Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bên Bờ Vực Ly Hôn – Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.

Bên Bờ Vực Ly Hôn

Tác giả: Tang Tang Hựu Lãng Lãng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Vụ Lai đối diện với ánh mắt phức tạp của Lạc Châu, chào tạm biệt anh: “Anh, vậy em qua trước nhé, mọi người cứ ăn từ từ.”

Lạc Châu có ngàn lời muốn nói nhưng đều nghẹn lại trong lòng, cuối cùng chỉ có thể gật đầu một cách gượng gạo: “Ừ, được.”

Chúc Khải Toàn tỏ ra rất mất kiên nhẫn: “Ăn hay không? Không ăn thì đi.”

Chỉ mới qua vài câu nói mà người không biết còn tưởng cô đã bắt anh đợi cả thế kỷ.

“Đi thì anh tự đi một mình đi.” Vân Vụ Lai hất tay anh ra, tự mình bước vào phòng riêng trước.

Chúc Khải Toàn sa sầm mặt mày đi theo vào, không ngồi đối diện mà lại ngồi ngay cạnh cô rồi nhìn ra ngoài, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lạc Châu. Anh thu tầm mắt lại, đưa ra một yêu cầu vô lý: “Em ngồi sang phía đối diện đi.”

Vân Vụ Lai đương nhiên không thể nghe lời anh răm rắp: “Không.”

Chúc Khải Toàn không thèm nhiều lời với cô. Những lúc thế này, sức lực của đàn ông liền có đất dụng võ. Anh trực tiếp nhấc cả người lẫn ghế của cô lên, nhẹ nhàng chuyển sang phía đối diện.

Bên đối diện bị tường che khuất, không thể nhìn thấy Lạc Châu.

Anh đóng cửa phòng lại, rồi tự mình kéo một chiếc ghế về vị trí ban đầu.

Nhưng việc đóng cửa phòng cũng chỉ là để cho có, vì ở giữa cửa có một tấm kính trong suốt khá lớn, anh vẫn có thể nhìn thấy Lạc Châu và ngược lại.

Vân Vụ Lai nhìn Chúc Khải Toàn với vẻ đăm chiêu.

Chúc Khải Toàn biết cô có ý gì, bộ dạng của anh lúc này trông chẳng khác nào một hũ giấm chua đang gây sự vô cớ. Anh cúi đầu cầm lấy iPad gọi món, phủ nhận việc mình đang ghen: “Lát nữa hai người liếc mắt đưa tình tôi sợ tôi không nhịn được mà nôn mất.”

Anh nói năng đầy gai góc, Vân Vụ Lai khó chịu cau mày: “Anh có thể nói chuyện cho tử tế được không? Lạc Châu là anh trai tôi.”

Cô và Lạc Châu lớn lên cùng nhau, tình cảm sâu đậm, không phải anh em ruột nhưng còn hơn cả ruột thịt. Lạc Châu đã hy sinh rất nhiều vì cô và Vân Sương. Chuyện đến nước này chỉ có thể nói là thế sự vô thường, đôi bên chưa từng có chút oán hận nào. Cô không muốn và cũng không nỡ nghe bất cứ ai dùng những lời lẽ chói tai để làm tổn thương anh ta.

“Một người anh trai thích em, đến cả bạn gái cũng phải tìm người có tướng mạo giống em, thì tính là anh trai kiểu gì?” Chúc Khải Toàn đặt iPad xuống, bắt đầu phân bu, “Tôi đối với Điểm Điểm, Hành Thử đối với Chước Chước mới gọi là anh trai.”

Nhân viên phục vụ thấy tình hình không ổn, bèn đứng ra hòa giải: “Hai vị vui vẻ ăn lẩu nhé, em tặng anh chị một đĩa trái cây ạ.”

Khi nhân viên phục vụ ra ngoài lấy đĩa trái cây, Chúc Khải Toàn cũng liếc mắt nhìn theo, phát hiện bàn của Lạc Châu lại có thêm hai người đàn ông và một người phụ nữ nữa. Họ mang chén nước chấm đã pha sẵn quay lại, sau khi cả ba ngồi vào chỗ, liền cùng người phụ nữ có vài phần giống Vân Vụ Lai kia nâng ly nước ép dưa hấu mời Lạc Châu: “Cảm ơn tổ trưởng đã mời ạ!”

Sự thể hiện này hơi phô trương, rất nhiều người đều nhìn sang. Lạc Châu lúng túng ra hiệu, mong họ yên lặng một chút: “Được rồi, được rồi, mau ăn đi.”

Chúc Khải Toàn có chút đau đầu nhận ra, có lẽ mình thật sự đã hiểu lầm Lạc Châu. Có thể người ta thật sự chỉ là tăng ca đến giờ, sau đó dẫn mấy cấp dưới cùng đi ăn khuya, và trong số đó tình cờ có một người trông hơi giống Vân Vụ Lai mà thôi.

Nhớ lại cảnh tượng lúc mới gặp, bàn của Lạc Châu khi đó quả thật có mấy bộ chén đũa, và họ cũng ngồi ở bàn lớn.

Là do anh nhất thời nóng giận công tâm, đến cả khả năng suy nghĩ cũng tụt dốc không phanh.

Vô duyên vô cớ đổ oan cho người khác lại còn trút giận lên Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn chọn cách lảng sang chuyện khác như thể không có gì xảy ra: “Ăn nước lẩu gì, tôi ăn cà chua, em muốn ăn gì?”

Vân Vụ Lai sắc mặt không tốt, muốn bỏ đi ngay lập tức nhưng lại thấy mất mặt, cuối cùng chỉ cứng rắn buông một câu: “Tùy.”

“Vậy lẩu nấm.” Chúc Khải Toàn chọn giúp cô.

Vân Vụ Lai không nói gì, tự mình cúi đầu xem điện thoại.

Chúc Khải Toàn bắt đầu đóng vai người đọc thực đơn: “Ăn ba chỉ bò không?”

“Tùy.”

“Thịt ba rọi?”

“Tùy.”

“Ăn thịt cừu không?”

“Tùy.”

Vân Vụ Lai từ chối hợp tác, cứ luôn miệng nói “tùy”.

Đọc gần hết cả thực đơn, Chúc Khải Toàn hỏi: “Làm thế nào em mới hết giận?”

“Không có giận.” Vân Vụ Lai đáp.

Người ta thường nói, hai lời nói dối kinh điển của đàn ông là “anh yêu em” và “anh sẽ không vào trong đâu”.

Còn hai lời nói dối kinh điển của phụ nữ là “không cần” và “em không có giận”.

Chỉ số thông minh của Chúc Khải Toàn đã quay về mức bình thường, đương nhiên sẽ không ngốc nghếch tin một câu trả lời có đáp án rõ ràng như vậy. Anh chọn món dựa theo sở thích trước đây của Vân Vụ Lai rồi đưa iPad cho nhân viên phục vụ.

Đợi nhân viên phục vụ ra ngoài, anh nhìn chằm chằm người phụ nữ đang nghịch điện thoại ở phía đối diện vài giây, rồi thản nhiên nói một câu: “Vậy thì cứ coi như tôi đang ghen đi, được chưa?”

Ngón tay đang lướt màn hình điện thoại của Vân Vụ Lai khựng lại, cuối cùng cũng chịu để ý đến anh: “Cái gì gọi là cứ coi như?”

Chúc Khải Toàn nói: “Là ý em muốn hiểu thế nào thì hiểu.”

Nước đôi, không có một câu trả lời chắc chắn.

“Xì.” Vân Vụ Lai tiếp tục lướt điện thoại.

Thế này xem như là đã làm hòa.

Nước lẩu được mang lên rất nhanh, một bên đỏ một bên trắng, hơi nóng bốc lên nghi ngút nhưng vẫn chưa sôi.

Vân Vụ Lai bắt đầu bới lông tìm vết: “Gọi cái gì thế này, tôi không thích lẩu nấm, cũng không thích lẩu cà chua.”

Chúc Khải Toàn ngước mắt lên đầy hoang mang: “Trước đây không phải em thích sao?”

Vân Vụ Lai vặn lại: “Trước đây tôi còn thích anh nữa là.”

Động tác khuấy nồi lẩu của Chúc Khải Toàn dừng lại.

“Sao thế?” Vân Vụ Lai ra tay trước “Ai lại đi thích bạn trai cũ chứ?”

“Vậy ai lại không thích chồng mình chứ?” Chúc Khải Toàn hỏi ngược lại.

“Chỉ cái danh chồng hờ của anh thì có gì mà gọi là chồng?”

“…” Một lúc sau, Chúc Khải Toàn nói “Thích lẩu gì thì tự gọi, lúc hỏi thì chính em nói là tùy, đúng là phiền phức.”

Chủ đề được chuyển đi hơi cứng nhắc.

Nồi lẩu đã được mang lên rồi, đương nhiên Vân Vụ Lai không thể thật sự gọi lại một lần nữa. Không lâu sau, các món ăn lần lượt được dọn vào, nồi lẩu cũng đã sôi.

Vân Vụ Lai đã lâu không đụng đến lẩu, bụng lại đang đói, cô nhúng đồ ăn vào cả nồi lẩu nấm và lẩu cà chua, ăn ngon lành, hoàn toàn không có dấu hiệu gì là không thích.

Chúc Khải Toàn im lặng đảm nhận nhiệm vụ thả đồ ăn vào nồi và gắp thức ăn cho cô.

Vân Vụ Lai tự mình cắm cúi ăn một lúc, cho đến khi cắn phải một viên cá viên bị nước dùng bên trong làm bỏng, cô vừa quạt tay vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện chén của Chúc Khải Toàn trống không, còn chén của mình thì đã chất cao như một ngọn núi nhỏ.

Anh vẫn đang tiếp tục gắp đồ ăn cho cô.

Cô nghĩ vẻ mặt bị bỏng của mình lúc này trông có lẽ hơi ngốc, vì nét mặt anh mang theo chút ý cười.

Là cảm giác được anh chăm sóc.

Ánh đèn rất dịu dàng, chiếu lên gương mặt anh cũng tựa như có thêm một chút dịu dàng hư ảo. Cô thậm chí còn cảm thấy mình lại một lần nữa tự mình đa tình, bởi vì cô cảm nhận được sự cưng chiều trong đôi mắt anh.

Tim cô đập loạn nhịp, lúc này mới nhớ ra mình nên ăn uống thục nữ hơn một chút.

Bầu không khí bỗng trở nên có chút vi diệu.

Vân Vụ Lai cúi đầu xuống, nói một cách đầy giấu giếm: “Không cần gắp cho tôi đâu, anh tự ăn đi, không phải nói là đói rồi sao.”

“Ừ, em ăn trước đi.” Chúc Khải Toàn đứng dậy “Tôi đi pha nước chấm.”

Chúc Khải Toàn tùy tiện pha hai chén nước chấm theo trực giác rồi quay lại, từ xa đã thấy Lạc Châu gõ cửa phòng họ, sau đó hé cửa bước vào, không biết đang nói gì với người bên trong.

“Mẹ kiếp.” Anh khẽ rủa một tiếng.

Đúng là biết lựa thời cơ, anh mới đi có vài phút thôi mà.

Lạc Châu đến để chào tạm biệt: “Vụ Lai, em cứ ăn từ từ nhé, bọn anh về trước.”

“Ăn xong nhanh vậy sao?” Vân Vụ Lai hỏi. Lúc cô và Chúc Khải Toàn qua đây, họ mới vừa bắt đầu ăn.

Lạc Châu cười bất đắc dĩ: “Hết cách rồi, về còn phải tăng ca nữa.”

“Hả? Vất vả vậy ạ.” Giờ này đã gần mười một giờ rồi.

Lạc Châu liếc thấy Chúc Khải Toàn đang đến gần, bèn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện: “Anh đi đây, có rảnh thì đến nhà ăn cơm.”

“Vâng, được ạ.”

Lạc Châu xoay người rời đi, gật đầu ra hiệu với Chúc Khải Toàn đang ở ngay gần đó.

Nghĩ đến việc mình vừa mới đổ oan cho người ta cách đây không lâu, Chúc Khải Toàn không nỡ làm lơ, anh rất miễn cưỡng nhếch khóe môi, vẻ qua loa hiện rõ, đợi vào phòng liền đóng sầm cửa lại.

Động tác đưa chén nước chấm rất chừng mực, không mang theo chút hờn dỗi nào, cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể.

Hai người im lặng cúi đầu ăn một lúc, Vân Vụ Lai đột nhiên nói: “Lạc Châu ban nãy qua chào tạm biệt em.”

Chúc Khải Toàn đương nhiên biết Lạc Châu qua chào tạm biệt, từ góc nhìn của anh nhìn ra, bàn của Lạc Châu đã trống trơn.

Cô giống như đang cố tìm chuyện để nói.

Cũng giống như đang giải thích.

Lòng anh có chút dao động, cái gai âm ỉ trong lòng đột nhiên biến mất không dấu vết.

Lẩu rất ngon, nhưng Vân Vụ Lai không dám ăn nhiều. Ngày mai là buổi trình diễn thời trang, sau đó còn có tiệc mừng công, cô rất lo mình sẽ không mặc vừa lễ phục hoặc bị lộ bụng.

Cuối cùng, sau khi nhai chậm nuốt kỹ một miếng bí đao để đỡ ngấy, cô đặt đũa xuống, vừa nghịch điện thoại vừa đợi Chúc Khải Toàn ăn.

Chúc Khải Toàn cũng không vội, cứ mặc cho cô đợi.

Hai người ngồi đối mặt nhau, tuy mỗi người làm việc của mình, nhưng lại có một cảm giác bình yên đến lạ, thậm chí còn bình yên đến mức có thể trò chuyện đôi ba câu chuyện thường ngày.

Vân Vụ Lai hỏi: “Làm việc ở công ty của anh bận lắm sao?”

“Cũng hơi bận.” Chúc Khải Toàn ngước mắt lên “Còn phải xem là bộ phận nào nữa, mấy bộ phận bận thì đúng là rất bận. Sao vậy?”

Vân Vụ Lai cười nhẹ: “Vân Sương vẫn đang tăng ca, có vẻ tâm trạng hơi sụp đổ, đăng cả vòng bạn bè than thở này.”

Làm việc ở tập đoàn Duy Phong, lúc bận rộn tăng ca đến giờ này là chuyện rất bình thường, nếu chê khổ chê mệt thì không ai giữ bạn, có đầy người khác xếp hàng muốn vào. Nhưng dù sao cũng là em vợ, Chúc Khải Toàn định châm chước một chút. Anh cầm khăn lau khóe miệng, lấy điện thoại ra: “Để tôi nói với lãnh đạo của họ một tiếng.”

“Không cần đâu.” Vân Vụ Lai từ chối “Rèn luyện một chút cũng tốt. Con bé được chiều quá rồi.”

Chúc Khải Toàn nói: “Được chiều một chút cũng chẳng sao.”

Anh trước giờ vẫn luôn nghĩ vậy. Trong điều kiện cho phép, con gái được chiều chuộng một chút không phải là chuyện xấu. Chỉ cần Vân Vụ Lai yếu đuối hơn một chút thôi, thì sau khi tốt nghiệp đại học cô đã không cần phải ra nước ngoài du học, càng không cần một mình đến Paris lăn lộn sau khi tốt nghiệp. Với tiềm lực tài chính của nhà họ Chúc, có thể nuôi cả ngàn vạn người như cô, làm một bà chủ nhà giàu, không cần phải chịu sự tôi luyện của xã hội, có gì không tốt? Nếu cô thật sự không ngồi yên được, có thể vào Duy Phong, nhận một chức vụ nhàn hạ để giết thời gian.

Chỉ cần cô yếu đuối hơn một chút thôi, họ đã không phải xa nhau, bây giờ hẳn đã là một đôi vợ chồng thật sự, có lẽ đã sớm có một hai đứa con đáng yêu.

Anh tôn trọng ước mơ của cô, thấu hiểu khí phách của cô, nhưng nếu được làm lại lần nữa, anh chưa chắc đã chịu phóng khoáng độ lượng để cô rời đi như vậy.

“Không cần đâu, con bé sắp xong rồi.” Vân Vụ Lai kiên quyết không cho Vân Sương được châm chước, muốn làm một người chị không nuông chiều em gái.

Chủ đề đến đây, Chúc Khải Toàn cũng không còn hứng ăn nữa, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán.

Rõ ràng đã nói là cô mời, nhưng hiển nhiên cô đã quên mất chuyện này. Nhân viên phục vụ mặc định là quý ông thanh toán, nên đã đưa hóa đơn cho Chúc Khải Toàn.

Anh cũng không nhắc nhở, tự mình lặng lẽ thanh toán.

Mãi đến khi anh ra ngoài lấy xe rồi quay lại, cô mới nhớ ra: “Sao anh không nhắc tôi.”

Chúc Khải Toàn không để tâm: “Tôi mời, không có gì đâu.”

Vân Vụ Lai cảm thấy hành động nói mời khách nhưng lại không trả tiền có chút không hay, cô do dự một chút rồi hỏi: “Vậy hay là tôi chuyển khoản cho anh nhé?”

Chúc Khải Toàn cũng dừng lại một chút, hỏi: “Chuyển thế nào?”

Hai người không có bạn bè trên *, cũng không có bạn bè trên Alipay.

Quá trình thêm * sau đó có chút ngầm hiểu trong lòng, mỗi người một ý đồ.

Mặc dù cả Alipay và * đều hỗ trợ chuyển khoản trực tiếp mà không cần kết bạn, nhưng Vân Vụ Lai vẫn mở mã QR cá nhân trên * ra để Chúc Khải Toàn quét. Kết quả vừa nhìn qua đã thấy màn hình điện thoại của anh cũng đang hiển thị giao diện mã QR.

Hai người nhìn nhau.

Vân Vụ Lai lại cúi đầu, tắt mã QR đi, mở phần quét mã.

Kết quả vừa ngẩng lên, lại thấy anh cũng vậy.

Vân Vụ Lai: “…”

Chúc Khải Toàn: “…”

Hai người im lặng nhìn hai chiếc điện thoại đang không ngừng quét một lúc, Chúc Khải Toàn nói: “Em quét tôi đi.”

Vân Vụ Lai khẽ “ồ” một tiếng, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim quan sát anh mở lại mã QR, bàn tay còn lại đút trong túi áo khoác, nắm chặt lấy lớp vải.

Hai người cứ thế trở thành bạn bè trên * một cách khá ngượng ngùng, toàn bộ quá trình chỉ số thông minh của cả hai đều có chút không ổn định.

Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh chắc mẩm tưởng hai người họ đang đi xem mắt, cặp đôi nam nữ gặp mặt lần đầu sau bữa ăn cảm thấy khá hài lòng về đối phương nên định thêm * rồi tìm hiểu sâu hơn để phát triển tiếp.

Nếu nói ra ngoài họ là vợ chồng, ai mà tin cho nổi?

Vân Vụ Lai giả vờ bình tĩnh, mở khung trò chuyện với anh, rồi mở giao diện chuyển khoản, hỏi: “Hết bao nhiêu tiền ạ?”

Chúc Khải Toàn vừa lưu tên cô, vừa trả lời: “Không cần đâu.”

Anh lưu tên cô là “Vân Vụ Lai”.

Với mối quan hệ của hai người, nếu cô cứ nhất quyết trả lại cho anh mấy đồng tiền lẩu đó thì quả thật quá khách sáo rồi. Vân Vụ Lai không kiên trì nữa, khẽ “ồ” một tiếng.

Điều duy nhất khá khó xử là: nếu không chuyển khoản, thì mục đích của việc kết bạn có hơi lộ liễu, giống như đã hoàn toàn lột bỏ tấm vải che cuối cùng.

Khiến cho họ trông như thể cố tình muốn thêm * của nhau vậy.

Chúc Khải Toàn cất điện thoại, nói một cách đương nhiên: “Bữa sau em mời.”

Anh đang hẹn lần sau.

Cái cớ này có vẻ hơi vụng về và có phần cố ý.

Vân Vụ Lai không nhìn anh, vén lọn tóc không hề tồn tại bên má ra sau tai: “Phiền phức, còn phải đặt lịch với trợ lý của anh nữa.”

Thực tế là cô còn chẳng có phương thức liên lạc của trợ lý anh.

Khóe miệng anh nở một nụ cười như có như không: “Lần sau lại cho em chen ngang một lần nữa.”

“Xì.”

Hai người mặc áo khoác vào, rời khỏi quán lẩu.

Ban đêm rất lạnh, gió rét căm căm, đường phố cũng vắng vẻ, phải đợi một lúc mới có xe nhận đơn.

Vân Vụ Lai miệng thì nói không châm chước cho Vân Sương, nhưng dù sao cũng là chị gái, em gái làm việc đến giờ này vẫn chưa tan làm, ít nhiều cũng có chút đau lòng. Cô nhắn tin quan tâm và động viên Vân Sương trên *.

Chúc Khải Toàn đứng bên cạnh lắc đầu, cô cứ làm phiền người ta thế này, chẳng phải Vân Sương sẽ càng không hoàn thành công việc được hay sao?

Anh gửi một tin nhắn cho Tổ Uyển, bảo Tổ Uyển đến nói khéo với cấp trên của Vân Sương một chút, mau chóng cho cô gái nhỏ tan làm, kẻo người nhà lo lắng.

Xe đến dưới lầu khách sạn Yến Sâm, Chúc Khải Toàn nhắc nhở Vân Vụ Lai vẫn đang gõ chữ lách cách: “Đến nơi rồi.”

“Ồ.” Vân Vụ Lai ngẩng đầu nhìn ra ngoài, tạm thời dừng gõ chữ, mở cửa định xuống xe.

Vừa bước ra một chân, cổ tay đã bị giữ lại.

Cô khó hiểu quay đầu lại, đ//â//m thẳng vào mắt Chúc Khải Toàn.

Ánh mắt đó rất quen thuộc.

Đen láy, sâu thẳm.

Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh mang vali đến cho cô, chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc sống này, oan gia ngõ hẹp, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi
Chương 2: Sóng ngầm
Chương 3: “Những năm qua, anh có người phụ nữ nào không?”
Chương 4: Một cái bẫy được đo ni đóng giày
Chương 5: Lấy oán báo ân
Chương 6: Vì chị Vân Vụ là bạn gái của anh Khải Toàn
Chương 7: Tôi vẫn còn giữ đồng phục thời đi học, để tôi đi lấy
Chương 8: Điểm yếu
Chương 9: Mượn lời chúc tốt đẹp của em, bên nhau trọn đời, vợ à.
Chương 10: Cùng lắm là dày vò nhau đến bạc đầu
Chương 11: Kẻ cuồng vợ
Chương 12: Con về phương diện kia có vấn đề gì không?
Chương 13: Sự việc bại lộ
Chương 14: Chồng
Chương 15: Chắc không có chuyện trùng hợp đến mức anh lại đến sân bay đón người khác nữa đâu nhỉ?
Chương 16: Đây là người của con
Chương 17: Nhà tân hôn
Chương 18: Qua đêm
Chương 19: Hôn
Chương 20: Phiên bản mini và phiên bản plus
Chương 21: Vừa ôm một cái lại phải đi tắm nước lạnh
Chương 22: Đã bảo là đừng có mà dòm ngó chồng của bà đây rồi mà
Chương 23: Trả thù phải trả ngay tại trận
Chương 24: Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi còn bắn được cái gì
Chương 25: Phòng tắm trong suốt
Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.
Chương 27: Cười vui thế kia! Còn bảo không có bạn trai
Chương 28: Không cần ngại, ngủ đi.
Chương 29: Thiếu phu nhân
Chương 30: Đương nhiên là chọn cách tha thứ cho cô ấy rồi!
Chương 31: Công khai
Chương 32: Xanh ở mọi nơi
Chương 33: Châm lửa
Chương 34: Của anh chính là của em
Chương 35: Thèm muốn cơ thể anh đến mức phải nhìn trộm anh tắm
Chương 36: Vân Làm Màu
Chương 37: Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của anh trào dâng như nước mưa
Chương 38: Muốn ôm ngủ
Chương 39: Không có cảm giác an toàn
Chương 40: Camera đang nhìn
Chương 41: Hồng nhan tri kỷ
Chương 42: Nụ hôn từ biệt
Chương 43: Dỗ chồng yêu
Chương 44: Nếu đó là con của anh, em sẽ giết chết anh
Chương 45: Giết chết anh
Chương 46: Anh Khải Toàn, chị Vân Vụ, chẳng lẽ vừa rồi hai người định thơm nhau ạ?
Chương 47: Này, tôi nói, đây là vợ của tôi đấy, rốt cuộc các người có ý kiến gì?
Chương 48: Muốn ôm
Chương 49: Chị chuẩn bị thỏa thuận ly hôn rồi
Chương 50: Vân Vụ Lai, em giỏi lắm
Chương 51: Vì vậy anh qua đây để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
Chương 52: Vậy..
Chương 53: Anh không sợ chết sao?
Chương 54: Anh muốn nghe em r//ê//n
Chương 55: Đợi đêm xuống, em và cái cửa sổ sát đất này nhất định sẽ là một cặp trời sinh
Chương 56: Đúng vậy, anh là kẻ vô pháp vô thiên
Chương 57: Đặc quyền của chồng
Chương 58: Vẽ vời cho có sao?
Chương 59: Khải Toàn Quy Lai, Lai Dã Quy Khải Toàn
Chương 60: Giấc mộng xuân
Chương 61: Ồ, vậy thì em qua tìm anh là được chứ gì
Chương 62: Chúc Khải Toàn, sao anh có thể tốt với em như vậy.
Chương 63: Cũng đúng, phải là ở dưới thân anh mới phải.
Chương 64: Cũng tốt, anh không chờ được nữa rồi
Chương 65: Tiết kiệm sức đi, lát nữa hãy gọi cho anh nghe
Chương 66: Không biết rút kinh nghiệm
Chương 67: Mẹ nói nhẫn của em đơn điệu quá
Chương 68: Chị đã giết mẹ, chị đã bán nhà của chúng ta
Chương 69: Chúc Khải Toàn, anh mau đến tìm em đi, mau lên
Chương 70: Nếu một ngày nào đó người đó là anh, cũng xin em hãy ký vào tờ đơn từ bỏ đó thay anh
Chương 71: Em ngủ sớm đi, anh đặt báo thức sáu giờ sáng mai rồi
Chương 72: YWL, quay đầu lại
Chương 73: Lần này là Dư Văn Lạc, hay là Vân Vụ Lai?
Chương 74: Chúc mừng sinh nhật
Chương 75: Có phải anh không hề không nỡ xa em chút nào không
Chương 76: Anh làm chuyện xấu đây
Chương 77: Chúc Khải Toàn, đừng để em thua
Chương 78: Lần sau anh đi, có thể đưa em về nhà cùng rồi
Chương 79: Tôi là Bùi Cao Trác, tôi tìm Vân Vụ Lai
Chương 80: Nhìn thẳng vào anh cho kỹ đi
Chương 81: Từ đó về sau, hoàng tử và công chúa mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau
Chương 82: Ngoại truyện 1 - Chúc Khải Toàn đáng chết!
Chương 83: Ngoại truyện 2 - Tớ nghĩ, có lẽ Chúc Khải Toàn thích cậu
Chương 84: Ngoại truyện 3 - Để theo đuổi Cừu Vũ, cậu ta cũng khá là dụng tâm nhỉ
Chương 85: Ngoại truyện 4 - Cậu như đang tỏa sáng lấp lánh
Chương 86: Ngoại truyện 5 - Còn làm gì được nữa, phải nhanh chóng cho cậu ấy biết sự thật thôi
Chương 87: Ngoại truyện 6 - Hóa ra lâu nay, người mà Phó Hành Thử thích là cậu à
Chương 88: Ngoại truyện 7 - Nhất định phải dập tắt ý nghĩ của Phó Hành Thử đối với cô từ trong trứng nước
Chương 89: Ngoại truyện 8 - Chỉ là đột nhiên cảm thấy mất hứng thôi
Chương 90: Ngoại truyện 9 - AJ
Chương 91: Ngoại truyện 10 - Hàng fake 800 tệ đúng là bền thật, trời mưa đi cũng không thấy xót
Chương 92: Ngoại truyện 11 - Chúc mừng anh Thượng khải hoàn trở về!
Chương 93: Ngoại truyện 12- Phó Hành Thử làm sao có thể thích cậu được
Chương 94: Ngoại truyện 13 - Vân Vụ Lai đưa tay cầm lấy tờ giấy thi của cậu, đột nhiên ánh mắt cô sững lại.
Chương 95: Ngoại truyện 14 - Chỉ xem một cái thôi, chỉ một cái thôi
Chương 96: Ngoại truyện 15 - Tôi thừa nhận, vở ghi chép Vật lý là tôi viết cho cậu
Chương 97: Ngoại truyện 16 - Bạn trên mạng Ren Ren
Chương 98: Ngoại truyện 17 - Mạng ảo se duyên, hãy trân trọng mối duyên này
Chương 99: Ngoại truyện 18 - Một tin nhắn từ số lạ gửi đến: "Đoán xem tớ là ai."
Chương 100: Ngoại truyện 19 - Vốn dĩ cũng không phải đưa cho họ
Chương 101: Ngoại truyện 20 - Tớ không đủ tiền tiêu vặt
Chương 102: Ngoại truyện 21 - Không cần bất kỳ kinh nghiệm nào, cô đã tự biết rõ trong lòng
Chương 103: Ngoại truyện 22 - Có tớ ở đây rồi, tớ sẽ ở bên cậu
Chương 104: Ngoại truyện 23 - Vậy cậu có thể phụ đạo cho tớ không?
Chương 105: Ngoại truyện 24 - Hello, bạn trai

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bên Bờ Vực Ly Hôn
Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26: Giống như đôi mắt của anh vào cái ngày anh chặn ở cửa phòng khách sạn của cô.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...