngay lúc đó Khương Tố Ngôn lập tức ra tay. Nhưng quỷ tám chân thì chạy rất nhanh, dù nó không đánh lại Khương Tố Ngôn, nhưng chạy trốn thì chẳng ai bằng. Tấm lụa đỏ của Khương Tố Ngôn vừa quất tới, con nhện đã biến mất tăm, chỉ còn giọng nói vang vọng giữa hang đá trống rỗng: "Khương Tố Ngôn, ngươi giết ta thì có ích gì, chi bằng lo mà trông chừng người trong định mệnh của ngươi đi."

Tế đàn giờ đã trống không, con nhện quỷ cũng biến mất. Ngay lúc nó dứt lời, cửa nhà giam bên cạnh liền mở tung, đám quỷ bị nhốt lao bổ về phía Cố Ỷ. Khương Tố Ngôn không khách sáo, ăn sạch sẽ từng con một.

Chỉ đến khi trong hang chỉ còn lại Cố Ỷ và Khương Tố Ngôn, cô mới tiến lên kiểm tra. Trên tế đàn, cô phát hiện một vết nứt lớn, từ bên trong hồn lực đang không ngừng tràn ra.

Cố Ỷ định thò đầu vào nhìn kỹ hơn thì bị Khương Tố Ngôn ngăn lại. Nàng chỉ vào khe nứt và nói:"Đừng tới gần, dưới đó là âm phủ."

Cố Ỷ ngẩn người. Vừa rồi cô chỉ thấy bên trong có hồn lực tuôn ra, tối om chẳng rõ thứ gì. Giờ nghe vậy, liền giật mình lùi lại hai bước.

Khi đã đứng cách xa vết nứt, Cố Ỷ bắt đầu quan sát những cột đá xung quanh. Sau một hồi kiểm tra tỉ mỉ, cô nhận ra những chữ viết trên các cột không phải bùa trấn quỷ, mà là bùa để duy trì hồn lực không tràn ra ngoài. Vừa nhìn nét bùa là cô đã đoán được, chính là thủ đoạn của nhà họ Hồ.

Cố Ỷ cụp mắt xuống, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Con nhện quỷ bỏ chạy quá nhanh, tựa như từ đầu đã biết bọn họ sẽ đến. Cộng thêm những bùa chú đặc trưng của nhà họ Hồ, khiến Cố Ỷ không khỏi bất an. Cô lại nhớ đến mấy lá bùa dán trong bệnh viện tâm thần, một suy đoán đáng sợ đang dần thành hình trong đầu cô...

Chẳng lẽ... tất cả đều là để cố ý dẫn bọn họ đến? Nếu đúng là như vậy, thì vấn đề của Vương Ngọc Minh cực kỳ nghiêm trọng, có khả năng ông ta căn bản không phải là bạn cũ của cha cô như từng nói.

Cố Ỷ hít sâu một hơi, quay sang Khương Tố Ngôn nói: "Chúng ta phải nhanh chóng quay về thôi."

Trước khi rời đi, cô thực sự rất muốn phá hủy tế đàn được làm theo thủ pháp nhà họ Hồ này. Nhưng cô không thể, nếu phá hủy, hồn lực bên trong sẽ tràn ra, khiến cả khu vực này trở thành vùng đất hung hiểm. Tế đàn này tuy đang nuôi dưỡng nhện quỷ, nhưng đồng thời nó cũng là thứ ngăn không cho vết nứt thông với âm phủ tiếp tục rò rỉ hồn lực ra ngoài.

Cố Ỷ cùng Khương Tố Ngôn vội vã quay lại đường cũ. Khi đến vị trí có thể nhìn thấy Bệnh viện Tâm thần số 3, cô đã thấy bên ngoài bệnh viện bị bao phủ bởi một tầng hồn lực, hoàn toàn khác hẳn với trước kia, tầng hồn lực này tỏa ra khí tức xui xẻo và âm u khó tả.

Linh cảm xấu trong lòng Cố Ỷ đã hoàn toàn ứng nghiệm, lũ nhện kia chỉ là chiêu điệu hổ ly sơn.

Khi cô quay lại cổng chính của Bệnh viện Tâm thần số 3, rõ ràng lúc sáng rời đi trời vẫn còn nắng, mà giờ nơi này lại bị bao trùm bởi một tầng sương đen. Cố Ỷ liếc nhìn Khương Tố Ngôn, người kia nói: "Đây không phải hồn lực của quỷ."

Nói cách khác, là của con người.

Cố Ỷ hít sâu một hơi, đẩy cánh cổng sắt lớn. Cánh cổng vang lên một tiếng "két.....", rồi từ từ mở ra.

Khu bãi cỏ vốn có bệnh nhân và y tá đi lại giờ đã hoàn toàn trống không. Cố Ỷ băng qua thảm cỏ, tiến đến trước cửa chính của Bệnh viện Tâm thần số 3. Cánh cửa mở toang, bên quầy lễ tân vẫn còn một y tá đứng đó, nhưng y tá này... chỉ nhìn bề ngoài thôi cũng không thể gọi là người được nữa.

Thân thể cô ta vẫn là người, nhưng cái đầu lại là một con nhện khổng lồ. Thấy Cố Ỷ bước đến, y tá lảo đảo đi về phía cô. Hành động của cô ta vô cùng quái lạ, từng khớp xương đều cứng ngắc dị thường.

"Chào mừng... chào mừng quý khách đến với Bệnh viện Tâm thần số 3..."

Chỗ miệng vốn có của cô ta giờ đã biến thành hai chân nhện. Trong mắt Cố Ỷ, khuôn mặt nhện chồng chéo với khuôn mặt người ban đầu, khiến cô lập tức hiểu ra, cô ta đã bị nhập xác, dù trông có đáng sợ đến thế nào, y tá trước mặt vẫn là con người, không phải quỷ hay yêu tà.

Cố Ỷ hít sâu một hơi, đã là người, vậy thì...chỉ còn cách tự mình ra tay.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bị Ép Kế Thừa Lão Bà
Chương 178

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 178
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...