Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi sáng tỉnh lại ở trong lòng Chu Hàn, trong nháy mắt như có ảo giác, Lâm Lệ cảm thấy cô và Chu Hàn dường như là hai người đã yêu nhau từ lâu, thế cho nên giờ phút này tỉnh lại phát hiện thân thể mình trần truồng nằm trong lòng anh cũng không hề không thích ứng chút nào.

Trợn tròn mắt nằm trong lòng Chu Hàn một lúc lâu, vì tránh cho khi Chu Hàn tỉnh dậy bốn mắt nhìn nhau lúng túng, Lâm Lệ chuẩn bị ngồi dậy.

Nhẹ nhàng chuyển cánh tay đang đặt trên thắt lưng mình ra, vén chăn lên vừa mới chuẩn bị xuống giường, một bàn tay lại quấn lên hông của cô, hơi dùng chút lực, trực tiếp kéo cô về lại lòng anh, phía sau lưng dán lên lồng ngực của anh, thậm chí cô có thể cảm giác được nhịp tim đập vững vàng mạnh mẽ trên người của anh.

“Ách, em muốn dậy.” Không quay đầu lại, Lâm Lệ nhẹ giọng nói.

Đợi một lúc lâu, phía sau cũng không có truyền đến tiếng đáp lại, chỉ có tiếng hô hấp nhàn nhạt nhẹ nhàng.

Tiếng hô hấp bằng phẳng không có một chút ba động khiến cho Lâm Lệ không khỏi hoài nghi anh căn bản là còn chưa tỉnh lại, đưa tay vòng giữ cô lại chẳng qua là động tác vô thức trong mơ thôi.

Nghĩ như vậy, lần nữa đưa tay đặt lên bàn tay của anh, lúc vừa mới chuẩn bị kéo ra, đột nhiên cảm giác lực đạo ngang hông mình càng nặng hơn, sau đó bàn tay của Chu Hàn dưới chăn lật trở lại một cái liền bắt được tay cô, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nói hơi trầm thấp còn pha lẫn nồng đậm buồn ngủ, chỉ nghe thấy anh nói: “Hôm nay chủ nhật, ngủ cùng anh thêm một lúc.”

Nghe vậy, cô nhớ tới hôm kia anh trở về vào nửa đêm khuya khoắt, mà sáng sớm hôm qua lại dậy sớm, có lẽ cũng mệt.

Nghĩ như vậy, Lâm Lệ không nói gì phản kháng nữa, chỉ là an tĩnh để mặc anh ôm lấy mình như thế.

Cứ nằm trên giường như vậy, mí mắt của Lâm Lệ càng ngày càng nặng, cuối cùng cũng chậm rãi tiến vào mộng đẹp lần nữa.

Lúc Lâm Lệ tỉnh lại lần nữa thì Chu Hàn đã sớm không có ở bên cạnh, một bên giường còn lại đã sớm lạnh giá, không có chút nhiệt độ nào, đưa tay dụi dụi đôi mắt, cầm lên đồng hồ điện tử đặt trên tủ đầu giường, hiển thị bây giờ là mười hai giờ ba mươi lăm buổi trưa, không nghĩ tới cô vừa ngủ thế nhưng ngủ nhiều hơn 4 tiếng.

Xoa cổ xoay người ngồi dậy, cầm quần áo từ phòng để quần áo đi thẳng vào phòng tắm, thay quần áo rửa mặt rồi ra ngoài, vào phòng bếp mở tủ lạnh tùy tiện lấy ít đồ ăn nhét vào bụng mình.

Ăn xong bữa trưa, Lâm Lệ không có việc gì vào trong thư phòng xem máy tính, đột nhiên nhớ tới chuyện tối hôm qua vốn định đi thăm mẹ Lâm cuối cùng bị cuộc hẹn đột nhiên của Chu Hàn quấy phá, liền tắt máy tính lấy quần áo từ trong tủ quần áo vào phòng tắm thay sau đó cầm lên túi xách của mình, trực tiếp ra cửa thuê xe đi đến bệnh viện.

Lúc đến bệnh viện An Nhiên với cái bụng bầu to, vừa vặn đang ở đây nói chuyện phiếm với mẹ Lâm, hiện tại mặc dù An Nhiên mang thai chưa nhiều tháng, nhưng mà vì mang thai đôi, bụng kia cũng đã rất lớn, bụng hơn bốn tháng, mà nhìn giống như phụ nữ có thai tháng thứ sáu, thứ bảy vậy.

Thị lực của mẹ Lâm hiện tại đã rất mơ hồ, ngay cả người đứng trước mặt bà, hiện tại cũng chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh mơ hồ, hoàn toàn nhìn không rõ mặt.

Nhìn mẹ Lâm như vậy, nhớ tới sự quan tâm và chăm sóc của bà dành cho mình, Lâm Lệ không khỏi đau lòng cho bà.

An Nhiên nói mắt của mẹ Lâm phải phẫu thuật cắt bỏ khối u mới có thể khôi phục được, nhưng mà tất cả mọi người đều biết phẫu thuật mở hộp sọ nguy hiểm như thế nào.

Nói chuyện với mẹ Lâm một lát, mẹ Lâm hơi mệt chút, Lâm Lệ đỡ bà nằm xuống, mà mình thì cùng An Nhiên vì tránh quấy rầy đến mẹ Lâm nghỉ ngơi trực tiếp ra khỏi phòng bệnh, ngồi ở trên băng ghế bên ngoài cửa phòng bệnh nói trò chuyện.

Liếc nhìn cánh cửa đóng chặt phía sau, lôi kéo tay của An Nhiên, Lâm Lệ có chút lo lắng hỏi: “Bác sĩ nói như thế nào, nhất định phải phẫu thuật sao?” Phẫu thuật mở hộp sọ, không nói đến tỉ lệ phẫu thuật thành công là bao nhiêu, coi như là phẫu thuật trăm phần trăm thành công, người bị mở hộp sọ cũng chịu đau khổ bao nhiêu.

“Nếu không phẫu thuật mở hộp sọ mẹ sẽ hoàn toàn bị mù, hơn nữa khối u sau này rời đi vị trí, vậy thì sẽ trực tiếp nguy hiểm đến tính mạng.” An Nhiên nói như thế, gần đây vì lo lắng chuyện của mẹ mình, trên mặt đều là mỏi mệt cùng tiều tụy.

Lâm Lệ ở trong lòng không tiếng động than nhẹ, kéo qua tay cô đặt lên đùi của mình, chỉ có thể an ủi nói: “Đừng lo lắng, người tốt như mẹ Lâm, nhất định không có việc gì.” Bọn họ không phải là bác sĩ, cũng không có phép màu nào có thể nói để mẹ Lâm khỏi là khỏi, hiện tại chỉ có thể cầu nguyện như vậy.

An Nhiên gật đầu, nhìn Lâm Lệ vẻ mặt có chút buồn khổ, thanh âm nghẹn ngào nói: “Ta biết, nhưng mà Lâm Lệ, ta vẫn không nhịn được lo lắng, mi nói nếu như mẹ xảy ra chuyện gì, vậy phải làm thế nào?”

“Phi.” Lâm Lệ xuy miệng, nhìn An Nhiên chân thành nói: “Không có ngộ nhỡ, khẳng định không có chuyện gì, chớ tự mình hù dọa mình.” Đưa tay xoa xoa mặt cô ấy: “An tử, mi không vì mình thì cũng phải vì hai đứa nhỏ của ta trong bụng của mi mà suy nghĩ chứ, trên TV báo chí gì đó không phải đều nói phụ nữ có thai phải tránh tâm tình xúc động, hiện tại hỉ nộ ái ố của mi đều liên quan đến hai đứa nhỏ trong bụng, nếu như cả ngày vẻ mặt mi đều buồn đau sẽ khiến cho hai con trai của ta sau này sẽ mặt lạnh giống như Chu Hàn kia, ta so với mi còn gấp hơn.”

Nghe vậy, An Nhiên không nhịn được nhẹ bật cười, tức giận trắng mặt nhìn cô một cái nói: “Nói nhảm, nếu là con trai khẳng định giống Dịch Thừa nhà ta.”

“Đúng đúng đúng, giống Dịch Thừa của nhà mi.” Lâm Lệ cố ý chế nhạo cô, cố ý kéo hai chữ Dịch Thừa thật dài, cười đến có chút mập mờ, dùng bả vai phải đụng cô nói: “Đến lúc đó sinh con trai giống như Tô Dịch Thừa nhà mi, tốt nhất giống như tiểu hồ ly, nơi nơi đi lừa gạt con gái nhà người ta đi.” Nhìn nhìn Tô Dịch Thừa người ta, lúc này mới bao lâu, chẳng những bắt được người của An Nhiên, liền ngay cả trái tim đóng băng sáu năm kia của cô cũng được hâm nóng, nhìn An Nhiên hiện tại, nơi nào còn cho phép người khác nói nửa câu không đúng về chồng của cô ấy chứ. Thủ đoạn cao minh như thế, làm cho người ta bất tri bất giác đã mất cả người và tâm, người như vậy nói anh ta là hồ ly xảo trá, nơi nào nói sai chứ.

Nhìn cô một cái, An Nhiên có chút dở khóc dở cười nói: “Dịch Thừa anh ấy có phải đắc tội mi ở chỗ nào hay không nha, làm sao ta cảm thấy mi giống như không muốn gặp anh ấy vậy?”

Lâm Lệ xoay người tựa vào trên vách tường, chỉ miễn cưỡng nói: “Anh ta có đắc tội với ta hay không chẳng sao cả, nếu như anh ta khiến cho mi thương tâm khổ sở ta mới không buông tha cho anh ta.” Cô mới bất kể anh là ai, làm quan cũng tốt làm nông dân cũng được, điều cô quan tâm là anh ta có thể cho Anh Nhiên hạnh phúc hay không, những cái khác đều không quan trọng

Nhìn Lâm Lệ, khóe miệng An Nhiên cong lên, trong lòng có loại cảm động cùng ấm áp không nói ra, thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể dùng một câu biểu đạt: “Lâm Lệ, cám ơn mi.” Bạn bè của cô không nhiều lắm, nhưng mà có Lâm Lệ như vậy là đủ rồi, không còn gì tiếc nuối nữa.

Ánh mắt Lâm Lệ quét qua cô, tức giận nói: “dở hơi.”

Hai người cứ ngồi ở trên ghế dài như vậy, dựa vào vách tường tuyết trắng kia, cho dù không nói lời nào hai người cũng không cảm thấy lúng túng.

Nhưng mà An Nhiên đột nhiên nhớ ra cái gì đó, quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Lệ hỏi: “Lâm Lệ, mi cùng Chu Hàn gần đây như thế nào?” Vừa rồi hình như cô nghe thấy Lâm Lệ nhắc tới Chu Hàn, nói tự nhiên như vậy.

Lâm Lệ sửng sốt, hơi có chút xấu hổ, hai mắt đen to chuyển lòng vòng, cuối cùng lựa chọn giấu diếm, chỉ nói qua loa: “Không có, không có gì, còn không như thế, có thể như thế nào chứ?” Cô không biết mình cùng Chu Hàn có thể có kết quả hay không, mặc dù hiện tại hết thảy xem ra cũng rất thuận lợi, nhưng mà ai có thể biết sau này như thế nào, thay vì đến lúc đó để cho An Nhiên quan tâm khổ sở vì mình, còn không bằng vừa bắt đầu liền lựa chọn không nói cho cô ấy.

An Nhiên nhìn cô, ánh mắt soi mói giống như muốn từ trên mặt của cô nhìn xem có đầu mối gì xảy ra, híp híp mắt, hỏi dò: “Lâm Lệ, không phải mi gạt ta cái gì chứ?”

Trong lòng Lâm Lệ hơi có chút chột dạ, liếc mắt đi cố ý không nhìn tới cô ấy, chỉ cười nói: “Ta gạt ai cũng có thể, còn có thể gạt mi sao, thật không có chuyện gì, sống chung hòa bình, không có chiến hỏa không có khói thuốc súng.”

“Ta thấy thế nào cũng không giống a.” An Nhiên vẫn còn hoài nghi, lúc Lâm Lệ mới vừa nói tới Chu Hàn nói cũng quá tự nhiên rồi, hoàn toàn không có một chút cảm giác cố ý, không phải chân chính đem một người để ở trong lòng, cô có thể nói được tự nhiên như vậy sao?

“Mi nhìn ra cái gì nha, mi còn có thể xem tướng sao?” Lâm Lệ cười, nói: “Đừng có đoán mò nữa, ta và Chu Hàn như bây giờ cũng rất tốt, nhắc tới cũng khôi hài, hai người cho là có kinh nghiệm không sai biệt lắm, về mặt sinh hoạt thế nhưng cũng có thể sinh ra ăn ý tương đối, mi nói hay không.”

An Nhiên nhìn cô, cũng không nói chuyện, tựa hồ là đang xác nhận độ tin cậy những lời Lâm Lệ nói.

Thấy cô ấy không tin, Lâm Lệ khẽ thở dài một tiếng, nhìn cô hỏi: “An Tử, mi cảm thấy tình huống của ta và Chu Hàn như thế, còn thật có thể ôm mong đợi gì đối với tình yêu sao?”

Nghe vậy, An Nhiên nhìn Lâm Lệ, lại bắt đầu có chút không xác định được, đúng vậy, Lâm Lệ và Chu Hàn có kinh nghiệm giống nhau, hai người đều yêu thương một người không đáng đến hơn mười năm, nếu phải rút ra khỏi cuộc tình sâu sắc này, không phải là chuyện dễ dàng.

Không phải là không có khả năng, nhưng mà sợ rằng cần phải có nhiều thời gian hơn.

“Lâm Lệ, ta không muốn nói cái gì khác, giống như mi hy vọng ta hạnh phúc vậy, ta cũng vậy hy vọng mi có thể hạnh phúc, ta không biết ai có thể cho mi hạnh phúc, nhưng mà người kia khẳng định không phải là Trình Tường, cho nên đừng đóng cửa trái tim của mình lại khiến cho bản thân mình lưu luyến quá khứ, thử để cho người khác đi vào trong tim của ngươi, tựa như ta.” Nhìn Lâm Lệ, An Nhiên nói rất chân thành.

Lâm Lệ nhìn cô, có loại xúc động nghĩ nói cho An Nhiên biết mình cũng đang thử, nhưng cuối cùng vẫn là không nói nên lời, thật ra thì nói cho cùng, cô còn chưa đủ tự tin, cô chẳng những không xác nhận Chu Hàn có thể yêu mình hay không, ngay cả mình có thể yêu Chu Hàn hay không cô cũng không dám bảo đảm.

Lôi kéo tay An Nhiên, Lâm Lệ chỉ cười nhạt gật đầu: “Ta biết.”

Toàn bộ đề tài An Nhiên cũng không nói thêm gì nữa, hai người lại ngồi bên nhau một lúc, rất nhanh đã tới chập tối, lúc này Lâm Lệ mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Nhưng mà khi cô đi tới bồn hoa dưới lầu chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, người ngồi ở trên ghế đá trên con đường nhỏ, thu hút sự chú ý của cô, chỉ thấy anh ta hai tay chống trên bắp đùi, vùi đầu vào bàn tay của mình.

Lâm Lệ tiến lên, đứng lại trước mặt anh ta, nhẹ nhàng lên tiếng, pha lẫn không xác định gọi: “Chu Hàn?”

------oOo------

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...