Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 54: Thân thế của tiểu Bân

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Hàn trở lại phòng lần nữa thì trên tay bưng cốc nước, đưa cái cốc trong tay cho Lâm Lệ, nói: “Dùng nước lạnh súc miệng đi, sẽ ổn hơn chút.”

Lâm Lệ che miệng, đầu lưỡi còn rát, bưng nước lạnh trong tay anh, liền uống một ngụm to, lúc này mới dễ chịu hơn chút.

Muốn uống nữa, cái cốc trong tay đã bị Chu Hàn lấy đi, nghe thấy Chu Hàn nói: “hiện giờ em bị cảm, đừng uống nhiều nước lạnh như vậy.” Nói xong đặt cái cốc lên trên tủ đầu giường, sau đó bưng bát nước gừng để lên trên mép thổi thổi, dùng cái thìa nếm thử, xác định nhiệt độ không bỏng nữa, mới đưa cái bát cho Lâm Lệ, nói: “uống đi, không nóng, uống từ từ là được, rồi ngủ một giấc.”

Lâm Lệ đưa tay nhận lấy, gật đầu, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.” Sau đó mới bưng bát đặt lên trên miệng, có bài học đau đớn lần trước, lần này Lâm Lệ uống vô cùng cẩn thận, đầu tiên là nhẹ nhàng uống một hớp nhỏ, xác nhận nhiệt độ vừa phải, lúc này mới yên tâm uống ngụm lớn, nhưng mà cô vẫn tính sai, vị cay của nước gừng kia khiến cô nhất thời chưa thích ứng được, nhe răng nhếch miệng híp mắt nói: “sao lại cay như thế a!”

Chu Hàn nhìn vẻ mặt phong phú của cô, không khỏi nhẹ cong khóe miệng.

Cay thì cay, cuối cùng Lâm Lệ vẫn uống hết bát nước trà gừng.

Chu Hàn nhận lấy cái bát không từ trong tay cô, đưa tay đỡ cô nằm xuống, vừa nói: “nằm ngoan, hiện tại nhắm mắt lại ngủ một giấc, ra nhiều mồ hôi sẽ thoải mái hơn.”

Lâm Lệ gối đầu lên trên gối, cũng không nhắm mắt lại như Chu Hàn nói, mở mắt to nhìn chằm chằm anh cúi dịch góc chăn cho cô, đột nhiên phát hiện bên dưới vẻ mặt lạnh lùng kia thật ra mà một trái tim rất dịu dàng.

Giống như là chủ ý đến ánh mắt của cô, Chu Hàn dừng động tác trên tay, quay sang đối diện với ánh mắt Lâm Lệ.

Cảm giác như là thời gian dừng lại trong nháy mắt, Lâm Lệ cứ nhìn chằm chằm anh như vậy, rất trực diện, không có chút nào che dấu. Chu Hàn cũng nhìn lại cô, ánh mắt ổn định thâm thúy.

“Em đang nhìn cái gì?”

Tiếng nói trầm thấp cực kỳ từ tính của Chu Hàn vang lên bên trên Lâm Lệ, khi đang nói chuyện, hơi thở ấm áp phả vào mặt Lâm Lệ, cảm giác âm ấm dường như xen lẫn sương mù.

Lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, mắt nhìn chằm chằm anh, ánh mắt cũng không có bởi vì lúng túng mà rời đi, nhớ tới cuộc điện thoại mẹ Chu gọi tới lúc trước, chậm rãi mở miệng, nói: “Rõ ràng anh có trái tim rất dịu dàng, sao lại lạnh lùng nhẫn tâm với tiểu Bân như thế.”

Ánh mắt Chu Hàn đột nhiên lạnh lẽo, ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Lệ đã không còn dịu dàng như vừa rồi, đứng dậy không nhìn cô nữa, đưa lưng về phía Lâm Lệ chỉ nghe anh lạnh giọng nói: “em nghỉ ngơi đi.” Thanh âm cứng ngắc không hề còn chút nhu tình nào, nói xong liền muốn ra đi ra cửa.

Thấy anh muốn đi, Lâm Lệ vội vàng ngồi dậy khỏi giường, nhìn Chu Hàn đã đi gần đến cửa, vội lên tiếng nói: “anh đang trốn tránh sao? Tại sao vừa nói đến Tiểu Bân anh lại như vậy, nó chỉ là trẻ con, là con trai của anh, anh đối xử với nó thế này không cảm thấy quá đáng sao?” Lâm Lệ nói rất nhanh, giọng nói có chút vội vàng.

Chu Hàn dừng bước, không quay đầu lại, cũng không nói gì.

Thấy anh ngừng lại, Lâm Lệ tiếp tục nói: “lúc chiều mẹ Chu gọi điện thoại tới đây, nói lúc tiểu Bân phát sốt mơ mơ màng màng còn gọi anh, nó chỉ hy vọng anh đến thăm nó một chút, yêu cầu như thế rất quá đáng sao? Tại sao anh lại đối xử lạnh lùng với nó như vậy, nó là con trai anh, chẳng lẽ không đúng sao?”

Chu Hàn vẫn không quay đầu lại, chỉ đau đớn nói: “em không biết gì cả.”

“Đúng, em không biết cái gì hết, em không biết rốt cuộc giữa anh và Lăng Nhiễm từng xảy ra chuyện gì, em chỉ biết anh đối với tiểu Bân như thế thật là quá đáng, nó làm sai cái gì? sao anh lại chuyển nỗi hận đối với Lăng Nhiễm lên trên người nó!” Lâm Lệ chỉ trích nói, thanh âm bởi vì cảm cúm mà mang theo nồng đậm giọng mũi và hơi khàn khàn.

“Ha ha.” Đột nhiên Chu Hàn phá lên cười, thanh âm kia trầm thấp, xen lẫn tự giễu.

“Anh cười cái gì?” Lâm Lệ nghi hoặc nhìn anh.

Chu Hàn dừng người, nhưng không quay đầu, lạnh giọng nói: “Tiểu Bân không phải là con trai anh.”

“Hả…” Lâm Lệ sửng sốt, vừa rồi cô nghe lầm hay là gì? Chu Hàn nói Tiểu Bân không là con trai anh!

Đợi Lâm Lệ phục hồi tinh thần lại, khi ngẩng đầu thì Chu Hàn đã sớm mở cửa đi ra ngoài.

Lâm Lệ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khép hờ kia, vẫn có chút không dám tin lời Chu Hàn vừa nói là sự thật, anh nói tiểu Bân không phải là con trai anh, vậy là con trai của ai?

Nghĩ tới, Lâm Lệ vén chăn lên đã định xuống giường đi ra ngoài lên tiếng hỏi rõ, nhưng người đi đến cửa rồi thì cô dừng lại, tay nắm cái nắm cửa lại do dự.

Nếu quả thật đúng như Chu Hàn nói, tiểu Bân không phải con trai của anh, vậy tiểu Bân có thể là con trai của Lăng Nhiễm và người khác, cho nên hồi đó anh và Lăng Nhiễm ly hôn là vì Lăng Nhiễm phản bội sao? Cho nên anh vẫn luôn mặt lạnh với thằng bé, thật ra thì không đơn giản là vì chuyển mâu thuẫn của hai người lên trên thằng bé, mà là vì nhìn thằng bé liền nhớ lại sự phản bội và không chung thủy của Lăng Nhiễm hồi đó?

Cuối cùng Lâm Lệ không có mở cửa đi ra ngoài, bởi vì cô không biết cho dù mình đi ra ngoài có thể nói gì, hỏi cái gì. Nếu quả thật như là suy đoán kia, Tiểu Bân là đứa trẻ Lăng Nhiễm ngoại tình sinh ra, thì cô còn có thể hi vọng Chu Hàn làm gì đây? Lại có tư cách gì?

Một lần nữa nằm lại lên trên giường, quay đầu nhìn cái chén và cái bát đã bị bỏ quên, Lâm Lệ nhớ tới sự cẩn thận của Chu Hàn lúc anh bưng cái bát nước trà gừng thổi thổi, cũng nghĩ tới sự dịu dàng và chu đáo lúc anh dịch dịch góc chăn cho mình.

Cô không biết làm sao mà Chu Hàn biết tiểu Bân thật ra thì không phải con trai ruột của anh, cũng không biết anh lấy tâm tình gì khi quyết định giữ đứa bé lại, nhưng cô nghĩ, thoạt nhìn anh bên ngoài thì lãnh khốc, thật ra nội tâm rất mềm lòng.

Trên mặt sàn trong thư phòng rơi đầy giấy A4, Chu Hàn ngửa đầu ngồi ở trên cái ghế xoay bằng da màu nâu đậm phía sau cái bàn làm việc, cái cái cúc cổ áo sơ mi trên người bị tuột ra, đầu tóc cũng hơi lộn xộn.

Trong đầu hiện lên một màn trong bệnh viện khi đó, lúc đó bác sĩ nói cho anh biết tiểu Bân không hề có liên hệ máu mủ gì với anh.

Đột nhiên mở mắt ra, tay nắm chặt thành nắm đấm, Chu Hàn ép mình đừng suy nghĩ nữa, nhưng mà dòng suy nghĩ kia căn bản là không thể không chế, càng không muốn, nó càng nảy ra.

Khi nhận được điện thoại của người giúp việc, Chu Hàn đang chủ trì một hội nghị liên quan đến chuyện hợp tác hàng nghìn đô la Mỹ, khi nghe thư ký ghé vào tai anh nói người giúp việc trong nhà gọi điện thoại tới đây nói tan học tiểu Bân về khăng khăng muốn đi tìm mẹ nó, thừa dịp bà ta không để ý mà tự mình chạy đi, lại không cẩn thận bị một cái xe tải tụng vào, để lại rất nhiều máu ở đó, hiện tại đã được đưa đến bệnh viện.

Nghe được tin tức, Chu Hàn căn bản chẳng suy nghĩ, hơn chẳng quan tâm kế hoạch hợp tác quan trọng kia, nhận điện thoại chỉ căn dặn qua loa mấy câu, trực tiếp chạy tới bệnh viện.

Khi chạy tới bệnh viện chỉ có người giúp việc trung niên da đen kia ở bên ngoài phòng phẫu thuật, sắc mặt hoang mang, đi qua đi lại trước cửa phòng phẫu thuật.

Chu Hàn tiến lên, vội vàng hỏi: “Tô Phi Á, tình huống như thế nào?”

Tô Phi Á kia thấy anh tới đây, vội vàng giải thích nói: “Tiên sinh, không phải tôi cố ý, Tiểu Bân nó chạy trốn rất nhanh, tôi không kịp phản ứng thì nó đã xông ra rồi, tôi thật không phải cố ý, xin anh đừng sa thải tôi.” Sợ Chu Hàn đổ chuyện này lên đầu bà mà đã mất công việc!

“Tôi là hỏi bác là tình hình Tiểu Bân thế nào rồi!” Chu Hàn gầm lên, “Nếu là Tiểu Bân có chuyện gì, tôi còn cần bác làm gì!”

Người giúp việc da đen kia bị Chu Hàn quát, thoáng cái sợ đến nỗi không nói ra lời, vẻ mặt sợ hãi, chỉ lắc đầu.

Chu Hàn nhìn bà ta, đấm một đấm lên tường bệnh viện.

Bình tĩnh rồi, Chu Hàn lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi điện cho Lăng Nhiễm, mặc dù anh và Lăng Nhiễm đã ly hôn, nhưng mà dù sao Tiểu Bân cũng là con trai hai người, Lăng Nhiễm dù thế nào cũng là mẹ của đứa bé, cho nên cô ta có quyền biết tình hình của nó.

Lúc này vừa mới lấy điện thoại di động ra tìm số Lăng Nhiễm gọi đi, thì cửa phòng phẫu thuật vốn đang đóng chặt đột nhiên được mở ra, một cô y tá tóc vàng đeo khẩu trang đi từ bên trong ra ngoài, hỏi: “Ai là người nhà của đứa bé bên trong, hiện tại thằng bé bị băng huyết, máu trong ngân hàng máu bệnh viện có thể không đủ dùng, tốt nhất là người nhà nên chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể truyền máu.”

Nghe vậy, Chu Hàn chẳng quan tâm suy nghĩ nhiều, bước lên phía trước vội vàng nói với cô y tá kia: “là tôi là tôi, tôi là cha của đứa bé.”

Cô y tá kia nhìn anh một cái, gật đầu, chỉ nói nói: “anh đi theo tôi.” Nói xong liền đưa Chu Hàn đi.

Khi Chu Hàn đã làm xong mấy lượt xét nghiệm, vén tay áo lên chuẩn bị truyền máu cho thằng bé thì cô ý tá kia nhíu mày đi vào, nhìn Chu Hàn nói: “Máu của anh không giống với thằng bé, anh là nhóm máu A, thằng bé là nhóm máu B, không thể dùng được máu anh, mẹ thằng bé đến chưa, tốt nhất là bảo cô ấy đến đi.”

“Cô nói gì?” Chu Hàn mạnh mẽ đứng dậy khỏi ghế, mấy bước tiến lên giữ chặt bả vai cô y tá kia hỏi: “có phải cô làm sai rồi hay không, sao nó lại là nhóm máu B, con trai của tôi làm sao có thể khác nhóm máu với tôi!”

Cô y tá giải thích: “anh bình tĩnh một chút, nhóm máu trẻ con là theo cha mẹ, nhưng không nhất định theo cha ruột, cũng có thể là theo mẹ thân, cho nên nhóm máu của nó không nhất định giống của anh, bởi vì có thể là nó di truyền vợ anh, cho nên hiện tại cần gấp nhất chính là liên lạc với vợ anh, nếu mà trong quá trình phẫu thuật không đủ máu dùng, thì con trai anh thật sự có thể nguy hiểm đến tánh mạng!”

“Không thể nào, nhóm máu của vợ tôi giống tôi, cũng là nhóm máu A, nhất định là các cô làm sai rồi, con trai tôi nó không thể là nhóm máu B!” cảm xúc của Chu Hàn rất là kích động! Nhóm máu của anh và Lăng Nhiễm giống nhau, làm sao tiểu Bân có thể là nhóm máu B được!

Nghe lời anh nói, cô y tá cũng sửng sốt, nhíu mày hỏi: “thằng bé không phải là con ruột của các vị”

------oOo------

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...