Bẫy Ngọt Ngào – Chương 10: Ăn sạch tinh dịch của tôi
Bẫy Ngọt Ngào
Cơn cực khoái đến quá dữ dội khiến Tần Xuân không còn chút sức lực nào. Cô nằm vật ra giường, thở dốc, ánh mắt vô hồn, chỉ có nơi đó vẫn đang co thắt dữ dội theo bản năng.
Tư Nguyên Phong bị sự co thắt từ cơn cực khoái của cô siết chặt đến mức r.ê.n rỉ, gân xanh nổi đầy trán, khoái cảm khiến xương cụt tê rần, suýt chút nữa đã xuất ra.
Anh cố nhịn, thúc mạnh hơn vào nơi trơn ướt đó.
"Không được... thực sự không được nữa rồi... tha cho tôi đi..." Tần Xuân bật khóc, vừa yếu ớt vừa sợ hãi: "Tư Nguyên Phong... anh mau dừng lại đi..."
Khoái cảm liên tục khiến cô gần như kiệt sức, bụng dưới đau nhức dữ dội, nhưng ngọn lửa trong anh dường như vẫn chưa hề hạ nhiệt. Dươ.ng vật thô cứng hung hãn ra vào trong cơ thể cô, tạo ra vô số bọt trắng.
Tần Xuân cảm thấy tử cung mình sắp bị đ.â.m xuyên qua đến nơi.
Cô hối hận rồi.
Ngàn lần không nên, vạn lần không nên dụ dỗ anh lên giường. Nhìn anh có vẻ thanh tao quý phái, vậy mà trên giường lại hung bạo và khốn nạn thế này, chẳng còn những lời khách sáo, cũng không còn ánh mắt ôn hòa.
Tuy thuốc này không phải do cô trực tiếp hạ, nhưng cuối cùng người phải chịu đựng dược tính lại là cô.
Ngay khi Tần Xuân tưởng mình sẽ bị những cú thúc liên tục với cường độ cao này làm cho chết đi sống lại, Tư Nguyên Phong đột ngột bế cô từ trên giường lên.
"A!"
Tần Xuân kêu lên một tiếng, vô lực gục xuống bờ vai ướt đẫm mồ hôi của anh, đến cả sức để hỏi anh định làm gì cũng chẳng còn.
Sải vài bước đến trước cửa sổ sát đất khổng lồ trong phòng, Tư Nguyên Phong đè cô xoay người lại, để cô đối diện với lớp kính rồi không chút lưu tình ấn cô lên bề mặt kính trơn nhẵn.
"Á!"
Bầu ngực nhạy cảm đột ngột áp sát vào lớp kính lạnh lẽo khiến Tần Xuân run rẩy toàn thân.
Bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm rực rỡ nhưng xa xăm, trên mặt kính phản chiếu rõ ràng dáng vẻ d.â.m mỹ đầy hỗn loạn của cô lúc này.
Cơ thể trắng nõn bị một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ bao phủ và chiếm đoạt từ phía sau.
Tư Nguyên Phong đứng đó, giữ lấy eo cô, thúc mạnh một cái vào thật sâu.
"Hà... a——"
Anh đ.â.m vào rất sâu, Tần Xuân bị thúc mạnh về phía trước, đôi gò bồng đảo mềm mại bị ép chặt vào mặt kính đến biến dạng.
Theo những cú va chạm kịch liệt từ phía sau, sự ma sát với mặt kính tạo ra những vệt nước ướt át, đầu nhũ hoa bị mài đến mức cứng ngắc và đỏ ửng.
Tay Tư Nguyên Phong luồn qua nách cô, bóp chặt lấy đôi gò bồng đảo đang phập phồng, ra sức nhào nặn. Những thớ thịt mềm tràn ra qua kẽ ngón tay mang một sắc thái bị giày vò đầy diễm lệ.
"Vừa to vừa mềm thế này."
Anh thở dốc, những cú thúc dưới hông vừa nhanh vừa nặng, túi tinh va đập vào cánh m.ô.n.g ướt đẫm dịch mật của cô, tạo ra những tiếng bạch bạch vang dội và nhớp nháp.
"Bình thường cũng cho Viên Khoát xem thế này sao? Hửm?"
"..."
Tần Xuân xấu hổ đến mức hận không thể lập tức đi chết, nhưng cơ thể lại phản ứng càng mãnh liệt hơn dưới sự đối đãi thô lỗ này.
Tiểu huyệt ẩm ướt, d.â.m thuỷ chảy ra không ngừng, m.ú.t chặt lấy cây gậy thịt thô cứng đang ra vào kia, mỗi một lần ma sát đều mang theo khoái cảm tột độ.
"Không có... a... nhẹ một chút... hỏng mất..."
Cô nói năng lộn xộn cầu xin, hai tay vô lực chống lên mặt kính, sướng đến mức các đốt ngón tay cuộn lại đầy bất lực.
"Chẳng phải cô thích được người khác nhìn thấy mình thân mật với đàn ông sao?"
Tư Nguyên Phong đột nhiên dừng lại, dán sát vào tai cô từ phía sau, chậm rãi và nguy hiểm "hửm" một tiếng.
"……"
Tần Xuân đỏ mặt, nức nở không nói được lời nào.
Có phải anh đang trả thù cô, nên mới đưa cô đến trước cửa sổ sát đất để làm chuyện đó không?
Cô im lặng, Tư Nguyên Phong cũng không nói gì thêm, bắt đầu hung hãn đ.â.m chọc, mỗi lần đều cố gắng tiến vào sâu nhất, khiến người phụ nữ phải nức nở kêu r.ê.n.
Cuộc giao hoan kịch liệt không biết đã kéo dài bao lâu, Tần Xuân bị thao đến mức thần trí mơ hồ, lên đỉnh hết lần này đến lần khác, d.â.m thủy tuôn ra ồ ồ, chảy dài theo gốc đùi đang run rẩy của cô.
Dưới chân hai người sớm đã đọng lại một vũng nước nhỏ.
Ngay lúc cô lại một lần nữa được đưa lên cao trào, tiểu huyệt co rút kịch liệt, Tư Nguyên Phong đột nhiên hừ nhẹ một tiếng, thúc mạnh vào nơi sâu nhất trong huyệt đạo ướt mềm, thắt lưng run rẩy kịch liệt vài cái.
Những luồng tinh dịch nóng hổi nồng đậm phun mạnh vào sâu trong tử cung mềm mại của cô.
"Ư... a ——"
Bị bắn vào bên trong, Tần Xuân cũng đạt đến cao trào chưa từng có, cơ thể căng thẳng, mũi chân kiễng lên, tử cung điên cuồng co bóp dưới sự tưới tắm nóng bỏng, tham lam nuốt lấy.
Trong thời gian ngắn, bụng dưới chứa quá nhiều tinh dịch, hơi nhô lên một đường cong tròn trịa.
Tần Xuân kiệt sức, mắt tối sầm lại, ngay cả sức lực để bám vào kính cũng không còn, cơ thể mềm nhũn trượt xuống.
Tư Nguyên Phong ôm lấy eo cô, xoay người cô đang sắp ngất đi lại, ôm vào lòng đối diện với nhau.
Anh dựa vào kính, hơi thở cũng không ổn định, mồ hôi trượt xuống theo lồng ngực săn chắc.
Tinh dịch lẫn với d.â.m thủy chậm rãi tràn ra từ cửa huyệt hơi sưng đỏ, nhỏ xuống theo gốc đùi, cảnh tượng d.â.m mỹ đến cực điểm.
Sự im lặng ngắn ngủi.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hai người.
Tần Xuân lấy lại hơi, tưởng rằng dược tính trong cơ thể anh cuối cùng cũng đã tan hết. Ngay lập tức, những tủi thân, xấu hổ và sợ hãi tích tụ bấy lâu bỗng chốc ùa về.
Cô nhấc bàn tay bủn rủn, đấm vào lồng ngực ướm đẫm mồ hôi của anh như để trút giận, tiếng r.ê.n rỉ mang theo tiếng khóc nồng nặc và sự khàn đặc: "Đồ khốn... tên khốn... anh giết chết tôi cho rồi..."
Cô đánh không có bài bản gì, lực đạo đối với anh mà nói giống như gãi ngứa hơn.
Tư Nguyên Phong cúi đầu nhìn bộ dạng thảm hại nhưng lại vô cùng thiếu thao của cô.
Cảm giác thỏa mãn tột độ vừa rồi khiến thần kinh vốn luôn căng thẳng của anh có một sự thả lỏng hiếm thấy.
Anh bỗng nhiên giơ tay bóp cằm cô, cúi đầu hôn lên khuôn miệng vẫn còn đang lẩm bẩm mắng mỏ. Mang theo một chút vỗ về mà chính anh cũng không nhận ra, đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m đi vệt nước nơi khóe môi cô.
Tần Xuân ngừng đấm, ngẩn ngơ để mặc anh hôn.
Hồi lâu sau, anh mới hơi lùi lại, trán tựa vào trán cô, mũi chạm mũi, hơi thở quấn quýt.
Anh nhìn vào đôi mắt mơ màng của cô, giọng nói hoàn toàn bị tình dục thấm đẫm, càng thêm trầm thấp: "Vừa nãy... là ai hút chặt như vậy, cắn lấy tôi... không chịu buông?"
"……"
Mặt Tần Xuân đỏ bừng đến tận mang tai. Cô xấu hổ giận dữ trừng to mắt, nhưng lại bị ánh mắt trêu chọc của anh làm cho nghẹn lời.
"Chảy nhiều nước như vậy..."
Giọng anh càng thấp hơn, hơi nóng phả vào vành tai nhạy cảm của cô: "Ăn sạch tinh dịch của tôi... không còn một giọt... hửm?"
"Anh... anh đừng nói nữa!"
Tần Xuân che tai lại, cả người xấu hổ đến mức sắp bốc cháy. Loại câu hỏi thẳng thắn đầy tình dục này còn khiến cô khó thích nghi hơn cả chuyện làm tình thô bạo vừa rồi.
Cô xoay người muốn rời đi, chợt nhận ra trong cơ thể vẫn còn cắm vật nam tính đang âm thầm trướng cứng của anh, cô nhíu mày r.ê.n rỉ một tiếng.
Tư Nguyên Phong thu hết bộ dạng xấu hổ của cô vào mắt, ánh mắt sâu thẳm, trực tiếp ôm lấy cô điều chỉnh góc độ, ép cô lên mặt kính lạnh lẽo.
"Không làm nữa... Tư Nguyên Phong! Có phải anh uống quá nhiều rồi không..."
Tần Xuân sắp phát điên rồi, người này có phải nghiện làm tình không vậy. Cô chống hai tay lên ngực anh, chưa kịp đẩy ra đã bị những cú thúc hung hãn của anh làm cho nảy sinh ý muốn đi tiểu mãnh liệt.
"Đừng..."
Cô hoàn toàn không khống chế được.
Tư Nguyên Phong không những không dừng lại mà còn thúc nhanh và mạnh hơn.
"Đợi... đợi đã..."
Cô hoảng hốt muốn đẩy anh ra nhưng đã muộn.
Dòng nước ấm áp tuôn ra không kiểm soát, xối xả lên nơi giao hợp của hai người, làm ướt bụng và lông mu của anh.
Tần Xuân đờ người, đầu óc trống rỗng, sự xấu hổ tột độ khiến cô quên cả khóc, chỉ biết trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Cô... cô vậy mà lại tiểu mất kiểm soát... ngay trước mặt người đàn ông này...
Tư Nguyên Phong cũng ngẩn ra một chút.
Anh cúi đầu nhìn nơi giao hợp hỗn độn nước nôi, không những không ghét bỏ mà một sự hưng phấn và dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đến biến thái bỗng chiếm trọn tâm trí.
So với lúc phun trào khi cao trào, việc này càng giống như cô đã bị anh chinh phục hoàn toàn.
Yết hầu anh chuyển động, khi ngước mắt lên, sắc tối trong đáy mắt đậm đặc không thể tan ra. Anh không những không rút ra mà còn nhấc một chân cô lên, quấn quanh hông mình.
"Anh cút đi... tôi không muốn nữa..."
Giây tiếp theo, thắt lưng người đàn ông dùng lực.
"Ư..."
Tần Xuân phát ra một tiếng nức nở nghẹn ngào, đã không còn phân biệt được là đau hay sướng.
Tư Nguyên Phong ôm chặt cô, những cú thúc dưới hông vừa chậm vừa sâu, như thể cố ý nghiền nát những nếp gấp nhạy cảm trong huyệt đạo của cô.
Trong không khí toàn là tiếng nước nhớp nháp.
Anh dán sát môi cô, giọng nói trầm khàn như lời thì thầm riêng tư của tình nhân, nhưng từng chữ lại rõ ràng: "Nhạy cảm như vậy... sau này làm sao có thể tùy tiện hôn đàn ông khác? Hửm? Tần Xuân."













