Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bên Bờ Vực Ly Hôn – Chương 57: Đặc quyền của chồng

Bên Bờ Vực Ly Hôn

Tác giả: Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kerr muốn giao cho Vân Vụ Lai là một dòng sản phẩm kinh điển của QC: My Young Lady, định vị hướng đến các cô gái ở độ tuổi mười mấy hai mươi, là trang phục thường ngày. So với MyBride, đối tượng khách hàng của My Young Lady chắc chắn rộng hơn rất nhiều, sản phẩm sẽ được bày bán ở mỗi một cửa hàng flagship.

Giám đốc sáng tạo ban đầu của My Young Lady và Kerr có quan niệm không hợp, mâu thuẫn đã lâu, lần này lại đàm phán đổ bể nên tức khí bỏ việc.

Về người kế nhiệm, Kerr nghĩ đến Vân Vụ Lai ngay lập tức. Kể cả không có chuyện này, anh ta cũng đã định để Vân Vụ Lai mở rộng phát triển sang các lĩnh vực khác ngoài váy cưới. Vừa hay gặp được cơ hội, anh ta dứt khoát làm tới cùng, giao My Young Lady cho Vân Vụ Lai.

Nếu là trước đây, đối mặt với cơ hội thế này, Vân Vụ Lai sẽ không nói hai lời mà đồng ý ngay.

Nhưng bây giờ, cô nhìn Chúc Khải Toàn đang say ngủ bên cạnh, lại không thể trả lời Kerr ngay được.

MyBride đã ở trong tay cô, khối lượng công việc của cô vốn đã rất lớn, nếu nhận thêm một My Young Lady nữa thì sẽ chỉ càng bận rộn hơn. Điều này có nghĩa là cô càng không có thời gian để vun đắp tình cảm với Chúc Khải Toàn, cũng càng không thể buông bỏ mọi thứ mình đang có ở Pháp.

Muốn giải quyết vấn đề yêu xa giữa cô và Chúc Khải Toàn, cuối cùng vẫn là cô về nước thì thực tế hơn.

Dù rằng, điều đó cũng rất khó khăn.

Cô không hy vọng mối tình tìm lại được sau khi đánh mất này cuối cùng lại tan vỡ lần nữa vì lơ là vun đắp.

Kerr không đợi được câu trả lời của cô, bèn thúc giục: “Lai? Sao không nói gì thế?”

“Đợi một chút.” Vân Vụ Lai che micro nói khẽ, sau đó cô gạt tay Chúc Khải Toàn đang đặt trên eo mình ra, rón rén xuống giường, đi vào phòng tắm rồi đóng cửa lại.

Cô nhìn mình trong gương, nói với Kerr: “Tôi không biết mình có thể quán xuyến cả My Young Lady và MyBride không nữa.”

“Trọng tâm thiết kế của cô vẫn đặt ở MyBride.” Kerr nói, “Còn về phía My Young Lady, cô sẽ tập trung vào việc lãnh đạo đội ngũ, nhiều lúc cô chỉ cần đứng sau chỉ đạo, khi cần thiết mới phải tự mình ra tay. Đương nhiên, bận hơn trước đây là chắc chắn rồi, nhưng bỏ ra bao nhiêu thì nhận lại bấy nhiêu mà, My Young Lady là một miếng mồi béo bở đấy.”

My Young Lady quả thực vô cùng hấp dẫn, ngón tay Vân Vụ Lai gõ nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch một lúc rồi đưa ra quyết định: “Để tôi bàn bạc với chồng tôi trước đã.”

Kerr coi như đã hiểu ra: “Vậy ra vốn dĩ cô không lo mình có thể quán xuyến cả My Young Lady và My Bride hay không, mà là lo mình có thể cân bằng giữa tình yêu và sự nghiệp hay không.”

“Đúng vậy.” Bị vạch trần, Vân Vụ Lai dứt khoát thừa nhận một cách hùng hồn, “Anh ấy là chồng tôi, nên trước khi đưa ra bất kỳ lựa chọn trọng đại nào, tôi đều có nghĩa vụ hỏi ý kiến và quan tâm đến cảm nhận của anh ấy.”

“…” Kerr cảm thấy mình bị nhét cơm chó ngập mặt, “Mấy hôm trước người đòi ly hôn chẳng phải là cô sao?”

Vân Vụ Lai nói dối không chớp mắt: “Không phải tôi.”

Kerr đỡ trán: “Vậy khi nào cô có thể cho tôi câu trả lời rõ ràng?”

“Nhanh thôi, bây giờ tôi sẽ bàn với anh ấy ngay.”

“Vậy được, tôi đợi câu trả lời của cô. Tôi nhắc lại lần nữa, đây là My Young Lady, một trong ba dòng sản phẩm át chủ bài của QC chúng ta, không phải loại tôm tép vớ vẩn đâu. Cô đừng để tình yêu làm mờ mắt, lãng phí tiền đồ tốt đẹp.” Kerr không yên tâm, dặn dò Vân Vụ Lai.

“Tôi biết rồi.”

Sau khi cúp máy, Vân Vụ Lai lại đứng ngẩn người trước gương một lúc rồi mới mở cửa phòng tắm đi ra.

Cô nằm lại lên giường, Chúc Khải Toàn nhắm mắt rúc lại gần, ôm cô vào lòng: “Điện thoại của ai vậy em?”

“Kerr.”

“Ừm.” Chúc Khải Toàn không để tâm, vùi đầu vào hõm cổ cô tìm một tư thế thoải mái, định ngủ tiếp.

Đêm qua anh thức trắng, nửa đêm đầu bận rộn sinh hoạt vợ chồng, nửa đêm sau họp trực tuyến với trong nước, mãi đến sáng mới ngủ, tính đến giờ mới nằm được chưa đầy hai tiếng.

Trong lòng Vân Vụ Lai dâng lên cảm giác áy náy đậm đặc hơn, đồng thời cũng có chút sợ anh không vui. Lúc này đây, đáng lẽ họ nên cùng nhau nỗ lực vì một tương lai được ở bên nhau sớm tối, vậy mà cô lại có kế hoạch đi ngược lại.

Nhưng chuyện lớn thế này, cuối cùng vẫn phải thẳng thắn trao đổi với anh, cô đắn đo câu chữ một lúc lâu mới lên tiếng: “Chúc Khải Toàn, vừa rồi Kerr gọi cho em, nói muốn giao cho em thêm một dòng sản phẩm nữa, một dòng thời trang nữ rất hot. Nếu nhận, sau này có thể em sẽ càng bận hơn.”

Chúc Khải Toàn không có phản ứng gì, chỉ có hơi thở nóng rực phả vào cổ cô, mang đến từng cơn tê dại.

Vân Vụ Lai đợi một lát, hiểu được thái độ của anh rồi, cô xoa dịu bầu không khí: “Em vẫn chưa đồng ý, em nói với Kerr là phải bàn với anh trước.”

“Vậy em có muốn không?” Cuối cùng Chúc Khải Toàn cũng lên tiếng, không hề mang theo chút cảm xúc bất mãn nào.

“Muốn ạ.”

Một bậc thang thăng tiến tốt như vậy bày ra trước mắt, đương nhiên là cô muốn. MyBride không có tính ứng dụng cao, chủ yếu dùng để nâng tầm thương hiệu, còn My Young Lady chắc chắn sẽ giúp cô mở ra một thị trường rộng lớn hơn.

Chúc Khải Toàn ngẩng đầu lên nhìn cô: “Nếu anh không đồng ý, em sẽ không nhận à?”

“Vâng.” Giọng Vân Vụ Lai rất nhẹ, nhưng trong mắt lại ánh lên tia kiên định.

Anh im lặng vài giây, giọng điệu nhẹ như mây bay gió thoảng: “Vậy thì nhận đi.”

Vân Vụ Lai ngây người: “Hả?”

Mọi chuyện đơn giản đến mức ngoài sức tưởng tượng của cô. Cô vốn nghĩ ít nhất họ cũng phải trải qua một hồi cân nhắc lợi hại mới có thể đưa ra quyết định, và cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để từ bỏ.

Chúc Khải Toàn cười nói: “Hả cái gì, không muốn nữa à, vậy để anh đổi ý.”

Vân Vụ Lai đạp chân một cái, cả người trượt xuống một chút, mặt đối mặt với anh, tay cũng vòng qua cổ anh, vừa làm nũng vừa nhỏ giọng hỏi dù đã biết rõ câu trả lời: “Sao anh lại đồng ý ạ?”

Chúc Khải Toàn nói: “Vì đây là sự nghiệp và ước mơ của vợ anh mà.”

Hốc mắt Vân Vụ Lai ươn ướt ngay tức khắc, cô rúc vào lòng Chúc Khải Toàn, tất cả nỗi cảm động và áy náy trong lòng vào khoảnh khắc thốt ra khỏi miệng đều hóa thành tên anh: “Chúc Khải Toàn…”

Chúc Khải Toàn nghe ra giọng nức nở của cô, buồn cười vỗ nhẹ lên m//ô//n//g cô một cái: “Hối hận quá, ba năm trước đáng lẽ không nên đồng ý cho em đến đây. Nếu ở nhà yên tâm làm vợ anh, không chừng Chúc Cửu Cửu đã chạy nhảy rồi. Giờ thì hay rồi, thả dây diều quá dài, diều bay đi không thu về được nữa.”

Chúc Cửu Cửu là tên ở nhà mà hai người từng nghĩ cho con, bắt nguồn từ một meme trên mạng “Chúc 99”, ý là “chúc cho tình yêu bền lâu”.

“Diều sẽ không bay đi mất đâu.” Vân Vụ Lai nghe vậy thì sốt ruột, nước mắt lưng tròng phản bác “Em chỉ không muốn sống dựa vào nhà anh, vừa hay phát triển ở đây khá thuận lợi, có cơ hội leo lên cao hơn thì đương nhiên không muốn bỏ lỡ… Nếu anh không thích thì em nói với Kerr không nhận nữa là được mà.”

Chúc Khải Toàn vươn tay, với lấy hộp khăn giấy trên tủ đầu giường, rút hai tờ ra lau nước mắt nước mũi cho cô: “Chắc chắn là thu về được chứ?”

“Vâng.”

Sau khi lau mặt sạch sẽ cho cô, Chúc Khải Toàn lại ôm cô vào lòng, giao kèo với cô ba điều: “Thu về được thì cứ yên tâm mà làm. Nhưng dù bận đến mấy, mỗi ngày cũng phải dành ra ít nhất một tiếng cho anh, được không?”

Vân Vụ Lai sụt sịt mũi, mạnh miệng tuyên bố: “Hai tiếng.”

Chúc Khải Toàn cười khẩy: “Em bớt khoác lác đi.”

“Thật mà.”

Hai tiếng, tính ra cũng chỉ là một phần mười hai của một ngày, dành cho anh một phần mười hai, thật sự không nhiều.

Thấy thái độ cô thành khẩn, Chúc Khải Toàn tạm thời tin tưởng, nói ra yêu cầu tiếp theo: “Một tháng gặp nhau ít nhất một lần.”

Vân Vụ Lai gật đầu như giã tỏi: “Được ạ.”

Hai người tựa vào nhau nói chuyện rất lâu, không có chủ đề gì cụ thể, nghĩ gì nói đó, ngay cả việc đấu võ mồm châm chọc nhau vài câu cũng thấy thú vị.

Thời gian không còn sớm, Vân Vụ Lai nói: “Anh ngủ tiếp đi, em phải đến công ty một chuyến.”

Kerr cần phải bàn bạc chi tiết với cô về My Young Lady.

“Anh đi cùng em.” Chúc Khải Toàn cũng ngồi dậy.

Thời gian anh ở lại Paris không còn nhiều, có thể ở bên cô thêm một chút thì hay một chút.

Trên đường đi, anh tựa đầu vào cửa kính xe taxi, ngáp liên tục, quầng mắt thâm sì, bọng mắt hiện rất rõ.

Thấy anh buồn ngủ như vậy, Vân Vụ Lai có chút hối hận vì đã đưa anh ra ngoài, sớm biết thế đã để anh nghỉ ngơi ở khách sạn cho khỏe.

Cô đưa chìa khóa nhà ra: “Chắc Kerr phải nói chuyện với em khá lâu đấy, anh đến chỗ em ngủ một giấc đi, gần lắm, em xong việc sẽ qua tìm anh.”

Trụ sở chính của QC chỉ cách khu chung cư của cô hai con phố, có thể đi bộ đến được, đây cũng là một trong những lý do cô vẫn luôn ở đó không muốn chuyển đi.

Ngoài việc hơi nhỏ ra thì mọi thứ đều tốt, vị trí đẹp, gần công ty, còn có bạn cùng phòng biết nấu ăn.

“Không cần đâu, anh mua một ly cà phê đen là được rồi.” Chúc Khải Toàn từ chối “Ngủ trên giường của em còn phải tắm trước đã, mà anh cũng không mang theo đồ ngủ.”

Vân Vụ Lai kiên quyết nhét chìa khóa vào tay anh: “Không sao, không cần tắm đâu.”

Chúc Khải Toàn trêu chọc: “Tại sao?”

“Đặc quyền của chồng, được chưa?” Vân Vụ Lai bực bội đáp.

Chẳng phải anh chỉ muốn nghe câu này thôi sao. Đến chỗ cô rồi, anh cứ thế mặc cả quần áo ngủ cô cũng đâu có biết.

Còn giả vờ làm đóa bạch liên hoa ngây thơ.

Chúc Khải Toàn hài lòng, anh véo cằm cô hôn một cái: “Vậy được, em đi họp đi, anh dưỡng sức, lát nữa chúng ta gặp nhau trên giường.”

Mặt Vân Vụ Lai đỏ bừng, dù biết tài xế có lẽ không hiểu tiếng Trung, nhưng vẫn căng thẳng liếc nhìn về phía ghế lái. Thấy bác tài xế vẻ mặt vẫn bình thản, cô mới yên tâm, quay đầu lại trách móc: “Chúc Khải Toàn, sao anh cứ hay ỷ vào người khác không hiểu tiếng Trung mà phát tình giữa phố thế hả?”

Xe dừng ở ngã tư đèn đỏ, Chúc Khải Toàn ra hiệu cho Vân Vụ Lai nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên vỉa hè có hai con chó đang giao phối, động vật không có liêm sỉ, nên chúng chẳng thèm để ý đến ai.

Khoan đã, cái này thì có gì hay mà xem? Vân Vụ Lai tỏ ra khó hiểu.

Chúc Khải Toàn kêu oan cho mình: “Làm ơn hiểu cho rõ, đây mới gọi là phát tình giữa phố.”

“…” Vân Vụ Lai hoàn toàn chịu thua, cô giơ hai tay lên, đầu hàng anh, “Được rồi, xin lỗi, oan cho anh rồi.”

Xe taxi đưa Chúc Khải Toàn đến dưới tòa chung cư trước, Vân Vụ Lai nhìn anh hai tay đút túi quần thong thả đi xa, cuối cùng vẫn không vượt qua được rào cản tâm lý, uyển chuyển đưa ra yêu cầu: “Không tắm thì thôi, nhưng nếu được, có thể cởi áo khoác với quần dài ra…”

Nói được một nửa, Chúc Khải Toàn quay đầu lại nhìn cô chằm chằm.

Ánh mắt này tràn đầy sự lên án, những lời chưa nói hết của Vân Vụ Lai biến thành tiếng lẩm bẩm yếu ớt, chẳng khác gì tự nói với mình: “…rồi… hãy… ngủ… được… không… nhưng tùy anh thôi, không cởi cũng không sao.”

Cũng biết điều đấy. Chúc Khải Toàn hừ lạnh một tiếng.

Nhìn chiếc taxi chạy xa dần, anh cũng tiếp tục cất bước.

Đi thang máy lên tầng năm, cửa thang máy vừa mở ra anh đã nghe thấy tiếng cãi vã văng vẳng, rất kịch liệt, một nam một nữ.

Chúc Khải Toàn đi đến trước cửa nhà Vân Vụ Lai, cửa chính không đóng mà chỉ khép hờ, tiếng cãi vã chính là từ bên trong truyền ra. Giọng nữ là của Vạn Hựu, cô ấy đang khóc.

Còn giọng nam, mặc dù Chúc Khải Toàn chỉ có một lần tiếp xúc ngắn ngủi với Đới Dương khoảng một tháng trước, nhưng trí nhớ của anh rất tốt, ngay lập tức đã nhận ra đó là giọng của Đới Dương.

Đới Dương đã đến Pháp tìm Vạn Hựu, nhưng điều anh ta làm không phải là sự ngọt ngào của xa cách rồi cũng đến ngày gặp lại, mà là sự chất vấn đầy giận dữ: “Em chia tay rồi cặp với ai thì đúng là không liên quan đến anh. Nhưng một tuần trước em nói chia tay với anh, hôm nay đã có tình mới rồi. Không đúng, chưa đến một tuần, năm ngày, năm ngày mà em đã có người mới rồi! Vạn Hựu, chúng ta yêu nhau sáu năm, không phải sáu ngày, không phải sáu tháng, mà là sáu năm trời! Em chơi trò yêu đương không khoảng nghỉ với anh à?! Hay là lúc nói chia tay thì hai người đã bắt đầu rồi?!”

Trong tình huống này, dĩ nhiên Chúc Khải Toàn không tiện vào nhà. Anh không lên tiếng làm phiền, dành không gian cho hai người họ, rồi lặng lẽ rời đi.

Xuống lầu, anh đến quán cà phê ven đường mua một ly cà phê đen không đường không sữa để tỉnh táo, sau đó mang đi ra lề đường đợi taxi, định đến dưới tòa nhà QC đợi Vân Vụ Lai.

Có người đi tới từ phía sau, bước chân vừa nhanh vừa nặng, nghe tiếng bước chân cũng đủ thấy một sự tức giận lạ kỳ.

Chúc Khải Toàn vô thức quay đầu lại.

Là Đới Dương một mình đi xuống.

Đới Dương sững người một chút, rất nhanh đã nhận ra Chúc Khải Toàn là ai. Anh ta cố gắng thu lại vẻ mặt sa sầm của mình, nhưng hiệu quả rất thấp, cuối cùng chỉ có thể nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, lịch sự chào hỏi: “Chúc tổng, sao anh cũng ở đây?”

“Thật trùng hợp.” Chúc Khải Toàn gật đầu, “Tôi đến thăm vợ.”

“À, vâng.” Đới Dương gật đầu lia lịa, bây giờ anh ta không có tâm trạng để bắt chuyện làm quen hay xã giao.

Taxi mãi vẫn chưa tới, hai người đàn ông cứ đứng không như vậy cũng không ổn, Chúc Khải Toàn hỏi: “Anh Đới định đi đâu vậy?”

“Sân bay.” Đới Dương trả lời.

Anh ta rất sợ Chúc Khải Toàn sẽ hỏi tại sao không ở lại thêm mấy ngày hay bất kỳ câu hỏi nào khác liên quan đến Vạn Hựu.

Năm ngày trước, Vạn Hựu đề nghị chia tay, anh ta quả thực cũng cảm thấy mệt mỏi nên đã đồng ý. Nhưng sau đó lòng dạ cứ không yên, cuối cùng vẫn không muốn kết thúc mối tình sáu năm như vậy, nên đã xin nghỉ phép vượt ngàn dặm xa xôi đến đây, cố gắng cứu vãn tình cảm. Ai ngờ lại nhìn thấy Vạn Hựu và một người đàn ông khác có hành động thân mật.

Người đàn ông này anh ta đã gặp. Lần trước khi đến Paris, người này đã từ phòng của Vân Vụ Lai đi ra. Sau đó tại buổi trình diễn thời trang ở Cẩm Thành của QC, người này là người mẫu kết màn cho show diễn của QC. Trong tiệc mừng công, còn đưa cho anh ta một thanh kẹo cao su Lục Tiễn.

Anh ta không tài nào ngờ được, người đàn ông này lại còn qua lại với bạn gái của mình… bây giờ nên gọi là bạn gái cũ.

Chúc Khải Toàn quả thực không dành sự quan tâm không cần thiết cho người khác. Khi taxi chạy tới, anh nhẹ nhàng nhường xe cho Đới Dương đang bị tổn thương vì tình: “Anh Đới đi trước đi.”

“Cảm ơn Chúc tổng.” Lúc này Đới Dương cũng không còn khách sáo nữa, ý nghĩ duy nhất của anh ta bây giờ là trốn khỏi nơi này.

Đái Dương mở cửa ngồi vào trong, trước khi đóng cửa, động tác của anh ta dừng lại, rồi lại mở to cửa ra.

Chúc Khải Toàn để ý thấy, bèn ngước mắt lên.

Đới Dương nuốt nước bọt, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn: “Chúc tổng, có một chuyện, tôi nghĩ vẫn nên cho anh biết…”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống này, oan gia ngõ hẹp, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi
Chương 2: Sóng ngầm
Chương 3: “Những năm qua, anh có người phụ nữ nào không?”
Chương 4: Một cái bẫy được đo ni đóng giày
Chương 5: Lấy oán báo ân
Chương 6: Vì chị Vân Vụ là bạn gái của anh Khải Toàn
Chương 7: Tôi vẫn còn giữ đồng phục thời đi học, để tôi đi lấy
Chương 8: Điểm yếu
Chương 9: Mượn lời chúc tốt đẹp của em, bên nhau trọn đời, vợ à.
Chương 10: Cùng lắm là dày vò nhau đến bạc đầu
Chương 11: Kẻ cuồng vợ
Chương 12: Con về phương diện kia có vấn đề gì không?
Chương 13: Sự việc bại lộ
Chương 14: Chồng
Chương 15: Chắc không có chuyện trùng hợp đến mức anh lại đến sân bay đón người khác nữa đâu nhỉ?
Chương 16: Đây là người của con
Chương 17: Nhà tân hôn
Chương 18: Qua đêm
Chương 19: Hôn
Chương 20: Phiên bản mini và phiên bản plus
Chương 21: Vừa ôm một cái lại phải đi tắm nước lạnh
Chương 22: Đã bảo là đừng có mà dòm ngó chồng của bà đây rồi mà
Chương 23: Trả thù phải trả ngay tại trận
Chương 24: Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi còn bắn được cái gì
Chương 25: Phòng tắm trong suốt
Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.
Chương 27: Cười vui thế kia! Còn bảo không có bạn trai
Chương 28: Không cần ngại, ngủ đi.
Chương 29: Thiếu phu nhân
Chương 30: Đương nhiên là chọn cách tha thứ cho cô ấy rồi!
Chương 31: Công khai
Chương 32: Xanh ở mọi nơi
Chương 33: Châm lửa
Chương 34: Của anh chính là của em
Chương 35: Thèm muốn cơ thể anh đến mức phải nhìn trộm anh tắm
Chương 36: Vân Làm Màu
Chương 37: Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của anh trào dâng như nước mưa
Chương 38: Muốn ôm ngủ
Chương 39: Không có cảm giác an toàn
Chương 40: Camera đang nhìn
Chương 41: Hồng nhan tri kỷ
Chương 42: Nụ hôn từ biệt
Chương 43: Dỗ chồng yêu
Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh
Chương 45: Giết chết anh
Chương 46: Anh Khải Toàn, chị Vân Vụ, chẳng lẽ vừa rồi hai người định thơm nhau ạ?
Chương 47: Này, tôi nói, đây là vợ của tôi đấy, rốt cuộc các người có ý kiến gì?
Chương 48: Muốn ôm
Chương 49: Chị chuẩn bị thỏa thuận ly hôn rồi
Chương 50: Vân Vụ Lai, em giỏi lắm
Chương 51: Vì vậy anh qua đây để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
Chương 52: Vậy..
Chương 53: Anh không sợ chết sao?
Chương 54: Anh muốn nghe em r//ê//n
Chương 55: Đợi đêm xuống, em và cái cửa sổ sát đất này nhất định sẽ là một cặp trời sinh
Chương 56: Đúng vậy, anh là kẻ vô pháp vô thiên
Chương 57: Đặc quyền của chồng
Chương 58: Vẽ vời cho có sao?
Chương 59: Khải Toàn Quy Lai, Lai Dã Quy Khải Toàn
Chương 60: Giấc mộng xuân
Chương 61: Ồ, vậy thì em qua tìm anh là được chứ gì
Chương 62: Chúc Khải Toàn, sao anh có thể tốt với em như vậy.
Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.
Chương 64: Cũng tốt, anh không chờ được nữa rồi
Chương 65: Tiết kiệm sức đi, lát nữa hãy gọi cho anh nghe
Chương 66: Không biết rút kinh nghiệm
Chương 67: Mẹ nói nhẫn của em đơn điệu quá
Chương 68: Chị đã giết mẹ, chị đã bán nhà của chúng ta
Chương 69: Chúc Khải Toàn, anh mau đến tìm em đi, mau lên
Chương 70: Nếu một ngày nào đó người đó là anh, cũng xin em hãy ký vào tờ đơn từ bỏ đó thay anh
Chương 71: Em ngủ sớm đi, anh đặt báo thức sáu giờ sáng mai rồi
Chương 72: YWL, quay đầu lại
Chương 73: Lần này là Dư Văn Lạc, hay là Vân Vụ Lai?
Chương 74: Chúc mừng sinh nhật
Chương 75: Có phải anh không hề không nỡ xa em chút nào không
Chương 76: Anh làm chuyện xấu đây
Chương 77: Chúc Khải Toàn, đừng để em thua
Chương 78: Lần sau anh đi, có thể đưa em về nhà cùng rồi
Chương 79: Tôi là Bùi Cao Trác, tôi tìm Vân Vụ Lai
Chương 80: Nhìn thẳng vào anh cho kỹ đi
Chương 81: Từ đó về sau, hoàng tử và công chúa mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau
Chương 82: Ngoại truyện 1 - Chúc Khải Toàn đáng chết!
Chương 83: Ngoại truyện 2 - Tớ nghĩ, có lẽ Chúc Khải Toàn thích cậu
Chương 84: Ngoại truyện 3 - Để theo đuổi Cừu Vũ, cậu ta cũng khá là dụng tâm nhỉ
Chương 85: Ngoại truyện 4 - Cậu như đang tỏa sáng lấp lánh
Chương 86: Ngoại truyện 5 - Còn làm gì được nữa, phải nhanh chóng cho cậu ấy biết sự thật thôi
Chương 87: Ngoại truyện 6 - Hóa ra lâu nay, người mà Phó Hành Thử thích là cậu à
Chương 88: Ngoại truyện 7 - Nhất định phải dập tắt ý nghĩ của Phó Hành Thử đối với cô từ trong trứng nước
Chương 89: Ngoại truyện 8 - Chỉ là đột nhiên cảm thấy mất hứng thôi
Chương 90: Ngoại truyện 9 - AJ
Chương 91: Ngoại truyện 10 - Hàng fake 800 tệ đúng là bền thật, trời mưa đi cũng không thấy xót
Chương 92: Ngoại truyện 11 - Chúc mừng anh Thượng khải hoàn trở về!
Chương 93: Ngoại truyện 12- Phó Hành Thử làm sao có thể thích cậu được
Chương 94: Ngoại truyện 13 - Vân Vụ Lai đưa tay cầm lấy tờ giấy thi của cậu, đột nhiên ánh mắt cô sững lại.
Chương 95: Ngoại truyện 14 - Chỉ xem một cái thôi, chỉ một cái thôi
Chương 96: Ngoại truyện 15 - Tôi thừa nhận, vở ghi chép Vật lý là tôi viết cho cậu
Chương 97: Ngoại truyện 16 - Bạn trên mạng Ren Ren
Chương 98: Ngoại truyện 17 - Mạng ảo se duyên, hãy trân trọng mối duyên này
Chương 99: Ngoại truyện 18 - Một tin nhắn từ số lạ gửi đến: "Đoán xem tớ là ai."
Chương 100: Ngoại truyện 19 - Vốn dĩ cũng không phải đưa cho họ
Chương 101: Ngoại truyện 20 - Tớ không đủ tiền tiêu vặt
Chương 102: Ngoại truyện 21 - Không cần bất kỳ kinh nghiệm nào, cô đã tự biết rõ trong lòng
Chương 103: Ngoại truyện 22 - Có tớ ở đây rồi, tớ sẽ ở bên cậu
Chương 104: Ngoại truyện 23 - Vậy cậu có thể phụ đạo cho tớ không?
Chương 105: Ngoại truyện 24 - Hello, bạn trai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bên Bờ Vực Ly Hôn
Chương 57: Đặc quyền của chồng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57: Đặc quyền của chồng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...