Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 62: Quán rượu cầu say

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ba ba… ba…”

Chu Hàn đã đi ra ngoài, nhưng Tiểu Bân vẫn ngồi trên mặt đất gọi một tiếng lại một tiếng, nước mắt nước mũi chảy trên khuôn mặt.

Một bên Lâm Lệ cũng đau lòng không ngừng rơi nước mắt, an ủi đứa nhỏ, cố gắng nén khóc, nói: “tiểu Bân, đứng lên, cho dì xem con có bị thương chỗ nào không.”

Đứa nhỏ để mặc Lâm Lệ kéo lên, nước mắt vẫn không ngừng chảy, hai mắt đẫm lệ nhìn Lâm Lệ thì thào hỏi: “Dì, con không phải là con của ba sao? con thật không phải con của ba sao? …” Bởi vì khóc quá nhiều, thanh âm đã bắt đầu có chút khàn khàn.

Lâm Lệ không trả lời được, nhìn thằng bé không nín được nước mắt, cắn chặt môi không nói nên lời.

“Dì, con thật không phải là con của ba sao…” đứa nhỏ khóc, bàn tay nhỏ bé đưa ra kéo quần áo Lâm Lệ, run rẩy, hoảng sợ.

Lâm Lệ thật sự là không biết trả lời như thế nào, người cô lo bị tổn thương nhất chính là Tiểu Bân, nhưng lại không ngờ là vẫn làm tổn thương nó rồi, hơn nữa tới quá nhanh, lại bằng phương thức đó.

“Dì.” đứa nhỏ kéo tay cô, cố nhất muốn biết đáp án.

Lâm Lệ khóc, đưa tay ôm đứa nhỏ vào trong lòng mình, chỉ có thể lắc đầu ghé vào lỗ tai đứa nhỏ nói: “Không phải như thế, không phải như thế, Tiểu Bân là con của ba, Tiểu Bân là con của ba…” Mặc dù nói lời này bây giờ nghe nhợt nhạt yếu ớt, nhưng mà Lâm Lệ thật không đành lòng, thật sự là nói không nên lời.

“Dì nói dối, vừa rồi ba nói con không phải là con của ba, dì gạt con, dì gạt con.” đứa nhỏ khóc, đánh Lâm Lệ.

Lâm Lệ cũng khóc, không buông tay, đưa tay ôm càng chặc hơn chút ít, một lần lại một lần ghé vào tay đứa nhỏ nói: “Dì không có gạt con, dì nói là sự thật, Tiểu Bân là con của ba, vừa rồi tâm trạng ba không tốt nên mới tức giận nói lung tung.”

Đứa nhỏ tay không vỗ nữa, nhưng vẫn khóc, dường như hoàn toàn không có nghe được lời Lâm Lệ nói, vừa khóc vừa nói , “ba không cần con nữa, mẹ cũng không cần con, con là đứa con hoang, con là đứa trẻ không ai cần, tất cả mọi người không thích con, tất cả mọi người không cần con nữa…”

Lâm Lệ đau khổ, ôm đứa nhỏ vội vàng nói: “dì cần, dì cần Tiểu Bân, dì cần Tiểu Bân, Tiểu Bân không phải là đứa nhỏ không ai cần, dì cần, sau này dì sẽ đi cùng Tiểu Bân, yêu thương Tiểu Bân.”

Đứa nhỏ vẫn khóc, không có trả lời, tay đưa ra ôm thật chặc lấy Lâm Lệ, gần như là có vẻ sợ cô sẽ chạy mất, chỉ cần nó buông tay ra sẽ không thấy cô đâu nữa.

Lâm Lệ ôm lấy đứa nhỏ, tay vỗ nhè nhẹ vào lưng của đứa nhỏ, nhỏ giọng ghé vào lỗ tai nói an ủi nó.

Cũng không biết như vậy bao lâu, đứa nhỏ dần dần ngủ thiếp đi trong lòng Lâm Lệ, lúc ngủ trên lông mi vẫn còn vương nước mắt, bởi vì tâm trạng vô cùng kích động, thỉnh thoảng còn vô thức nức nở.

Lâm Lệ cúi đầu khẽ hôn lên trán của đứa nhỏ, cố chút sức ôm đứa nhỏ về phòng, đặt đứa nhỏ nằm ở trên giường của nó, Lâm Lệ đứng dậy muốn đi lấy khăn lau nước mắt trên mặt của nó, nhưng vừa mới đứng dậy, thằng bé trên giường giật mình đưa tay ra vẫy có chút bất lực.

Lâm Lệ vội vàng ngồi lên giường lần nữa, tay ôm lấy đứa nhỏ , nhẹ nói: “Đừng sợ, đừng sợ, Tiểu Bân không sợ, dì ở đây, dì ở đây.”

Cứ như vậy lại không biết ngồi ở bên giường bao lâu, tâm tình đứa nhỏ dần ổn định trở lại, hô hấp cũng dần dần bình ổn.

Xác định đứa nhỏ thật đã ngủ yên, lúc này Lâm Lệ mới đứng dậy đi ra ngoài chuẩn bị khăn mặt giúp đứa nhỏ lau mặt.

Diệp Tử Ôn ngồi trước quầy bar, nhìn chằm chằm người nào đó rót hết ly này đến ly khác, tốc độ kia thật giống như là không phải đang uống rượu mà là uống nước lọc.

Khuyên anh uống ít một chút cũng không chịu nghe, nói nhiều không có hiệu quả Diệp Tử Ôn cũng không thèm lo nữa, thật ra thì thấy tình hình hiện tại của Chu Hàn như thế, Diệp Tử Ôn cũng thật sự không nói nên lời bảo anh đừng uống. Diệp Tử Ôn hiểu tình cảm Chu Hàn dành cho Lăng Nhiễm, yêu một người sâu đậm như vậy, cuối cùng kết quả như vậy, cảm giác này còn khó chịu hơn cái chết đi.

Lại rót một ly, Chu Hàn đẩy cái ly lại, chỉ nói: “nữa đi!”

Người phục vụ đứng bên trong quầy bar liếc nhìn vỏ chai rượu bên cạnh, sau đó lại nhìn Diệp Tử Ôn, từ chiều đến giờ Chu Hàn đã uống ba chai rồi.

Diệp Tử Ôn gật đầu, xoay người nhìn Chu Hàn, đưa tay lấy cái ly Chu Hàn vừa đẩy vào, nói: “A Hàn, đủ rồi, cậu uống quá nhiều.”

Chu Hàn quay đầu nhìn Diệp Tử Ôn, tay trực tiếp lấy cái ly từ trong tay của Diệp Tử Ôn, “Đừng quản mình.”

Diệp Tử Ôn còn muốn tiến lên: “Cậu không thể uống nữa, mình đưa cậu trở về!” Mạnh mẽ đoạt lấy cái ly từ trong tay Chu Hàn.

“Cậu sẽ không hiểu, cậu chẳng hiểu cái gì cả!” Chu Hàn có chút thống khổ gầm nhẹ, gắt gao cầm cái ly trong tay, “Cậu có biết khi cậu từ bỏ tất cả , cuối cùng chỉ có một trái tim thầm muốn che chở yêu thương người kia, cuối cùng bị người ta hung hăng dẫm đạp lên tình cảm của mình! Cậu có biết đó đau đớn thế nào không!”

Diệp Tử Ôn sửng sốt, bình tĩnh nhìn anh, trong lúc nhất thời không nói nên lời.

“Cô ta không cần trái tim mình, chà đạp lên tình cảm của mình, mình đều không sao, hồi đó coi như mình đáng bị coi thường, chẳng trách người khác.” Chu Hàn vừa nói, đưa tay nắm lấy vai của Diệp Tử Ôn, nắm thật chặt, gần như gầm nhẹ nói: “Nhưng là cậu biết mỗi ngày đối mặt với cái khuôn mặt kia nhắc nhở cậu về quá khứ nực cười cỡ nào của cậu, giễu cợt cái mà hồi đó cậu gọi là tình yêu là hoang đường và xót xa cỡ nào, cậu có thể hiểu được cái loại cảm giác này sao? Nhất là cậu biết rõ đứa nhỏ kia là vô tội, biết rõ đứa nhỏ kia đáng yêu và dễ thương thế nào, biết rõ cậu không nên hận nó, rồi lại không nhịn được đi thương tổn nó, cậu biết đây là loại tâm trạng gì không!”

Diệp Tử Ôn không nói nên nổi một câu, chỉ có thể sững sờ nhìn anh (Chu Hàn), anh không thể nào tưởng tượng được như những gì mà Chu Hàn nói, bởi vì anh chưa từng trải qua.

Chu Hàn không hề nhìn anh, buông anh ra và đẩy anh sang một bên, túm lấy ly rượu đặt mạnh lên trên quầy bar, tức giận quát người phục vụ: “Rót rượu!”

Phục vụ không dám ngần ngừ nữa, liền cầm lấy ly rượu rót cho anh.

Diệp Tử Ôn không ngăn cản nữa, ở một bên nhìn anh, thật là chỉ có rượu mới có thể giúp được anh, thần trí mơ hồ không lý trí mới có thể quên đi những nỗi đau kia.

Chu Hàn tự rót cho mình hết ly này đến ly khác, trong đầu lại không ngừng nhớ lại trước lúc mình ra khỏi cửa, Tiểu Bân ngồi trên mặt đất khóc, một tiếng một tiếng khóc gọi anh là ba, xin đừng đi!

Nghĩ tới, Chu Hàn cảm thấy tâm trí của mình lại càng tỉnh, dường như có rót bao nhiêu rượu đều không say, như thế, anh càng muốn uống nhiều hơn, uống càng mạnh hơn.

Diệp Tử Ôn vẫn ngồi cùng, quyết định buổi tối ở cùng anh, mặc kệ anh uống bao nhiêu, anh say thì anh (Diệp Tử Ôn) chịu trách nhiệm đưa anh trở về, là bạn tốt không thể giúp gì khác, say đưa anh về nhà vẫn có thể làm.

Chỉ có điều là lúc Diệp Tử Ôn quyết tâm ở lại, Tô Dịch Kiều gọi điện thoại đến, hỏi anh ở đâu, nói giờ cô đang chuẩn bị tan tầm, hỏi anh có muốn tới đón cô hay không.

Kể từ sau khi hai người chính thức ở chung một chỗ, dường như hai người đã tráo đổi cuộc sống trước kia, vốn là cô đuổi theo phía sau, hiện tại biến thành anh không ngừng đuổi theo cô, đôi khi cuộc sống lại kỳ diệu như thế.

Diệp Tử Ôn liếc nhìn Chu Hàn bên cạnh, uyển chuyển từ chối nói lát nữa đi tìm cô.

Tô Dịch Kiều cũng không để ý nhiều, nhưng mà nghe anh nói đang ở cùng Chu Hàn, cùng Chu Hàn uống rượu, thái độ hoàn toàn thay đổi, nhất định bắt anh phải đến ngay bây giờ, nếu không thì chia tay.

Diệp Tử Ôn bất đắc dĩ, biết cô là bởi vì chuyện trước đây Chu Hàn và Lăng Nhiễm cùng nhau phản bội anh trai cô mà trong lòng còn có khúc mắc, dĩ nhiên, bạn gái thân yêu ra lệnh, dù canh có lá gan to bằng trời cũng không dám làm trái, chỉ có thể xin lỗi anh em. (VL: đây là điển hình của trọng sắc khinh hữu, phải không nhỉ! =_=)

Nhưng mà anh, Diệp Tử Ôn cũng không phải là người không biết, mặc dù thấy sắc quên bạn, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là anh không quan tâm gì đến tình anh em bỏ mặc Chu Hàn sống chết ở đây, sau đó anh đã làm một quyết định mà anh cho là hoàn mỹ nhất , đó chính là gọi điện thoại đến chỗ tên phúc hắc lang kia, bảo anh tới chăm sóc tình anh em ngày xưa.

Tuy rằng lúc gọi điện thoại bị người nào đó chiếm không ít tiện nghi, nhưng kết quả là tốt, bởi vì Tô Dịch Thừa đã đồng ý với anh, chịu trách nhiệm đưa Chu Hàn say khướt về nhà.

Trước khi đi không quên dặn dò phục vụ, bảo cậu ta đưa mấy chai rượu ngon của mình để ở đây từ trước cho anh uống, uống rượu ngon chút, ít nhất sáng mai tỉnh dậy sẽ không quá đau đầu.

Chờ dặn dò ổn thỏa xong, lúc này Diệp Tử Ôn mới yên tâm rời đi.

Cho nên khi Tô Dịch Thừa tới thì Chu Hàn đã uống thêm được hơn hai chai, mà lúc này thậm chí anh đã bỏ qua ly rượu trực tiếp cầm lấy chai rượu cho lên miệng tu luôn, trên bàn cũng rải nhiều vỏ chai.

Tô Dịch Thừa cau mày, ngồi xuống bên cạnh anh, sau đó bảo phục vụ lấy cho anh cốc nước lạnh.

Lúc này Chu Hàn đã uống đến không phân biệt được, cả người mơ hồ trước mắt không nhìn rõ được người, nhưng vẫn còn đang la hét đòi uống rượu.

Tô Dịch Thừa không nói chuyện, trực tiếp lấy cốc nước mà phục vụ đưa cho, sau đó đổ toàn bộ nước lên khuôn mặt của Chu Hàn.

Nước lạnh gặp cơ thể vì rượu mà nóng hừng hực của anh, cả người Chu Hàn run bắn lên, lúc này đã có chút tỉnh táo, ánh mắt cũng từ từ trở lên rõ ràng.

Tô Dịch Thừa nhìn anh, lạnh giọng hỏi: “đã tỉnh chưa.”

Chu Hàn nhìn Tô Dịch Thừa, không nói gì, nhớ lại thời gian khi mấy người mới quen biết, nhớ tới khi xưa Tô Dịch Thừa nhìn thấy anh cùng Lăng Nhiễm ở chung một chỗ liền dứt khoát kiên quyết xoay người, nhớ tới khi đó chính anh vứt bỏ tình bạn của họ!

Đột nhiên Chu Hàn cảm thấy có chút buồn cười, sau đó giơ tay lên, giống như lúc ban đầu mới quen nhau, một quyền bay thẳng đến Tô Dịch Thừa.

Tô Dịch Thừa không kịp tránh né bị một quyền vào bụng, buồn bực hừ một tiếng có chút nóng nảy hỏi: “cậu thật sự rất muốn đánh có phải không!”

Chu Hàn nhìn Tô Dịch Thừa, như là lúc ban đầu mới quen, lớn tiếng đáp, “Đúng!”

Anh muốn đánh một trận với anh (Tô Dịch Thừa), giống như trước kia, nếu như đánh một trận mà họ có thể lấy lại được những gì họ đã mất.

------oOo------

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 62: Quán rượu cầu say

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62: Quán rượu cầu say
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...