Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 67: Đừng náo loạn nữa

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lệ sửng sốt, khó hiểu nhìn anh, nhất thời không phản ứng kịp, hỏi: “Cái gì bạn tốt?”

Chu Hàn thấy phản ứng của cô, trong lòng đột nhiên nhen lên dự cảm xấu, vô thức nhíu mày lại, nhìn cô lần nữa nghiêm trang hỏi: “không phải là bạn tốt em đến rồi?” Lúc nói chuyện, ánh mắt nhìn chằm chằm bụng cô.

Lâm Lệ theo ánh mắt anh, sau đó lại nhìn cốc ca cao nóng trong tay và túi chườm nóng trong lòng, sau đó chậm chạp nữa cũng ý thức được, nhất thời hai gò má hồng lên, xấu hổ trừng mắt, giận dữ nói: “Anh, anh nói linh tinh cái gì vậy? Em mới không có bạn tốt tới!”

Nghe vậy Chu Hàn cũng có chút lúng túng, khuôn mặt màu đồng nổi lên màu đỏ quỷ dị, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, dưới đáy lòng thầm mắng trợ lý Từ không đáng tin, nghĩ xem gần đây có phải là giao cho anh ta quá ít công việc hay không để cho anh ta rảnh rỗi, cho nên mới nghĩ ra cái chủ ý không đáng tin này. (VL: Khổ thân a Từ, a tự cầu phúc đi!)

Không khí thoáng cái có chút lúng túng quỷ dị, Lâm Lệ để chén ca cao trong tay và túi chườm nóng kia xuống, xoay người trở về phòng.

Thấy cô muốn đi, Chu Hàn đưa tay kéo cô lại, cau mày có chút mệt mỏi hỏi: “Em rốt cuộc đang náo loạn cái gì?” Gần đây anh quả thật mệt mỏi, không phải thân thể mà là trái tim mệt mỏi, thật vất vả mới giải quyết chuyện của Tiểu Bân, lại không nghĩ rằng cô tự nhiên lại náo loạn với anh, thậm chí anh còn hoàn toàn không biết tại sao!

“Em không có.” Lâm Lệ lạnh giọng trả lời, vừa muốn rút tay ra khỏi anh.

Chu Hàn dùng sức, liền kéo cô vào trong lòng mình, một tay ôm hông, một tay cố định đầu cô, cằm chống lên trán cô, khẽ thở dài, có chút vô lực nói: “Lâm Lệ, đừng náo loạn với anh nữa, gần đây anh thật mệt muốn chết.” Chỉ muốn hảo hảo ôm cô, để cô mang mang lại ấm áp cho mình, mệt mỏi cũng chỉ muốn có thể dựa vào cô, an tâm ngủ một giấc. Thì ra không biết bắt đầu từ khi nào, anh lại quyến luyến cô như vậy, có cô ở bên người là có thể khiến cho anh an tâm.

Trong lòng Lâm Lệ rung động, bị anh kéo tới làm cho đau. Giọng nói mệt mỏi vô lực kia khiến cho người ta không không nhịn được đau lòng không thôi.

Nhưng nhớ đến đêm hôm đó, lúc anh mơ ngủ mà đau đớn gọi tên Lăng Nhiễm, Lâm Lệ có chút khổ sở nhắm mắt lại. Cô đã trải qua một lần rồi, không muốn lại ngu ngốc thêm lần thứ hai!

Đưa tay dùng sức đẩy ra, không nhìn vào mắt anh, chỉ nói: “Em không có náo loạn với anh, anh đang mệt mỏi, nên ngủ sớm chút đi.” Nói dứt lời liền xoay người đi.

Chu Hàn nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt âm trầm, lạnh giọng mở miệng: “Lâm Lệ!”

Giọng anh trầm thấp mà âm lãnh, làm cho người ta không khỏi cảm thấy không rét mà run, Lâm Lệ dừng bước. Ở chung được một thời gian, Lâm Lệ biết anh là đang tức giận.

Cắn cắn môi, Lâm Lệ xoay người lại, đang lúc muốn mở miệng thì còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy một thân ảnh hiện lên, sau đó cảm giác có người nâng mặt cô lên, nhiệt độ trên môi tăng lên, vừa ấm áp lại vừa bá đạo mạnh mẽ dùng dầu lưỡi trực tiếp cạy mở hàm răng, tiến vào càn quét trong miệng cô. Vừa mang theo tức giận, cướp bóc, lại mang theo bá đạo không thể bỏ qua.

“Bốp!”

Một cái tát vang dội cả phòng khách yên tĩnh, thời gian dường như dừng lại trong nháy mắt, cả phòng khách chỉ nghe thây tiếng hô hấp, không một âm thanh nào khác.

Cái tát này Lâm Lệ dùng lực rất mạnh, gần như là dùng hết sức lực, một chút cũng không hạ thủ lưu tình. Thậm chí ngay cả tay cô đến lúc này vẫn còn tê dại, run rẩy, vừa phập phồng thở dốc.

Lâm Lệ đánh nặng như vậy, tự nhiên Chu Hàn cũng cảm thấy đau, khuôn mặt màu đồng cổ hiện rõ dấu ấn lòng bàn tay nhìn rất đáng sợ, như là chứng minh cho cái tát này không phải là hư ảo, mà là thực, sức lực cũng rất thực.

Lâm Lệ nhìn anh, tức giận quát anh: “Anh đồ khốn nạn, tại sao phải đối với tôi như vậy!” Cả người tức giận, dường như đang run rẩy.

Chu Hàn cũng nhìn cô, ánh mắt kia lạnh lùng như có thể giết được người, đè nén giận giữ trong lòng, nhìn cô hỏi: “rốt cuộc em đang ầm ĩ cái gì, muốn ầm ĩ thì ít ra cũng phải cho anh biết lý do chứ!” Giọng nói trầm thấp, rõ ràng mang theo lửa giận, dường như không cẩn thận là sẽ bị nhóm lên.

Lâm Lệ cũng tức giận, lớn tiếng quát: “Lý do, tốt, anh muốn lý do tôi sẽ cho anh biết. Tôi không chơi, không muốn chơi cùng anh nữa, không thử yêu nhau, tôi với anh trở lại vị trí ban đầu, anh là anh, tôi là tôi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, hôn nhân của chúng ta chỉ thuần túy là hợp tác!”

“Em nói gì?!” Chu Hàn nhìn cô chằm chằm, không có động tác gì nữa, nhưng mà hơi thở đã thay đổi, dường như quanh thân tràn ngập chất dễ cháy, không cẩn thận sẽ nổ tung!

“Tôi nói tôi không muốn thử yêu đương với anh, chúng ta trở lại điểm ban đầu, tôi không muốn làm thế thân cho người khác nữa!” Lâm Lệ nói, trong lòng càng cảm thấy uất ức và khó chịu, nước mắt không khống chế được chảy xuống, trong đầu lóe lên hình ảnh của Trình Tường, của Tiêu Tiêu, còn hiện lên hình ảnh của Lăng Nhiễm, nhiều nhất chính là hình ảnh đêm hôm đó anh ngủ mê man, vẻ mặt đau đớn gọi tên Lăng Nhiễm. Nước mắt không nhịn được nữa, như đập nước bị vỡ, Lâm Lệ che miệng, nghĩ muốn cố gắng ngăn chặn tiếng khóc của mình. Cô không muốn làm đứa nhỏ trong phòng hoảng sợ.

Chu Hàn nhìn cô, lửa giận kia bởi vì nước mắt của cô mà bị dập tắt không còn tăm hơi, cũng không tức giận nữa, nhìn bộ dạng cô khóc bất lực đến như thế, đáy lòng chỉ còn lại thương tiếc không thôi. Ánh mắt vốn nhiễm lửa giận bây giờ thoáng cái trở nên nhu hòa.

Lâm Lệ bất lực khóc, những hình ảnh kia giống như một bộ phim ngắn không ngừng xoay tròn trong tâm trí cô, uất ức tràn ra, che tay cố gắng cảnh báo chính mình: “Em không muốn, không muốn, mười năm là đủ rồi, em không bao giờ muốn là thế thân cho người khác, không cần nữa…”

Cuối cùng Chu Hàn nửa quỳ xuống mặt đất, đưa tay ôm cô vào lồng ngực, ôm chặt nói bên tai cô: “Em không phải, không phải…”

Lâm Lệ khóc, muốn thoát ra khỏi ngực anh, đưa tay đánh vào lưng anh, Chu Hàn không hề mảy may có ý định buông tay ra, vẫn cứ ôm cô thật chặt.

Cũng không biết khóc như vậy bao lâu, Chu Hàn phát hiện người trong ngực mình không giãy dụa nữa, âm thanh nức nở cũng chầm chậm biến mất, cúi đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện Lâm Lệ trong ngực khóc đã mê man ngủ không biết lúc nào rồi.

Đưa tay vén những sợi tóc vì nước mắt mà dính vào mặt cho cô lên, nhẹ tay vuốt ve mặt cô, lúc này mới ôm cô, đứng dậy ôm cô vào phòng nghỉ.

Khi đang ôm Lâm Lệ quay về phòng ngủ chính, trông thấy cửa phòng thằng bé đang khép hờ, mà thằng bé vốn đang ở trong phòng lúc này đang thò đầu ra nhìn anh, đôi mắt đen nhánh mở thật to, tầm mắt nhìn đến Lâm Lệ trong ngực anh, khuôn mặt nhỏ bé kia ẩn giấu không được lo lắng.

Chu Hàn dừng bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bé, vẻ mặt nghiêm khắc có chút nghiêm túc khiến người sợ hãi.

Thằng bé kia vô thức rụt đầu lại, một lúc lâu cuối cùng có chút lo lắng cho Lâm Lệ mà nhô đầu ra muốn nhìn tình hình một chút. Nhưng đúng lúc này nhìn thấy ánh mắt Chu Hàn lại giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩn ra.

Chu Hàn cứ ôm Lâm Lệ như vậy nhìn thằng bé, một lát sau mới mở miệng nói: “Tới đây mở cửa.”

Thằng bé sửng sốt, dường như không kịp phản ứng lời của anh, không tiêu hóa kịp nội dung ý nghĩa bên trong.

Thấy mãi nó không bước lên, Chu Hàn một lần nữa mở miệng: “Tới đây mở cửa.”

Lúc này thằng bé mới phản ứng kịp, xác nhận đúng là gọi nó đi qua, sợ hãi mở cửa phòng đi đến chỗ Chu Hàn, đứng cách xa anh một mét, chần chờ không dám tới.

Chu Hàn nhìn mắt bé, ra hiệu cho bé tới đây, lúc này đứa nhỏ mới yên tâm đi tới, đưa tay mở cửa ra.

Chu Hàn ôm Lâm Lệ đi vào, nhẹ nhàng thả cô lên trên giường, đưa tay cởi dép xuống, sau đó mới kéo chăn bông đắp cho cô.

Đợi làm xong tất cả, vừa đứng ở đầu giường một lúc quay lại chuẩn bị đi ra ngoài, cũng đúng lúc xoay lại thì nhìn thấy thằng bé kia với vẻ mặt lo lắng, muốn nhìn tình huống của Lâm Lệ trên giường. Nhưng thấy Chu Hàn quay lại, thân thể đột nhiên có chút cứng ngắc, lập tức đứng thẳng.

Chu Hàn nhìn bé, vừa định bước lên trước thì bé đã bỏ chạy, Chu Hàn còn chưa kịp phản ứng, người đã không thấy đâu, chỉ nghe phịch một tiếng, cửa phòng đã bị đóng lại.

Chu Hàn xoay người liếc nhìn Lâm Lệ trên giường, thấy cô chưa tỉnh lại, lúc này mới xoay người, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đứng trước phòng của đứa nhỏ, Chu Hàn im lặng một lúc lâu, cuối cùng đưa tay gõ cửa.

Trong phòng một mảnh im lặng, nghe không ra một chút âm thanh gì.

Đợi một lúc sau, Chu Hàn vừa giơ tay lên gõ, trầm giọng nói: “Mở cửa.”

Sau đó đáp lại là một mảnh tĩnh lặng, khi Chu Hàn giơ tay chuẩn bị trực tiếp mở cửa đi vào phòng thì tay cầm cửa đã chuyển động, cửa phòng mở ra, thằng bé kia khẽ cắn môi nhìn anh, tay nhỏ bé nắm thật chặt một góc áo ngủ, biểu hiện căng thẳng và sợ hãi.

Chu Hàn nhìn nó, không đợi anh mở miệng, thằng bé kia giống như là lấy hết dũng khí ngẩng đầu hỏi anh: “ba là muốn đuổi con đi sao?”

Chu Hàn sửng sốt, nhìn sâu vào khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, vẻ mặt có phần rung động.

Thằng bé cắn môi, bời vì có chút căng thẳng và sợ hãi nên cắn có chút mạnh, gần như cắn đến gần trắng bệch.

Chu Hàn khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi giơ tay lên, bàn tay đặt lên trên đầu đứa nhỏ, khẽ vuốt vuốt tóc bé, thanh âm trầm thấp hỏi: “Có đói bụng không?”

Đứa nhỏ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt kia có chút không chắc chắn.

Chu Hàn xoa đầu bé, hỏi lại lần nữa: “Đói bụng chưa?”

Đứa nhỏ vẫn chưa kịp phản ứng, chẳng qua là vô thức gật đầu, mắt nhìn chằm chằm Chu Hàn.

Chu Hàn cong cong môi, nở một nụ cười không rõ ràng, giọng nói có chút mất tự nhiên và cứng ngắc nói: “Ta đi nấu đồ ăn cho con.”

------oOo------

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 67: Đừng náo loạn nữa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...