Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bên Bờ Vực Ly Hôn – Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh

Bên Bờ Vực Ly Hôn

Tác giả: Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Vụ Lai bỗng nhiên nhớ đến ngày Quốc tế Thiếu nhi năm lớp mười hai.

Đó là ngày cưa sừng làm nghé mỗi năm một lần, nhưng cũng là một ngày Valentine trá hình. Học sinh tặng cho nhau những món ăn vặt đậm chất tuổi thơ như kẹo m//ú//t, sữa hộp Wang Tsai, bánh cuộn cầu vồng… Siêu thị trong trường đã sớm chuẩn bị, tích trữ hàng từ trước, thề phải kiếm một vố đậm.

Các bạn nam muốn thể hiện sự hào phóng và lãng mạn trước mặt cô gái mình thích, mua kẹo m//ú//t đều tính bằng dây. Có những cặp đôi cùng nhau mang về lớp, cũng có những chàng trai một mình ôm về. Ai tặng và tặng cho ai đều có thể dấy lên một làn sóng hóng chuyện mới trong trường.

Chúc Khải Toàn liếc nhìn tiệm tạp hóa đông nghìn nghịt người, nói với Vân Vụ Lai: “Đi thôi.”

Anh không có ý định chen vào.

Con gái tuổi teen mà, ít nhiều đều có chút mong đợi vào những thứ không thực tế ấy. Dĩ nhiên Vân Vụ Lai cũng muốn có quà ngày Thiếu nhi, quà mọn tình nặng mà, chỉ còn mấy ngày cuối cùng trước kỳ thi đại học, coi như là mua một chút niềm vui cũng tốt.

Nhưng nếu Chúc Khải Toàn không chủ động tặng, cô sẽ không hỏi xin.

Sau khi cùng nhau quay về khu giảng đường, hai người ai về lớp nấy.

Chưa đầy hai phút sau, Chúc Khải Toàn lại xuất hiện ở cửa lớp 12/9, trong lớp vang lên vài tiếng reo hò kinh ngạc.

Anh mang cho cô một gói quà lớn Wang Wang.

Bên trong có đủ loại đồ ăn vặt của Wang Wang, còn có cả một tờ hình dán lớn.

Cảnh tượng ấy có thể nói là được vạn người chú ý, còn khiến người ta ngưỡng mộ hơn cả việc nhận được gói quà lớn Wang Wang lúc nhỏ. Nghe nói sau khi họ tốt nghiệp, mỗi dịp Quốc tế Thiếu nhi, trường Gia Lam lại rộ lên mốt tặng gói quà lớn Wang Wang. Truyền thuyết về họ cứ thế lưu truyền mãi, được các khóa đàn em gọi là “cặp đôi Wang Wang”.

Ngay lúc đó, Vân Vụ Lai đã tỏ rõ thái độ chê bai gói quà lớn Wang Wang.

Bởi vì món quà này thật sự quá kỳ quặc. Sau khi tan học, cô phải đội lên đầu ánh mắt kinh ngạc của mọi người, da đầu tê dại. Trời mới biết cô đã phải tỏ ra bình tĩnh thế nào để ôm nó về nhà suốt cả quãng đường.

Chê thì chê thật đấy, nhưng trong lòng ngọt ngào và vui sướng cũng là thật. Về đến nhà, cô dán tờ hình dán lên ngay chỗ dễ thấy nhất trước bàn học.

Chàng trai mà cô thích thật sự sở hữu một tâm hồn rất thú vị.

Bây giờ hộp bút màu 500 sắc này, và gói quà lớn Wang Wang năm đó có sự tương đồng đến kỳ diệu.

Và tâm trạng của cô, cũng y hệt như vậy.

Chúc Khải Toàn dường như sinh ra đã biết cách dỗ dành con gái. Khi anh bắt đầu giăng lưới, con cá nào có thể chống cự được chứ?

May mà người này cũng coi như thật thà, nếu không chắc chắn anh sẽ là hải vương số một Cẩm Thành, nuôi vô số cá. Với trình độ của cô năm đó, có lẽ chỉ có nước bị anh chơi cho đến chết mà thôi.

Cô bé bên cạnh vẫn còn đang chìm trong cú sốc chưa thể thoát ra được, thế giới quan non nớt của cô bé đã được hộp bút màu quá sức khoa trương này làm cho mới mẻ.

Vân Vụ Lai đã bắt đầu tô tô vẽ vẽ, tư thế rất chuyên nghiệp, trông có vẻ tùy ý, nhưng thực tế chỉ vài nét đã phác thảo ra được đường nét khuôn mặt của một người đàn ông.

Cô bé hoàn hồn, giờ cô bé đâu còn tâm trạng nào để tự vẽ nữa, chỉ thèm thuồng nhìn Vân Vụ Lai nguệch ngoạc. Cô bé muốn mượn bút màu, nhưng nghĩ đến việc mình vừa keo kiệt thế nào, lại ngại không dám mở lời.

Ánh mắt của Vân Vụ Lai đã thu hết mọi thứ vào tầm mắt. Tâm trạng cô rất tốt, sau khi thỏa mãn một chút lòng trả thù nho nhỏ của mình, cô quyết định người lớn không chấp trẻ con, gọi cô bé: “Nè, cho cháu mượn vẽ đấy, thích màu nào thì tự lấy đi.”

Cô bé rất lễ phép: “Cảm ơn dì ạ.”

“…” Nghe tiếng “dì” này một lần nữa, Vân Vụ Lai suy nghĩ lại có chút buồn bã. Ở nước ngoài không có kiểu gọi người lạ là chú dì, đột nhiên nghe thấy, cô có hơi khó chấp nhận.

Mặc dù tính theo tuổi tác, cô nhận tiếng “dì” này cũng không oan.

Nghĩ vậy lại càng buồn hơn.

Sao cô cứ cảm thấy mình của ngày hôm qua vẫn chỉ là cô nữ sinh trường Gia Lam, vừa ngọt ngào vừa e thẹn ôm gói quà lớn Wang Wang vậy nhỉ?

Tiếp đó, một lớn một nhỏ bắt đầu vẽ tranh, nước sông không phạm nước giếng.

Vân Vụ Lai vẽ một bức chân dung của Chúc Khải Toàn, không có ý gì khác, chỉ là để cảm ơn anh đã tặng cô hộp bút màu 500 sắc, giúp cô lấy lại được cảm giác hơn người trước mặt cô bé.

Vẽ rất nguệch ngoạc, hơn nữa còn không giống lắm. Không biết có phải vì những năm nay thực sự gặp anh quá ít hay không, mà dung mạo của anh mãi không thể thành hình trong tâm trí cô. Cuối cùng, cô chỉ có thể vẽ theo ấn tượng lý tính, vẽ đôi mắt đào hoa đặc trưng nhất của anh và nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt.

Nhưng mắt đào hoa cũng có vô vàn hình thái, đôi mắt cô vẽ không phải là dáng vẻ của anh.

“Tổ Uyển, cô xem đây là ai?” Vân Vụ Lai cầm hai đầu trên dưới của tờ giấy, đưa cho Tổ Uyển xem.

“Là Chúc tổng phải không ạ?” Tổ Uyển rất nể mặt “Phu nhân vẽ giống lắm ạ.”

Lời của cấp dưới không thể tin được, toàn là những lời nịnh hót giả tạo.

Vân Vụ Lai chuyển mục tiêu sang cô bé: “Cháu thấy sao?”

Cô bé đã sớm háo hức muốn thử, lập tức tích cực đưa ra nhận xét, loại thành thật nhất: “Chẳng giống chút nào cả.”

Vân Vụ Lai: “…”

Cô nghĩ mình đúng là khó chiều thật, người khác nói giống thì cô không tin, người khác nói không giống thì cô lại không vui.

Thôi bỏ đi, cứ coi như là lâu rồi không vẽ chân dung, tay nghề có chút sa sút vậy.

Cô bé nói: “Cháu vẽ mới giống ạ.”

Vân Vụ Lai bật cười, cô đặt tờ giấy sang một bên, ghé lại gần xem tranh của cô bé.

Cô bé lại vẽ một người đàn ông, là người cao nhất trong ba người, cùng với người phụ nữ đại diện cho mẹ, một trái một phải nắm tay cô bé.

“Đây là bố của cháu à?” Vân Vụ Lai hỏi.

Cô bé đáp: “Không phải ạ.”

Một bức tranh gia đình ba người rõ ràng như vậy, không phải bố thì còn là ai? Vân Vụ Lai không để tâm, thuận miệng hỏi: “Vậy là ai thế?”

“Là chú Chúc ạ.”

Nghe vậy, Vân Vụ Lai ngừng động tác xoay bút, thì ra câu “cháu vẽ mới giống” của cô bé là có ý này.

Sắc mặt của Tổ Uyển cũng lập tức thay đổi.

Cô bé hoàn toàn không biết lời nói của mình đã gây ra sóng to gió lớn thế nào cho hai người lớn. Cô bé chỉ vào tác phẩm của mình, nhiệt tình giải thích: “Chú Chúc cũng rất cao, cũng tóc ngắn, hôm nay mặc áo màu đen…”

“Tập Tập.” Tổ Uyển vội vàng ngắt lời “Cháu có muốn ăn bánh quy gấu nhỏ không, dì dắt cháu đi mua nhé?”

Cô ấy chỉ vào máy bán hàng tự động bên trong tầng.

Không đợi Tập Tập trả lời, Tổ Uyển lại quay đầu nói với Vân Vụ Lai: “Phu nhân, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó, trẻ con nói năng không kiêng kỵ, xin cô đừng để tâm.”

Vân Vụ Lai lại bắt đầu xoay bút, cô mỉm cười nhìn Tổ Uyển: “Để tôi dắt cô bé đi cho, vừa hay tôi cũng muốn mua nước.”

Tổ Uyển toát một tầng mồ hôi lạnh sau lưng, nói thật, bây giờ cô ấy cũng đang rất hoang mang. Tập Tập lại có thể vẽ Chúc Khải Toàn vào một bức tranh gần giống như ảnh gia đình, đây rốt cuộc là cách trẻ con thể hiện sự yêu thích, hay là Chúc Khải Toàn và Lý Đề thật sự có gì đó?

Là một trợ lý, cô ấy chưa bao giờ bắt gặp hai người có bất kỳ mối quan hệ nào ngoài công việc.

Nhưng Lý Đề còn rất trẻ và xinh đẹp, năng lực chuyên môn rất mạnh, hai người có không ít cơ hội tiếp xúc. Chúc Khải Toàn cũng thật sự quan tâm đến cô ấy nhiều hơn. Chúc Khải Toàn lại sống xa vợ trong thời gian dài, gặp được nữ cấp dưới vừa mắt, nếu không kiềm chế được cũng không phải là không thể.

Bất kể là thật hay giả, tóm lại trước mặt phu nhân của sếp mình, cô ấy phải cắn chết không nhận: “Phu nhân, thật sự không phải như cô nghĩ đâu ạ. Bố mẹ của Tập Tập ly hôn rồi, bình thường cô bé sống với mẹ, bố cô bé cũng không quan tâm. Chúc tổng đối xử với trẻ con rất hòa nhã, Tập Tập rất thích anh ấy…”

“Yên tâm, tôi sẽ không làm gì con bé đâu.” Vân Vụ Lai ngắt lời, rồi đặt bút xuống, đứng dậy, nhẹ nhàng khoác vai Tập Tập, “Đi thôi, dì dắt cháu đi mua bánh quy gấu nhỏ.”

Trông cô có vẻ bình tĩnh, nhưng giọng điệu đã ẩn chứa ý đe dọa rất đậm. Tổ Uyển chỉ sợ mất kiểm soát, không dám làm trái ý cô nữa, đành vừa chăm chú theo dõi động tĩnh của hai người để xông lên ngay lập tức nếu có gì không ổn, vừa dùng * báo cáo sự việc một cách ngắn gọn, rõ ràng cho Chúc Khải Toàn.

Máy bán hàng tự động ở ngay cạnh thang máy, Tổ Uyển đứng từ xa nhìn Vân Vụ Lai dắt Tập Tập mua vài món ăn vặt, suốt quá trình thái độ đều thoải mái. Dựa vào tương tác của hai người, Vân Vụ Lai thậm chí còn không có một lời tra hỏi cơ bản nào.

Tổ Uyển vừa hoảng sợ vừa nghi hoặc, rốt cuộc trong hồ lô đang bán thuốc gì vậy?

Vân Vụ Lai nhanh chóng dắt Tập Tập quay lại, cô không ở lại khu vực tiếp khách cùng Tập Tập nữa mà đi thẳng vào văn phòng của Chúc Khải Toàn.

Tổ Uyển thở phào một hơi nhẹ nhõm, hai người này không ở cùng nhau là tốt rồi, nếu không cảnh tượng đó chẳng khác nào một lon Coca bị nhét Mentos vào, chỉ chờ mở nắp là phun trào.

Cuộc họp dự kiến kết thúc lúc mười hai giờ đã được kết thúc sớm nửa tiếng. Một nhóm nam nữ mặc đồ công sở lần lượt đi ra từ phòng họp bên trong văn phòng, thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi trên sofa bên ngoài, ai cũng không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.

Mọi người đều đã xem qua các bài báo liên quan của tập đoàn, hơn nữa người phụ nữ có thể xuất hiện trong văn phòng của Chúc Khải Toàn chắc chắn không phải tầm thường. Kết nối hai điều này lại, thân phận của Vân Vụ Lai không khó đoán, nhưng Chúc Khải Toàn vẫn trịnh trọng giới thiệu với cấp dưới: “Đây là vợ tôi.”

Sau đó là một loạt những lời chào hỏi nối tiếp nhau.

Vân Vụ Lai mỉm cười đáp lại từng người, cô lặng lẽ quan sát một vòng trong đám đông, phát hiện các nữ cấp dưới của Chúc Khải Toàn trông đều rất ưa nhìn.

Mặc dù Lý Đề và Tập Tập không giống nhau, nhưng Vân Vụ Lai vẫn nhanh chóng xác định được mục tiêu.

Chỉ dựa vào ánh mắt Lý Đề nhìn cô.

Sự bài xích và ác cảm bên trong được che giấu rất kỹ, gần như có thể nói là không một kẽ hở.

Nhưng vẫn không qua mắt được cô.

“Quản lý Lý, Lý Đề phải không?” Cô khẽ mỉm cười.

Lý Đề thoáng vẻ ngạc nhiên, rõ ràng không ngờ vị thiếu phu nhân của tập đoàn lần đầu tiên xuất hiện ở công ty lại có thể gọi tên mình.

Vân Vụ Lai nói: “Con gái cô đáng yêu lắm.”

Một câu nói khiến người ta chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Lý Đề đầy bụng nghi ngờ, không hiểu tại sao cô lại đột nhiên khen con gái mình, càng không hiểu làm sao cô biết được mối quan hệ mẹ con giữa mình và Tập Tập.

“Cảm ơn.” Cuối cùng chỉ có thể khô khan cảm ơn một tiếng.

Đợi mọi người trong văn phòng đi hết, Tổ Uyển từ bên ngoài giúp đóng cửa lại. Cô ấy có thể nói là lo lắng không yên, gọi Lý Đề lại: “Quản lý Lý, xin dừng bước.”

Trong văn phòng, hai người đồng thời lên tiếng.

“Anh họp xong nhanh vậy?”

“Em đói chưa?”

“Không đói.” Vân Vụ Lai trả lời trước.

Xem ra ý thức phòng bị khủng hoảng của Chúc Khải Toàn cũng rất mạnh, lại có thể kết thúc cuộc họp sớm.

Chúc Khải Toàn để ý sắc mặt và giọng điệu của cô, từ đầu đến cuối, cô đều tỏ ra rất bình tĩnh, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Anh lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô, thấy tay cô đang vê một sợi tóc mảnh, xoay tròn giữa ngón cái và ngón trỏ.

Bên cạnh tay cô là một bức chân dung hơi nhàu.

Có một hai phần giống anh.

“Đây là anh à?” Anh hỏi.

Bàn tay còn lại của Vân Vụ Lai đưa tờ giấy cho anh: “Ừm, giống không?”

Chúc Khải Toàn nhận lấy tờ giấy, nghiêm túc xem một lúc, sau đó anh đặt tờ giấy xuống dưới hộp khăn giấy trên bàn trà, trả lời không đúng câu hỏi: “Anh và Lý Đề không có bất kỳ mối quan hệ hay tình cảm nào không nên có.”

“Thật không?” Vân Vụ Lai ngước mắt, hỏi.

Chúc Khải Toàn gật đầu, đảm bảo với cô: “Chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra nữa. Để tránh những rắc rối không cần thiết, bắt đầu từ ngày mai cô ấy sẽ được điều chuyển sang bộ phận khác, không làm việc dưới quyền của anh nữa. Tổ Uyển đang nói chuyện với cô ấy rồi.”

“Ừm.” Vân Vụ Lai đưa tay về phía anh.

Kể từ khi gặp lại, đây là lần đầu tiên cô chủ động như vậy.

Chúc Khải Toàn ghé mặt lại gần, để mặc cho những ngón tay mềm mại của cô nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh, giống như kiến bò qua, ngứa ran đến tận đáy lòng. Tay cô lại từ từ vòng ra sau gáy anh, đôi mắt không rời khỏi anh một giây, con ngươi lấp lánh như biết nói, ẩn hiện bóng hình nhỏ bé của anh một cách đầy ẩn ý.

Lòng Chúc Khải Toàn khẽ động, anh đỡ lấy vai cô, định hôn xuống.

Ngay khoảnh khắc sắp hôn được cô, da đầu anh chợt nhói đau.

“A.” Anh theo phản xạ ôm lấy chỗ đau, hỏi, “Làm gì vậy?”

Trong tay Vân Vụ Lai có thêm một sợi tóc nữa, vẻ dịu dàng trên mặt cô hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự vô cảm, một mảnh sát khí.

Vân Vụ Lai đặt hai sợi tóc lại với nhau, dùng một tờ khăn giấy cẩn thận gói lại, nhét vào trong túi. Cô cười lạnh: “Chúc Khải Toàn, nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống này, oan gia ngõ hẹp, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi
Chương 2: Sóng ngầm
Chương 3: “Những năm qua, anh có người phụ nữ nào không?”
Chương 4: Một cái bẫy được đo ni đóng giày
Chương 5: Lấy oán báo ân
Chương 6: Vì chị Vân Vụ là bạn gái của anh Khải Toàn
Chương 7: Tôi vẫn còn giữ đồng phục thời đi học, để tôi đi lấy
Chương 8: Điểm yếu
Chương 9: Mượn lời chúc tốt đẹp của em, bên nhau trọn đời, vợ à.
Chương 10: Cùng lắm là dày vò nhau đến bạc đầu
Chương 11: Kẻ cuồng vợ
Chương 12: Con về phương diện kia có vấn đề gì không?
Chương 13: Sự việc bại lộ
Chương 14: Chồng
Chương 15: Chắc không có chuyện trùng hợp đến mức anh lại đến sân bay đón người khác nữa đâu nhỉ?
Chương 16: Đây là người của con
Chương 17: Nhà tân hôn
Chương 18: Qua đêm
Chương 19: Hôn
Chương 20: Phiên bản mini và phiên bản plus
Chương 21: Vừa ôm một cái lại phải đi tắm nước lạnh
Chương 22: Đã bảo là đừng có mà dòm ngó chồng của bà đây rồi mà
Chương 23: Trả thù phải trả ngay tại trận
Chương 24: Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi còn bắn được cái gì
Chương 25: Phòng tắm trong suốt
Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.
Chương 27: Cười vui thế kia! Còn bảo không có bạn trai
Chương 28: Không cần ngại, ngủ đi.
Chương 29: Thiếu phu nhân
Chương 30: Đương nhiên là chọn cách tha thứ cho cô ấy rồi!
Chương 31: Công khai
Chương 32: Xanh ở mọi nơi
Chương 33: Châm lửa
Chương 34: Của anh chính là của em
Chương 35: Thèm muốn cơ thể anh đến mức phải nhìn trộm anh tắm
Chương 36: Vân Làm Màu
Chương 37: Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của anh trào dâng như nước mưa
Chương 38: Muốn ôm ngủ
Chương 39: Không có cảm giác an toàn
Chương 40: Camera đang nhìn
Chương 41: Hồng nhan tri kỷ
Chương 42: Nụ hôn từ biệt
Chương 43: Dỗ chồng yêu
Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh
Chương 45: Giết chết anh
Chương 46: Anh Khải Toàn, chị Vân Vụ, chẳng lẽ vừa rồi hai người định thơm nhau ạ?
Chương 47: Này, tôi nói, đây là vợ của tôi đấy, rốt cuộc các người có ý kiến gì?
Chương 48: Muốn ôm
Chương 49: Chị chuẩn bị thỏa thuận ly hôn rồi
Chương 50: Vân Vụ Lai, em giỏi lắm
Chương 51: Vì vậy anh qua đây để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
Chương 52: Vậy..
Chương 53: Anh không sợ chết sao?
Chương 54: Anh muốn nghe em r//ê//n
Chương 55: Đợi đêm xuống, em và cái cửa sổ sát đất này nhất định sẽ là một cặp trời sinh
Chương 56: Đúng vậy, anh là kẻ vô pháp vô thiên
Chương 57: Đặc quyền của chồng
Chương 58: Vẽ vời cho có sao?
Chương 59: Khải Toàn Quy Lai, Lai Dã Quy Khải Toàn
Chương 60: Giấc mộng xuân
Chương 61: Ồ, vậy thì em qua tìm anh là được chứ gì
Chương 62: Chúc Khải Toàn, sao anh có thể tốt với em như vậy.
Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.
Chương 64: Cũng tốt, anh không chờ được nữa rồi
Chương 65: Tiết kiệm sức đi, lát nữa hãy gọi cho anh nghe
Chương 66: Không biết rút kinh nghiệm
Chương 67: Mẹ nói nhẫn của em đơn điệu quá
Chương 68: Chị đã giết mẹ, chị đã bán nhà của chúng ta
Chương 69: Chúc Khải Toàn, anh mau đến tìm em đi, mau lên
Chương 70: Nếu một ngày nào đó người đó là anh, cũng xin em hãy ký vào tờ đơn từ bỏ đó thay anh
Chương 71: Em ngủ sớm đi, anh đặt báo thức sáu giờ sáng mai rồi
Chương 72: YWL, quay đầu lại
Chương 73: Lần này là Dư Văn Lạc, hay là Vân Vụ Lai?
Chương 74: Chúc mừng sinh nhật
Chương 75: Có phải anh không hề không nỡ xa em chút nào không
Chương 76: Anh làm chuyện xấu đây
Chương 77: Chúc Khải Toàn, đừng để em thua
Chương 78: Lần sau anh đi, có thể đưa em về nhà cùng rồi
Chương 79: Tôi là Bùi Cao Trác, tôi tìm Vân Vụ Lai
Chương 80: Nhìn thẳng vào anh cho kỹ đi
Chương 81: Từ đó về sau, hoàng tử và công chúa mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau
Chương 82: Ngoại truyện 1 - Chúc Khải Toàn đáng chết!
Chương 83: Ngoại truyện 2 - Tớ nghĩ, có lẽ Chúc Khải Toàn thích cậu
Chương 84: Ngoại truyện 3 - Để theo đuổi Cừu Vũ, cậu ta cũng khá là dụng tâm nhỉ
Chương 85: Ngoại truyện 4 - Cậu như đang tỏa sáng lấp lánh
Chương 86: Ngoại truyện 5 - Còn làm gì được nữa, phải nhanh chóng cho cậu ấy biết sự thật thôi
Chương 87: Ngoại truyện 6 - Hóa ra lâu nay, người mà Phó Hành Thử thích là cậu à
Chương 88: Ngoại truyện 7 - Nhất định phải dập tắt ý nghĩ của Phó Hành Thử đối với cô từ trong trứng nước
Chương 89: Ngoại truyện 8 - Chỉ là đột nhiên cảm thấy mất hứng thôi
Chương 90: Ngoại truyện 9 - AJ
Chương 91: Ngoại truyện 10 - Hàng fake 800 tệ đúng là bền thật, trời mưa đi cũng không thấy xót
Chương 92: Ngoại truyện 11 - Chúc mừng anh Thượng khải hoàn trở về!
Chương 93: Ngoại truyện 12- Phó Hành Thử làm sao có thể thích cậu được
Chương 94: Ngoại truyện 13 - Vân Vụ Lai đưa tay cầm lấy tờ giấy thi của cậu, đột nhiên ánh mắt cô sững lại.
Chương 95: Ngoại truyện 14 - Chỉ xem một cái thôi, chỉ một cái thôi
Chương 96: Ngoại truyện 15 - Tôi thừa nhận, vở ghi chép Vật lý là tôi viết cho cậu
Chương 97: Ngoại truyện 16 - Bạn trên mạng Ren Ren
Chương 98: Ngoại truyện 17 - Mạng ảo se duyên, hãy trân trọng mối duyên này
Chương 99: Ngoại truyện 18 - Một tin nhắn từ số lạ gửi đến: "Đoán xem tớ là ai."
Chương 100: Ngoại truyện 19 - Vốn dĩ cũng không phải đưa cho họ
Chương 101: Ngoại truyện 20 - Tớ không đủ tiền tiêu vặt
Chương 102: Ngoại truyện 21 - Không cần bất kỳ kinh nghiệm nào, cô đã tự biết rõ trong lòng
Chương 103: Ngoại truyện 22 - Có tớ ở đây rồi, tớ sẽ ở bên cậu
Chương 104: Ngoại truyện 23 - Vậy cậu có thể phụ đạo cho tớ không?
Chương 105: Ngoại truyện 24 - Hello, bạn trai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bên Bờ Vực Ly Hôn
Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...