Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bên Bờ Vực Ly Hôn – Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.

Bên Bờ Vực Ly Hôn

Tác giả: Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện căn nhà đã khiến Vân Vụ Lai cảm động không chịu nổi, cô rưng rưng nước mắt làm nũng với Chúc Khải Toàn một hồi lâu.

Nhưng khóc xong, cô rất nghiêm túc nói với anh: “Anh nói trước với em rồi thì không thể tính là quà sinh nhật bất ngờ được nữa.”

Sinh nhật cô là ngày 1 tháng 1, nằm trong kỳ nghỉ về nước lần này của cô.

Vân Vụ Lai sinh vào lúc không giờ linh ba phút rạng sáng ngày 1 tháng 1, cũng chính vì ba phút này mà tính theo năm, cô nhỏ hơn Chúc Khải Toàn đến hai tuổi.

Mỗi khi hai người cà khịa nhau, Chúc Khải Toàn nói cô là gà con tiểu học, còn cô thì nói anh là trâu già gặm cỏ non.

Về món quà sinh nhật bất ngờ, Chúc Khải Toàn giả vờ không hiểu ngụ ý của cô: “Thế thì sao?”

Anh không trực tiếp đồng ý mà lại cố tình hỏi ngược lại, mặt Vân Vụ Lai có chút không giữ được nữa. Cô thầm niệm trong lòng mấy lần “Đây là chồng mình, tại sao mình phải giữ kẽ với chồng mình chứ?”, cuối cùng mới xây dựng xong tâm lý, rồi ỷ vào việc gọi điện thoại anh không nhìn thấy dáng vẻ của mình, cô mặt dày nói: “Thế nên anh phải nghĩ một món quà sinh nhật khác cho em.”

Chúc Khải Toàn ở đầu dây bên kia không nhịn được cười: “Vân Vụ Lai, sao em lại biến thành thế này rồi?”

Biết anh chẳng có lời nào hay ho, Vân Vụ Lai truy hỏi tới cùng: “Thế này là thế nào?”

“Tham lam vô độ, lòng tham không đáy, được đằng chân lân đằng đầu.” Chúc Khải Toàn nói liền ba câu thành ngữ.

Vân Vụ Lai vừa mới khóc dữ dội, nhất thời không thể ngừng ngay được, bị anh chê bai như vậy, cảm xúc của cô hơi kích động, rõ ràng là muốn cười, nhưng lại không nhịn được mà nức nở trở lại.

Vừa khóc vừa cười trông như một đứa ngốc, cô xấu hổ đấm vào giường một cái, cứng miệng nói: “Thôi dẹp đi, không cho thì thôi, em cũng chẳng thèm.”

“Trước đây em hiền thục lắm mà. Hỏi em muốn quà sinh nhật gì, em đều nói ‘Em chỉ muốn anh ở bên em thôi’. Cô gái mộc mạc như vậy đi đâu mất rồi?” Chúc Khải Toàn không biết điểm dừng, lại tuôn ra ba câu thành ngữ nữa “Nhưng mà cái tật khẩu thị tâm phi, lời nói không thật lòng, ngoài mặt thì vâng dạ thì vẫn y như cũ.”

Anh vẫn giống hệt như hồi mười mấy tuổi, thích cố tình chọc cô tức giận.

Đàn ông là một loài sinh vật không bao giờ lớn, hình thức biểu hiện bao gồm nhưng không giới hạn ở tình yêu mười năm như một dành cho máy xúc, và cả cái tính trẻ con đáng ghét như một tên ngốc trước mặt cô gái mình thích.

Vân Vụ Lai quả nhiên bị anh chọc cho tức đến mức hét lên.

Điện thoại bị cúp máy, Chúc Khải Toàn gửi tin nhắn qua thì phát hiện trước tin nhắn của mình hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.

Anh đã bị cô xóa bạn bè.

Vân Vụ Lai còn đổi cả tiểu sử cá nhân: Thẻ vàng cảnh cáo, chặn nửa tiếng để trừng phạt.

Nửa tiếng vừa hết, Chúc Khải Toàn liền gửi lại yêu cầu kết bạn.

Vân Vụ Lai không đồng ý.

Anh bèn gọi điện thoại qua.

“Alô.” Giọng Vân Vụ Lai rất cứng rắn, cơn giận vẫn chưa nguôi.

Chúc Khải Toàn nhắc nhở cô: “Nửa tiếng hết rồi.”

“Thì sao?” Vân Vụ Lai cũng bắt chước anh lúc trước, giả vờ không hiểu.

Chúc Khải Toàn nói: “Đến lúc thả anh ra khỏi danh sách đen rồi.”

Vân Vụ Lai: “Tại sao?”

Chúc Khải Toàn: “Chính em nói là thẻ vàng cảnh cáo mà, bây giờ đã quá ba phút rồi đấy.”

“Hình như em có nói là viết cho Chúc Khải Toàn đâu nhỉ?”

Anh mặt dày mày dạn: “Không viết cho anh thì anh cũng tự nhận vơ rồi.”

Thích chọc cô.

Để bộc lộ bản tính ngang ngược, anh có cả nghìn vạn cách để bắt nạt cô, ai bảo cô vừa đánh không lại anh, nói cũng không lại anh, chỉ có thể bị anh chọc cho tức đến rưng rưng nước mắt.

Cũng thích dỗ cô.

Nâng niu cô trong lòng bàn tay, dùng giọng điệu dịu dàng nhất để ăn vạ nhận sai. Cô biết rõ lần sau anh sẽ lại tái phạm, nhưng cô chẳng làm gì được anh, cuối cùng chỉ có thể nửa đẩy nửa đưa mà hòa giải với anh.

Chuyện căn nhà, Vân Vụ Lai tạm thời không cho Vân Sương biết, định bụng sẽ nói cho cô bé biết vào đúng ngày sinh nhật như một món quà bất ngờ. Sinh nhật Vân Sương rất gần với cô, vào ngày 3 tháng 1.

Lúc gọi video, Chúc Khải Toàn nói: “Vân Vụ Lai, anh đột nhiên phát hiện ra em rất giỏi mượn hoa kính Phật đấy nhé?” Lần trước kéo Vạn Hựu đi mua sắm cũng vậy, anh chi tiền, cô được tiếng thơm.

Vân Vụ Lai không chịu yếu thế: “Chúc Khải Toàn, em đột nhiên phát hiện ra anh rất có năng khiếu về thành ngữ đấy nhỉ? Không đi tham gia cuộc thi thành ngữ kia thật là đáng tiếc.”

“Sao có thể tùy tiện lên truyền hình được.” Chúc Khải Toàn tự sướng vuốt tóc trước ống kính “Đến lúc đó lại thu về một đống fan girl, đuổi theo anh tỏ tình đòi sinh con cho anh, bà xã nhỏ nhen hay ghen tuông của anh lúc đó chẳng phải sẽ tức chết vì ghen sao?”

“Đúng là không biết xấu hổ mà.” Vân Vụ Lai thật sự chịu thua anh, “Anh đừng đi thi thành ngữ nữa, đi thi cuộc thi không biết xấu hổ đi, đảm bảo được chọn sẵn làm quán quân.”

Ngày 17 tháng 12, còn sáu ngày nữa là Vân Vụ Lai về nước.

Từ công ty trở về nhà, cô bắt đầu thu dọn hành lý.

Vạn Hựu đi ngang qua phòng cô nhìn thấy, tưởng mình nhớ nhầm: “Bắt đầu dọn hành lý rồi à? Tớ tưởng còn mấy ngày nữa cậu mới về nước.”

“Đúng vậy, còn sáu ngày nữa.”

My Young Lady thay máu đột ngột, nhưng buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới và show diễn mùa sau sẽ không vì thế mà thay đổi thời gian. Cả đội ngũ để đẩy nhanh tiến độ vẫn luôn trong trạng thái chạy đua với thời gian, có thể tận dụng thời gian sau giờ làm và ngày nghỉ đều đã tận dụng hết, ngay cả kỳ nghỉ Giáng sinh cũng kéo đến trước đêm vọng Lễ Giáng Sinh một ngày mới được nghỉ.

Vạn Hựu: “Còn sáu ngày nữa cậu vội dọn hành lý làm gì?”

“Cậu có hiểu thế nào là lòng về như tên bắn không?” Vân Vụ Lai đứng thẳng người dậy nhìn Vạn Hựu một lúc, rồi lại cúi đầu thu dọn tiếp, “Thôi, cậu không hiểu đâu.”

Vạn Hựu vịn vào khung cửa: “Tớ hiểu.”

Vân Vụ Lai ngước mắt nhìn cô ấy.

Vạn Hựu do dự một lúc: “Tớ nói với cậu rồi cậu đừng có khinh bỉ tớ.”

“Xem tình hình đã.” Vân Vụ Lai không chịu hứa.

Thật ra Vạn Hựu cũng không quá quan tâm có bị khinh bỉ hay không, chủ yếu là cô ấy rất muốn tâm sự, nên đã thành thật khai báo: “Tớ cũng định về nước một chuyến, về để giành lại Đới Dương.”

Vân Vụ Lai đặt đồ xuống, vỗ tay tán thưởng Vạn Hựu: “Chúc cậu thành công.”

Vạn Hựu không chắc Vân Vụ Lai rốt cuộc là đang chúc phúc hay đang mỉa mai.

Kể từ khi chia tay, Vạn Hựu vẫn luôn u uất không vui, người cũng gầy đi một vòng lớn, thật sự đã hối hận rồi.

Vân Vụ Lai thu lại nụ cười giễu cợt: “Đương nhiên là chúc phúc cho cậu rồi. Tớ giúp người thân chứ không giúp lý lẽ, chỉ nhìn người không nhìn việc, chỉ mong cậu vui vẻ. Nhưng nếu cậu theo đuổi Đới Dương về được rồi thì đừng có gây chuyện nữa, sống cho tốt vào.”

Hốc mắt Vạn Hựu hơi đỏ lên, cô ấy quay mặt đi, đợi cho hơi nóng trong mắt tan đi, rồi ngượng ngùng nói một câu: “Coi như tớ không uổng công thương cậu.”

Vạn Hựu đã dằn vặt hơn nửa tháng trời, cuối cùng được sự khẳng định của bạn thân làm cho cảm động, hạ quyết tâm về phòng đặt vé máy bay.

Sau khi Vạn Hựu đi, Vân Vụ Lai vừa dọn dẹp hành lý, vừa tranh thủ nói chuyện công việc với Kerr, một công đôi việc. Kerr làm ông chủ vung tay mặc kệ rất thoải mái, ngày mai anh ta sẽ bắt đầu kỳ nghỉ Giáng sinh kiêm năm mới của mình, còn chụp cả vali đã đóng gói xong cho Vân Vụ Lai xem.

Vân Vụ Lai suýt chút nữa thì ghen tị đến phát điên.

Nói chuyện với Kerr xong, Vân Vụ Lai tiện tay lướt một vòng *, giờ trong nước đã là hơn một giờ sáng, Chúc Khải Toàn đã ngủ rồi.

Theo giờ mùa đông, hai nước chênh nhau bảy tiếng đồng hồ. Thời gian đầu yêu xa, để được ở bên nhau nhiều hơn một chút, thức khuya là chuyện thường tình. Nhưng như vậy quá hại sức khỏe, hiệu suất công việc ban ngày cũng giảm đi nhiều, nên sau đó hai người đã hẹn ước, nếu không có việc gì đặc biệt thì cả hai đều phải giữ gìn nếp sống tốt, ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đàng hoàng.

Vân Vụ Lai lướt thấy vòng bạn bè của Lạc Châu.

Vài giờ trước, anh ta đã công khai tình yêu của mình.

Ngoại hình và khí chất của cô gái thuộc tuýp dịu dàng thanh tú, trông có vẻ là một cô gái rất trầm tĩnh, nép vào bên cạnh Lạc Châu, cười có vài phần e thẹn.

Vân Vụ Lai nhấn like và bình luận: “Chúc mừng anh, chị dâu xinh quá.”

Rời khỏi vòng bạn bè của Lạc Châu, Vân Vụ Lai vào xem vòng bạn bè của Vân Sương, Vân Sương đã xóa sạch tất cả trạng thái.

Vân Vụ Lai không biết hai việc này có liên quan trực tiếp đến nhau không, tóm lại là cô không yên tâm, bèn gửi một tin nhắn cho Vân Sương: “Em ngủ chưa?”

Vân Sương không trả lời.

Sợ em gái đang ngủ, Vân Vụ Lai không làm phiền, mà nhắn tin cho Chúc Khải Toàn kể lại đại khái đầu đuôi sự việc, và dặn dò: “Ngày mai anh đến công ty để ý giúp em xem Vân Sương có đi làm không.”

Đến giờ làm việc, Chúc Khải Toàn trả lời: “Có đến, nhưng trông tinh thần không được tốt lắm.”

Hơn hai giờ sáng giờ Paris, Vân Vụ Lai nhìn vào khung chat với Vân Sương, chìm vào suy tư.

Vân Sương đến giờ vẫn chưa trả lời tin nhắn * của cô. Kể từ khi cô từ Cẩm Thành về lại Paris, thái độ của Vân Sương đối với cô luôn cực kỳ lạnh nhạt, ngay cả mấy hôm trước cô gửi tiền sinh hoạt phí cho Vân Sương, cô ấy cũng không nhận, chỉ nói: “Em tự đi làm rồi, sau này không cần cho em tiền nữa.”

Nhưng thực tập sinh ở đâu cũng chỉ là chân sai vặt, lương lậu chẳng được bao nhiêu.

Vân Vụ Lai không định nuôi Vân Sương cả đời để cô ấy làm một tiểu thư nhà giàu, nhưng bản thân cô kiếm được rất nhiều tiền, thế nào cũng không đến nỗi để em gái phải sống tằn tiện, đặc biệt là khi Vân Sương vẫn chưa có khả năng kiếm tiền, nên mấy năm nay, về mặt vật chất cô chưa bao giờ keo kiệt với Vân Sương.

Vân Sương kiên quyết không nhận, 24 giờ sau, tiền tự động hoàn về tài khoản của Vân Vụ Lai.

Vân Vụ Lai lại gửi cho Vân Sương một tin nhắn: “Sương Sương, sao không trả lời tin nhắn của chị?”

Lần này Vân Sương lại trả lời: “Sáng nay vội đi làm, không kịp trả lời.”

Vân Vụ Lai không nói thẳng, rất ý tứ hỏi thăm tình hình: “Dạo này em thế nào?”

Vân Sương thì lại rất thẳng thắn, không chút vòng vo: “Chị thấy vòng bạn bè của anh Lạc Châu rồi à?”

Không đợi Vân Vụ Lai trả lời, Vân Sương đã đáp lại: “Không sao đâu.”

Vân Vụ Lai không yên tâm, lo rằng cô ấyđang cố tỏ ra mạnh mẽ, tiếp tục hỏi một cách ẩn ý: “Chuyển vào nhà mới ở có quen không em?”

Vân Sương: “Tốt lắm ạ.”

Rồi cô ấy lại gửi: “Hôm nay hơi bận, không nói nữa nhé.”

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đây.

Vân Vụ Lai khóa màn hình điện thoại, thở dài một hơi.

Theo tính cách của Lạc Châu, trong thời gian ngắn sẽ không đưa bạn gái về nhà qua đêm, nên Vân Sương vẫn chưa phải sống chung dưới một mái nhà với bạn gái của Lạc Châu, tạm thời vẫn có thể tiếp tục ở nhà họ Lạc.

Tối ngày 22 tháng 12, Vân Vụ Lai đi ngủ từ rất sớm, vì cô đã mua vé máy bay về Cẩm Thành vào sáng sớm mai, ba bốn giờ đã phải dậy.

Lúc cô chuẩn bị vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ thì Chúc Khải Toàn vẫn còn đang quẩy ở hộp đêm, bên anh đã là nửa đêm về sáng.

Sinh nhật Háo Tử, đám bạn bè làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tụ tập, bao một phòng lớn ở công quán, định bụng sẽ ăn mừng một trận ra trò.

Yến Tùy đã sớm đưa Phó Hành Thử về nhà.

Còn Chúc Khải Toàn trời cao hoàng đế xa, nên không ngoan ngoãn như vậy, cười tủm tỉm chào tạm biệt Phó Hành Thử đang miễn cưỡng, lại còn quả quyết cam đoan với Vân Vụ Lai: “Anh sẽ không uống nhiều rượu, cũng không trêu hoa ghẹo nguyệt, em mau ngủ đi, đừng để mai lỡ chuyến bay.”

Vân Vụ Lai nửa đùa nửa thật trách Yến Tùy: “Sao cậu chỉ dắt chồng cậu về thôi à? Không biết giúp tớ lôi cả Chúc Khải Toàn đi à.”

Yến Tùy kêu oan: “Tớ gọi rồi, anh ấy không chịu đi, tớ chẳng lẽ lại dùng vũ lực được, chồng cậu đương nhiên phải do cậu quản, tớ giúp cậu quản thế nào được?”

Vân Vụ Lai: “Năm đó lúc cậu còn là học sinh trung học, nếu không phải tớ giúp cậu quản chồng cậu, thì bây giờ anh ấy đã là một tên nghiện thuốc lá hôi rình rồi.”

Được rồi, Yến Tùy tâm phục khẩu phục.

Hai người phụ nữ từ đó đạt thành thỏa thuận, sau này chồng của họ là sứ mệnh chung, phải quản thì cùng nhau quản, quyết không để một người nào học thói hư tật xấu.

Vân Vụ Lai vệ sinh cá nhân xong, và kiểm tra lại lần cuối hành lý mang về nước, trước khi ngủ liền tìm Chúc Khải Toàn: “Em ngủ đây.”

Chúc Khải Toàn gửi qua một đoạn video, chứng minh mình không uống nhiều, trong phạm vi một thước không có người khác giới, nhẫn vẫn ngoan ngoãn đeo trên ngón áp út.

Vân Vụ Lai lười để ý đến anh.

Chúc Khải Toàn lại gửi cho cô một câu ngọt ngào: “Giờ này ngày mai, em đã ở bên cạnh anh rồi.”

“Không có đâu.” Vân Vụ Lai chụp màn hình giao diện hủy vé gửi cho anh.

Đương nhiên, chỉ là làm màu thôi.

Chúc Khải Toàn lờ đi ảnh chụp màn hình của cô, chuyên tâm đối phó với câu “không có đâu” của cô.

“Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.”

“…” Khóe mắt Vân Vụ Lai giật một cái.

Cả tâm trí và ánh mắt, gần như muốn bị sự trần trụi của anh làm cho bỏng rát.

Anh nào chịu ngoan ngoãn, nhất định phải quấy cho cô tối nay ngủ không yên, trằn trọc chỉ toàn nghĩ đến lời của anh.

“Trên người anh cũng được.”

“Không kén chọn.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống này, oan gia ngõ hẹp, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi
Chương 2: Sóng ngầm
Chương 3: “Những năm qua, anh có người phụ nữ nào không?”
Chương 4: Một cái bẫy được đo ni đóng giày
Chương 5: Lấy oán báo ân
Chương 6: Vì chị Vân Vụ là bạn gái của anh Khải Toàn
Chương 7: Tôi vẫn còn giữ đồng phục thời đi học, để tôi đi lấy
Chương 8: Điểm yếu
Chương 9: Mượn lời chúc tốt đẹp của em, bên nhau trọn đời, vợ à.
Chương 10: Cùng lắm là dày vò nhau đến bạc đầu
Chương 11: Kẻ cuồng vợ
Chương 12: Con về phương diện kia có vấn đề gì không?
Chương 13: Sự việc bại lộ
Chương 14: Chồng
Chương 15: Chắc không có chuyện trùng hợp đến mức anh lại đến sân bay đón người khác nữa đâu nhỉ?
Chương 16: Đây là người của con
Chương 17: Nhà tân hôn
Chương 18: Qua đêm
Chương 19: Hôn
Chương 20: Phiên bản mini và phiên bản plus
Chương 21: Vừa ôm một cái lại phải đi tắm nước lạnh
Chương 22: Đã bảo là đừng có mà dòm ngó chồng của bà đây rồi mà
Chương 23: Trả thù phải trả ngay tại trận
Chương 24: Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi còn bắn được cái gì
Chương 25: Phòng tắm trong suốt
Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.
Chương 27: Cười vui thế kia! Còn bảo không có bạn trai
Chương 28: Không cần ngại, ngủ đi.
Chương 29: Thiếu phu nhân
Chương 30: Đương nhiên là chọn cách tha thứ cho cô ấy rồi!
Chương 31: Công khai
Chương 32: Xanh ở mọi nơi
Chương 33: Châm lửa
Chương 34: Của anh chính là của em
Chương 35: Thèm muốn cơ thể anh đến mức phải nhìn trộm anh tắm
Chương 36: Vân Làm Màu
Chương 37: Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của anh trào dâng như nước mưa
Chương 38: Muốn ôm ngủ
Chương 39: Không có cảm giác an toàn
Chương 40: Camera đang nhìn
Chương 41: Hồng nhan tri kỷ
Chương 42: Nụ hôn từ biệt
Chương 43: Dỗ chồng yêu
Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh
Chương 45: Giết chết anh
Chương 46: Anh Khải Toàn, chị Vân Vụ, chẳng lẽ vừa rồi hai người định thơm nhau ạ?
Chương 47: Này, tôi nói, đây là vợ của tôi đấy, rốt cuộc các người có ý kiến gì?
Chương 48: Muốn ôm
Chương 49: Chị chuẩn bị thỏa thuận ly hôn rồi
Chương 50: Vân Vụ Lai, em giỏi lắm
Chương 51: Vì vậy anh qua đây để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
Chương 52: Vậy..
Chương 53: Anh không sợ chết sao?
Chương 54: Anh muốn nghe em r//ê//n
Chương 55: Đợi đêm xuống, em và cái cửa sổ sát đất này nhất định sẽ là một cặp trời sinh
Chương 56: Đúng vậy, anh là kẻ vô pháp vô thiên
Chương 57: Đặc quyền của chồng
Chương 58: Vẽ vời cho có sao?
Chương 59: Khải Toàn Quy Lai, Lai Dã Quy Khải Toàn
Chương 60: Giấc mộng xuân
Chương 61: Ồ, vậy thì em qua tìm anh là được chứ gì
Chương 62: Chúc Khải Toàn, sao anh có thể tốt với em như vậy.
Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.
Chương 64: Cũng tốt, anh không chờ được nữa rồi
Chương 65: Tiết kiệm sức đi, lát nữa hãy gọi cho anh nghe
Chương 66: Không biết rút kinh nghiệm
Chương 67: Mẹ nói nhẫn của em đơn điệu quá
Chương 68: Chị đã giết mẹ, chị đã bán nhà của chúng ta
Chương 69: Chúc Khải Toàn, anh mau đến tìm em đi, mau lên
Chương 70: Nếu một ngày nào đó người đó là anh, cũng xin em hãy ký vào tờ đơn từ bỏ đó thay anh
Chương 71: Em ngủ sớm đi, anh đặt báo thức sáu giờ sáng mai rồi
Chương 72: YWL, quay đầu lại
Chương 73: Lần này là Dư Văn Lạc, hay là Vân Vụ Lai?
Chương 74: Chúc mừng sinh nhật
Chương 75: Có phải anh không hề không nỡ xa em chút nào không
Chương 76: Anh làm chuyện xấu đây
Chương 77: Chúc Khải Toàn, đừng để em thua
Chương 78: Lần sau anh đi, có thể đưa em về nhà cùng rồi
Chương 79: Tôi là Bùi Cao Trác, tôi tìm Vân Vụ Lai
Chương 80: Nhìn thẳng vào anh cho kỹ đi
Chương 81: Từ đó về sau, hoàng tử và công chúa mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau
Chương 82: Ngoại truyện 1 - Chúc Khải Toàn đáng chết!
Chương 83: Ngoại truyện 2 - Tớ nghĩ, có lẽ Chúc Khải Toàn thích cậu
Chương 84: Ngoại truyện 3 - Để theo đuổi Cừu Vũ, cậu ta cũng khá là dụng tâm nhỉ
Chương 85: Ngoại truyện 4 - Cậu như đang tỏa sáng lấp lánh
Chương 86: Ngoại truyện 5 - Còn làm gì được nữa, phải nhanh chóng cho cậu ấy biết sự thật thôi
Chương 87: Ngoại truyện 6 - Hóa ra lâu nay, người mà Phó Hành Thử thích là cậu à
Chương 88: Ngoại truyện 7 - Nhất định phải dập tắt ý nghĩ của Phó Hành Thử đối với cô từ trong trứng nước
Chương 89: Ngoại truyện 8 - Chỉ là đột nhiên cảm thấy mất hứng thôi
Chương 90: Ngoại truyện 9 - AJ
Chương 91: Ngoại truyện 10 - Hàng fake 800 tệ đúng là bền thật, trời mưa đi cũng không thấy xót
Chương 92: Ngoại truyện 11 - Chúc mừng anh Thượng khải hoàn trở về!
Chương 93: Ngoại truyện 12- Phó Hành Thử làm sao có thể thích cậu được
Chương 94: Ngoại truyện 13 - Vân Vụ Lai đưa tay cầm lấy tờ giấy thi của cậu, đột nhiên ánh mắt cô sững lại.
Chương 95: Ngoại truyện 14 - Chỉ xem một cái thôi, chỉ một cái thôi
Chương 96: Ngoại truyện 15 - Tôi thừa nhận, vở ghi chép Vật lý là tôi viết cho cậu
Chương 97: Ngoại truyện 16 - Bạn trên mạng Ren Ren
Chương 98: Ngoại truyện 17 - Mạng ảo se duyên, hãy trân trọng mối duyên này
Chương 99: Ngoại truyện 18 - Một tin nhắn từ số lạ gửi đến: "Đoán xem tớ là ai."
Chương 100: Ngoại truyện 19 - Vốn dĩ cũng không phải đưa cho họ
Chương 101: Ngoại truyện 20 - Tớ không đủ tiền tiêu vặt
Chương 102: Ngoại truyện 21 - Không cần bất kỳ kinh nghiệm nào, cô đã tự biết rõ trong lòng
Chương 103: Ngoại truyện 22 - Có tớ ở đây rồi, tớ sẽ ở bên cậu
Chương 104: Ngoại truyện 23 - Vậy cậu có thể phụ đạo cho tớ không?
Chương 105: Ngoại truyện 24 - Hello, bạn trai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bên Bờ Vực Ly Hôn
Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...