Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba Chu ngồi chủ tọa, mẹ Chu ngồi bên tay phải của ông, tiểu Bân ngồi ở bên cạnh mẹ Chu, để cho mẹ Chu dễ dàng chăm sóc cho nó. Chu Hàn ngồi bên tay trái ba Chu, mà Lâm Lệ thì tới ngồi cạnh Chu Hàn.

Tối nay hình như mẹ Chu đặc biệt vui vẻ, nụ cười trên mặt chưa từng phai nhạt, nhìn Lâm Lệ một chút lại nhìn Chu Hàn một chút, nụ cười trên mặt giống như sâu hơn chút ít.

Ba Chu vẫn là vẻ mặt nghiêm túc, giống như Chu Hàn lúc bình thường.

Thật ra thì lần đầu tiên gặp ba Chu Lâm Lệ không khỏi cảm thán ở trong lòng, khó trách được vẻ mặt bình thường của Chu Hàn luôn cứng ngắc như vậy, thì ra căn bản là di truyền!

Đến lúc thanh âm trầm thấp pha chút tang thương của ba Chu cất lên tiếng “ăn cơm”, mọi người trên bàn ăn mới bắt đầu động đũa.

Lâm Lệ bưng cơm, trong lòng cười khổ, mẹ Chu hình như là nghe bác quản gia nói cô nôn ra toàn bộ bánh trôi, sợ cô đói bụng, tối nay tự mình xới cho Lâm Lệ một bát cơm thật lớn, cao giống như tòa kim tự tháp, còn có đỉnh nhô lên.

Bưng bát cơm, Lâm Lệ bất đắc dĩ gắp miếng cơm bỏ vào trong miệng, trong lòng suy nghĩ rốt cuộc làm sao mới tiêu diệt hết một bát cơm lớn này, nghĩ thầm có lẽ tiêu diệt xong những thứ này cô chắc chắn tránh không được nôn trận nữa.

Mẹ Chu ngồi đối diện với Lâm Lệ, nhìn cô khóe miệng cong lên thành nụ cười, đút cho đứa cháu lớn của mình một miếng, sau đó lại quay đầu nhìn chằm chằm vào con trai cùng con dâu ngồi ở phía trước, chỉ thấy Chu Hàn và Lâm Lệ ngồi đối diện, hai người tự gắp thức ăn ăn cơm, mẹ Chu trong lòng thầm mắng con trai đầu gỗ của mình, dưới gầm bàn dùng chân đá anh.

Lại không ngờ người bị đá vẫn không phản ứng gì, vẫn ăn cơm bình thường, nhưng ngược lại Lâm Lệ ngồi cạnh anh nghi hoặc ngẩng đầu, khó hiểu nhìn mẹ Chu.

Lúc này mẹ Chu mới kịp phản ứng thì ra là mình đá lầm người, vội vàng cười gượng, nói với Chu Hàn: “a Hàn, làm sao chỉ lo chính mình ăn a, Lâm Lệ lần đầu tiên ăn cơm trong nhà, còn ngượng ngùng, con nên gắp nhiều thức ăn cho con bé, đừng câu nệ khách khí.”

Chu Hàn ngẩng đầu, nghiêng người liếc nhìn Lâm Lệ, ánh mắt nhướng lên, như đang hỏi ‘cô khách khí sao?’.

Lâm Lệ vội vàng xua tay giải thích với mẹ Chu: “không có chuyện đó đâu ạ, con tự gắp là được rồi, không khách khí, không khách khí…” Nghĩ thầm, nếu Chu Hàn thật gắp thức ăn tới đây, cô thật không biết mình có thể ăn xong những đồ này không, cô cũng không muốn cho tới phút cuối cùng tất cả mọi người ăn xong rồi mà cô còn đang chiến đấu với đống đồ ăn này.

“Sau này tất cả mọi người là người một nhà, đừng câu nệ, coi như nhà mình, ăn nhiều một chút ăn nhiều một chút.” Mẹ Chu cười liếc mắt với Chu Hàn, sau đó mình cũng gắp một miếng thịt kho tàu lớn thả vào trong bát của Lâm Lệ.

Lâm Lệ chỉ có thể nhận lấy, cười khan gật đầu: “Cám ơn, cám ơn mẹ.”

Đột nhiên một chiếc đùi gà lớn bay lên không được người đàn ông bên cạnh gắp bỏ vào trong bát của Lâm Lệ, Lâm Lệ kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Chu Hàn mặt không chút thay đổi chỉ nói một câu: “Ăn đi.” Sau đó tự ăn cơm của mình.

Lâm Lệ nhìn chằm chằm bát cơm trong tay có loại xúc động muốn khóc, nếu như là Lâm Lệ trước kia, đồ ăn nhiều gấp mấy lần thế này cũng không thành vấn đề, nhưng mà hiện tại, đối với một người đang nghi ngờ mắc chứng kén ăn mà nói, có thể giải quyết hết một nửa đó chính là kỳ tích rồi.

Mà đúng vào lúc này, ba Chu vẫn nghiêm túc lại mở miệng, nói với Lâm Lệ: “Đừng câu nệ, người một nhà, ăn nhiều một chút.”

Lâm Lệ chỉ có thể gượng cười gật đầu, đối với nhiệt tình cùng ý tốt của bọn họ, không thể nói ra lời cự tuyệt.

“Cái kia, A Hàn, con có rảnh rỗi thì đưa Lâm Lệ đi bệnh viện kiểm tra một chút.” Mẹ Chu có thâm ý khác nhìn hai người bọn họ nói, khóe miệng mang theo nụ cười mập mờ.

“Sao vậy?” Ba Chu ngẩng đầu, nhìn Lâm Lệ một chút lại nhìn mẹ Chu một chút.

Lâm Lệ cùng Chu Hàn đều sửng sốt, có chút không hiểu lời này của mẹ Chu là có ý gì.

Mẹ Chu đút cho tiểu Bân một miếng cơm, buồn cười nhìn hai người bọn họ nói: “mẹ nghe bác nói lúc xế chiều Lâm Lệ bị nôn.”

Ba Chu cùng Chu Hàn đồng thời quay đầu nhìn cô, ánh mắt hai cha con đều giống nhau, giống nhau như đúc, dường như đang hỏi có phải có việc như vậy hay không.

Lâm Lệ chỉ có thể lẳng lặng gật đầu.

“Lâm Lệ, nói cho mẹ, có phải con có rồi hay không?” mẹ Chu buồn cười nói.

“Có cái gì?” Lâm Lệ nhất thời không kịp phản ứng.

“Em bé nha!” Mẹ Chu nói như đương nhiên, hình như còn chắc chắn.

Lâm Lệ sửng sốt, một lúc lâu cũng chưa kịp phản ứng, chỉ ngạc nhiên mắt mở to nhìn chằm chằm bà.

Mà cha Chu bên cạnh khi nghe đến em bé cũng không khỏi trừng lớn hai mắt, nhìn Lâm Lệ rất kinh ngạc, trong mắt của ông hiển nhiên có chút ít vui mừng, khóe miệng cũng mang theo nụ cười vui vẻ.

Trái lại phản ứng của Chu Hàn cùng Lâm Lệ giống nhau như đúc, nhưng mà sau khi giật mình sững sờ quay đầu nhìn Lâm Lệ, khẽ cau mày, ánh mắt nhìn cô giống như đang tìm tòi nghiên cứu, hỏi cô đây có phải thật hay không vậy.

Mẹ Chu thấy hai người bọn họ là bất ngờ, nghĩ thầm không lâu nữa nhà bọn họ lại có thêm thành viên mới, tâm tình phá lệ thật là tốt, quay đầu về phía tiểu Bân ngồi bên nói: “Tiểu Bân, cháu cũng sắp làm anh rồi, có vui vẻ hay không nha?”

Không biết thằng bé kia nghe có hiểu hay không, chỉ bình tĩnh nhìn bà nội một chút, lại nhìn Lâm Lệ cùng Chu Hàn ngồi ở đối diện một chút, không lắc đầu cũng không gật đầu.

“Mới vừa rồi bác quản gia nói với mẹ Lâm Lệ nôn rất nhiều, các dấu hiệu cũng giống, nói tám phần —— “

“Con không mang thai!” Lâm Lệ kích động để xuống bát đũa nói, ngắt lời mẹ Chu còn chưa nói hết.

Mẹ Chu sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười, chỉ nghĩ cô phản ứng mạnh thế là vì xấu hổ nói: “Ha ha, không có chuyện gì, ngày mai để cho a Hàn dẫn con đi bệnh viện kiểm tra xong rồi sẽ biết.” Giọng nói kia, giống như nhận định rằng Lâm Lệ nhất định là có.

“Con thật không có.” Lâm Lệ vội vã giải thích, “Con cùng Chu Hàn, hai chúng con…..”

“Lâm Lệ.” Chu Hàn cắt ngang lời giải thích của cô, quay đầu vừa nhìn mẹ của mình, nói: “mẹ, con biết rồi, con ngày mai sẽ dẫn cô ấy đi bệnh viện.”

“Anh cũng biết, em căn bản….” Lâm Lệ quay đầu nhìn anh, muốn nói cái gì, lại bị ánh mắt của Chu Hàn ngăn lại, cuối cùng chỉ có thể đem lời không thể nói ra khỏi miệng nuốt vào trong bụng.

Mẹ Chu cười híp mắt nhìn hai người: “Ngày mai đi kiểm tra xem một chút, đúng rồi, a Hàn, có muốn mẹ tìm dì Lý hay không, ở phương diện này bà ấy rất giỏi.”

Chu Hàn từ chối nhã nhặn, nói: “Không cần làm phiền đâu mẹ, ngày mai chỉ là đi kiểm tra, sau khi xác nhận xong tìm Lý dì cũng không muộn.”

Mẹ Chu thử nghĩ xem, cũng đúng, liền gật đầu, lúc còn muốn nói điều gì đó, tiểu Bân một bên hình như ăn quá nhanh rồi, cho nên bị sặc một chút, mặt đỏ lên ho khan, mẹ Chu cũng chẳng quan tâm tiếp, vội càng vỗ nhẹ đứa nhỏ, lấy chút ít canh để cho bé dễ ăn hơn, lúc này mới dời đi sự chú ý của bà.

Không khí bữa cơm này khiến cho Lâm Lệ bị đè nén có chút lúng túng, chỉ lo cố gắng ăn cơm cho nhanh, sau đó nhanh trở về, cho nên Lâm Lệ vùi đầu cố gắng và cơm, muốn ăn sạch toàn bộ cơm cùng thức ăn trong bát, nhưng càng gượng ép lại càng nuốt không trôi, ngược lại khiến cho dạ dày thắt lên, cảm thấy lại giống như lúc chiều, dạ dày quặn lại, ý thức được tự mình muốn nôn ra, vội vàng đặt bát đũa trong tay xuống, đứng dậy, che miệng chạy về phía phòng vệ sinh.

Thấy thế, mẹ Chu vội vàng nhìn về phía con trai của mình nói: “Mau đi xem một chút đi.”

Chu Hàn phục hồi lại tinh thần, đứng lên đi về phía phòng vệ sinh, đứng ở cửa phòng vệ sinh, thấy Lâm Lệ gục ở phía trước bồn cầu tự hoại, cả người nôn đến hôn thiên ám địa .

Chu Hàn nhẹ nhàng từ phía cửa đi vào, đứng ở một bên nhíu chặt lông mày nhìn.

Cuối cùng nôn ra toàn bộ đồ trong dạ dày, lúc này Lâm Lệ mới có chút thoải mái ngồi bệt xuống đất, bộ ngực thở hổn hển.

Chu Hàn lạnh lùng mở miệng, “không phải cô thật sự mang thai chứ?”

Nghe vậy, Lâm Lệ tức giận liếc trắng anh một cái: “Chuyện cười này rất nhàm chán.”

Chu Hàn nhún bả vai một cái, “Nhưng cô như vậy thật dễ khiến cho người khác nhìn lầm.” Nôn kinh như thế, cũng khó trách để cho mẹ hiểu lầm.

Lâm Lệ không để ý đến anh, chỉ ngồi dựa vào một lúc lâu, chống tường tự mình đứng lên, đến trước bồn rửa tay lấy nước xúc miệng, lúc xoay người muốn đi ra cửa, chân vì vừa rồi ngồi hơi lâu, đột nhiên tê rần, mắt thấy cả người đổ về phía trước.

Đang lúc Lâm Lệ nghĩ trán của mình chuẩn bị tiếp xúc thân mật với vách tường, phía sau Chu Hàn đưa tay dùng sức kéo cô vào trong ngực của mình, ôm hông của cô, nhìn cô từ trên cao xuống.

Tay của anh đặt ở ngang hông của cô, thân thể hai người cũng dính sát vào nhau, hơi thở của anh thở trên đỉnh đầu của cô, khẽ sửng sốt một chút, Lâm Lệ vô thức đỏ mặt, không được tự nhiên muốn đưa tay đẩy anh ra, chỉ nghe thấy thanh âm kia lúc này nghiêm túc vang lên trên đỉnh đầu cô: “Cô xác định hiện tại tôi thả cô ra cô sẽ đứng được sao?”

Trên đùi tê dại khiến cho Lâm Lệ dừng lại động tác trên tay, từ từ thả tay xuống. Sau đó còn không đợi Lâm Lệ kịp phản ứng, chỉ cảm giác thân thể của mình chợt nhẹ tênh, lúc phản ứng lại được thì mình đã bị anh ôm ngang người.

Lâm Lệ vô thức vòng tay lên ôm cổ, mở to mắt hỏi: “anh, anh làm gì!”

“Tôi không cảm thấy đợi ở trong phòng vệ sinh như vậy là một lựa chọn sáng suốt.”

Lâm Lệ suy nghĩ một chút, nhìn chằm chằm mắt anh nói: “đừng đi phòng ăn, tôi, tôi không muốn ăn cơm.” Cô sợ lại đi ăn, khiến cho mình lại nôn tiếp, đến lúc đó thật là có miệng cũng không thể giải thích rõ được.

Chu Hàn nhíu nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Bởi vì, bởi vì tôi đã ăn no!” Lâm Lệ mở mắt nói lời bịa đặt, cô thật sự là không muốn trở về ăn những thứ đó tiếp, đối mặt với ba Chu cùng mẹ Chu, không ăn thì thấy thật có lỗi với bọn họ, ăn thì cô thật sự không có khẩu vị, không muốn ăn.

Nhưng mà Chu Hàn cũng không hỏi nhiều nữa, trực tiếp mở cửa phòng vệ sinh ôm cô đi về phía phòng ngủ.

Thả cô xuống giường mình trước đây, nhìn quanh cả gian phòng, trong lòng âm thầm nghĩ tới, đã bao nhiêu lâu, mình chưa có trở về.

Một lúc lâu lấy lại tinh thần, quay đầu vừa vặn đối diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Lâm Lệ, hơi lúng túng, nghiêng đầu sang một bên, chỉ nói: “Tôi đi lấy cho cô một ly nước.” Nói xong, trực tiếp xoay người ra cửa.

------oOo------

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...