Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 48: Đều là nghiêm túc

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lệ đơn giản chỉ nấu chút mì sợi, sau đó cho thêm trứng gà trong tủ lạnh, mùi vị mặc dù không tính là tốt, nhưng cũng không quá khó ăn.

“Mì nấu xong rồi, có thể ăn.” Lâm Lệ ngẩng đầu hướng người bên kia hô lên.

Bưng mì từ trong phòng bếp ra phòng ăn đặt trên bàn, thấy mình cũng hơi đói, liền gắp một ít vào bát, ngồi ở bàn chuẩn bị ăn.

Vẫn chưa thấy Chu Hàn đi ra ngoài, Lâm Lệ nhíu nhíu mày, nhìn bát mì sợi, không biết anh ở trong phòng làm gì, đứng dậy đi ra phòng ngủ.

“Mì đã nấu xong, nếu không ra ăn sẽ trương mất.” Lâm Lệ vừa nói vừa đẩy cửa đi vào, vào trong mới phát hiện Chu Hàn không có ở trong phòng, gian phòng còn bật đèn, trên bàn còn đặt khăn anh mới lau tóc xong, nhưng không thấy Chu Hàn đâu.

“Đi đâu rồi?” Lâm Lệ thấp giọng tự hỏi đi ra khỏi phòng, đang ra khỏi thì thấy cửa thư phòng hé mở, ánh đèn từ trong khe cửa hắt ra ngoài.

Thấy thế, Lâm Lệ nhỏ giọng nói thầm: “Vừa trở về liền vào vào thư phòng, đúng là anh cuồng công việc!” Đi thẳng đến thư phòng, đẩy ra cửa phòng đang khép hờ, Chu Hàn quả nhiên ngồi ở phía sau bàn làm việc, ánh mắt nhìn chằm chằm laptop trên bàn làm việc.

Lâm Lệ đưa tay gõ cửa , hướng về phía bên trong nói: “Mì đã nấu xong, đi ra ngoài ăn đi, để lâu sẽ không dễ ăn đâu.”

Chu Hàn vẫn không nhúc nhích, vẫn duy trì tư thế đang ngồi, không ngẩng đầu lên, không nói chuyện, thậm chí ánh mắt cũng không chuyển.

Lâm Lệ nhíu mày, không biết anh rốt cuộc đang nhìn cái gì chăm chú như vậy, cho là anh chưa nghe thấy, liền lặp lại lần nữa, giọng nói còn to hơn nhiều so vừa rồi.

Chu Hàn vẫn không có phản ứng, tựa hồ là nhìn thật mê mẩn.

“Rốt cuộc đang nhìn cái gì a?” Lâm Lệ nghi ngờ, trực tiếp tiến lên, đi tới phía sau anh, lúc này mới nhìn thấy websites trên máy vi tính, thì ra là không phải nội dung công việc, mà là tin tức của một vụ án mấy ngày qua về Lăng Nhiễm. Lâm Lệ trong lòng giật mình, quay đầu lại lúc này mới chú ý tới Chu Hàn mang vẻ mặt khổ sở không thể tiếp nhận .

Nhìn phản ứng của anh, Lâm Lệ không cần hỏi cũng biết lúc trước anh không biết về chuyện của Lăng Nhiễm.

Trong lúc nhất thời Lâm Lệ không biết phải nói gì, tin tức như thế muốn anh hoàn toàn thờ ơ căn bản là không thể nào, dù có hận đi nữa thì cũng là người ban đầu mình yêu, đau lòng khổ sở là khó tránh khỏi, hồi đó yêu lâu như vậy, yêu nhiều năm như vậy, cho nên cô có thể hiểu được tâm tình giờ phút này của anh.

“Cái kia. . . .” Đứng một lúc lâu, Lâm Lệ mới mở miệng nói: “Tiểu Bân, Tiểu Bân được mẹ đón về đại viện, ý ba mẹ là để cho chuyện này qua đi rồi mới để cho Tiểu Bân trở lại.”

Chu Hàn không nói chuyện, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, trên màn hình là hình Lăng Nhiễm nằm ở trong bệnh viện, cái trán khóe miệng tất cả đều là máu ứ đọng, mắt cũng sưng to, mặc trên người quần áo bệnh nhân, cả người hoàn toàn không còn vẻ đẹp đẽ diễm lệ như bình thường, làm cho người ta có chút đau lòng.

Lâm Lệ không nói gì thêm nữa, nhìn anh, nhẹ nhàng ra khỏi thư phòng, có lẽ anh hiện tại nên ở một mình, tới từ từ tiêu hóa chuyện này.

Một lần nữa trở lại phòng ăn, nhìn trên bàn đặt hai bát mì, mì đã toàn trương lên, một chút nước canh cũng không có, bưng bát lên, cầm đũa gắp một ngụm, còn hơi ấm, nhưng vốn cũng không phải mỹ vị giờ phút này ăn thì cũng khó có thể nuốt xuống được.

Để đũa xuống, khẽ thở dài, bưng mì một lần nữa trở về phòng bếp, trực tiếp đổ vào thùng rác, súc miệng rồi trở về phòng.

Ngày hôm sau tỉnh lại rửa mặt rồi đi từ trong phòng ra, đã thấy Chu Hàn ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng, trên người còn mặc áo ba lỗ, trên cổ treo khăn lông, hiển nhiên là tập thể dục buổi sáng trở về .

Nghe thấy động tĩnh phía sau, Chu Hàn xoay đầu lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt Lâm Lệ, chỉ thản nhiên nói: “Đừng nhìn, tới đây hỗ trợ hâm nóng sữa tươi đi.” Giọng nói bình thường nghe không ra tâm tình gì, chẳng qua bất đồng cùng dĩ vãng chính là trong giọng nói tựa hồ mang theo chút sủng nịch cùng ôn nhu.

Lâm Lệ đứng tại chỗ sửng sốt một lúc, nhưng ngay sau đó gật đầu đi tới phòng bếp, từ trong tủ quầy cầm hai cái ủ ra ngoài, lại lấy sữa tươi từ trong tủ lạnh, lúc làm điều này ánh mắt luôn luôn không tự chủ nhìn hướng về người Chu Hàn, Lâm Lệ không biết tối hôm qua anh ngồi trong thư phòng bao lâu, có lẽ sau khi cô trở về phòng, không bao lâu sau anh cũng trở về phòng rồi, có lẽ anh không có đi ra ngoài mà là ở trong phòng bếp đến hừng sáng.

Lâm Lệ không biết là loại khả năng nào, nhưng nhìn nét mặt anh bây giờ, bình tĩnh giống như chưa xảy ra chuyện gì, cô thấy đây mới là điểm quái dị, bởi vì Chu Hàn cô nhìn thấy ngồi trong thư phòng tối hôm qua và hôm nay, căn bản là hai người!

Đặt trứng chiên chín vào đĩa, bên kia còn có bánh bao.

Lâm Lệ đem trứng chiên và chân giò hun khói ra khỏi phòng bếp, Chu Hàn thì bưng sữa tươi từ trong phòng bếp đi ra, Lâm Lệ chia bộ đồ ăn, Chu Hàn để sữa tươi cho cô sang một bên, giữa hai người cũng không nói chuyện với nhau quá nhiều, lại có vẻ rất tự nhiên, hợp tác cũng rất ăn ý.

Cả bữa ăn sáng, hai người cũng không có nói chuyện với nhau, Lâm Lệ không biết Chu Hàn nghĩ như thế nào, cô cũng không biết mở miệng phải nói gì. Hỏi anh nhìn tin tức Lăng Nhiễm sau đó nghĩ gì sao, không nói việc cô có thể nói ra miệng hay không, chỉ một lí do thân phận cô hiện tại có chút không quá thích hợp. Nói cái khác a, nhất thời vừa tìm không được chủ đề thích hợp.

Cho nên bữa ăn sáng này hai người im lặng cho đến khi kết thúc.

Ăn xong điểm tâm Lâm Lệ xách túi xách ra khỏi phòng, chuẩn bị đi làm. Lúc cô xách túi chuẩn bị ra cửa, Chu Hàn vừa thay quần áo từ trong phòng đi ra ngoài chuẩn bị đến thư phòng cầm cặp công văn, nhìn thấy Lâm Lệ muốn đi, liền lên tiếng gọi cô lại, nói: “Chờ một chút, chúng ta cùng đi.” Không cho Lâm Lệ cơ hội khước từ, trực tiếp xoay người đi vào thư phòng.

Nhìn bóng lưng của anh Lâm Lệ bĩu môi.

Ngồi trên xe, Lâm Lệ không biết nói gì, chỉ có thể đưa tay để vào cửa sổ xe, lấy tay chống cằm quay đầu có chút nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dọc theo đường đi thì càng an tĩnh hơn so với lúc mới vừa rồi ăn sáng, hai người không ai mở miệng trước. Đến bãi đậu xe công ty, Chu Hàn đem xe đỗ ở vị trí tốt, tắt máy, lúc Lâm Lệ xoay người chuẩn bị mở cửa xuống xe, Chu Hàn vào lúc này mới chậm rãi mở miệng.

“Xin lỗi.”

Lâm Lệ sửng sốt, nghi hoặc nhìn anh, hoàn toàn không rõ anh xin lỗi vì sao, “Có ý gì?”

Chu Hàn quay đầu nhìn cô, nói: “Tối hôm qua bởi vì có chút nguyên nhân làm lãng phí bát mì em nấu.”

Nghe vậy, Lâm Lệ có chút xấu hổ, không nghĩ tới anh đột nhiên nói như vậy, chỉ gượng cười nói: “Không có gì, không có gì.”

Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, nhưng một lúc lâu cũng không nói chuyện.

Lâm Lệ bị anh nhìn có chút xấu hổ, hai má ửng đỏ, xoay người đi, chỉ nói: “Lên đi, buổi sáng không phải là còn có việc à.” Vừa nói liền muốn mở cửa xuống xe, tay lại bị Chu Hàn bắt được.

Quay đầu nhìn anh, Lâm Lệ nhất thời không nói gì.

“Chỉ là có chút quá đột ngột, cho nên tối hôm qua mới thất thố, nhưng anh đã nói là nghiêm túc, chúng ta thử thử bắt đầu đi.” Chu Hàn nhìn cô, giọng nói và thái độ là chân thật, không thể hoài nghi.

Lâm Lệ cứ bị anh nắm tay như vậy, nhìn anh một lúc lâu, chỉ gật đầu, nói: “em biết.”

Cô biết cô cũng hiểu cảm nhận của anh, đồng thời cũng tin tưởng anh nói là sự thật, cũng không có hoài nghi.

Chu Hàn nhìn cô, mỉm cười thản nhiên, khóe miệng kéo nhẹ thành một độ cong đẹp mắt, đưa tay sờ sờ đầu của cô, động tác có chút thân mật dịu dàng, nói: “Sau này sẽ để tóc dài đi.” Anh nghĩ cô để tóc dài hẳn là sẽ xinh đẹp hơn chút ít.

Nghe vậy, Lâm Lệ ngẩn ra, kéo tay anh khỏi đầu của mình, chỉ nói: “Anh thích tóc dài.” Giọng nói kia không được tự nhiên mà cứng ngắc.

Chu Hàn tự nhiên chú ý tới tâm tình cô khẽ biến hóa, không hỏi nhiều hơn nữa, chỉ nói : “Lên đi.”

Lâm Lệ gật đầu, mở cửa xuống xe theo sau Chu Hàn.

Lúc Chu Hàn cùng Lâm Lệ đến phòng làm việc, trợ lý Từ đã đến, đang ngồi nghỉ ngơi trên ghế sa lon, trong tay còn cầm lấy tài liệu, xem ra là có việc gấp muốn tìm Chu Hàn.

Thấy Chu Hàn tới đây, trợ lý Từ bước lên phía trước đưa tài liệu trong tay cho anh, nói là bên Nghiễm Châu fax đến, Chu Hàn gật đầu nhận lấy, hai người đi vào phòng làm việc.

Lâm Lệ cảm thấy trợ lý Từ hôm nay nhìn có chút quái dị, bình thường cũng không chào hỏi thậm chí không thèm nhìn cô hôm nay lại kì lạ hướng cô cười nói buổi sáng tốt lành, khiến cho cô cũng là có chút ngại ngùng, bởi vì loại cảm giác này khách sáo quá mức rõ ràng, ngược lại trả lời có chút lúng túng, chỉ gượng cười gật đầu đáp lại.

Thật ra thì một ngày lượng công việc của Lâm Lệ cũng không nhiều, cũng dễ dàng, dĩ nhiên cũng không cần quá nhiều năng lực, nói là thư kí của Chu Hàn thật ra thì cùng thư kí bình thường không sai biệt lắm.

Thu dọn xong giấy tờ trên bàn lượng công việc một ngày coi như là toàn bộ hoàn thành, lúc trước nói chuyện với An Nhiên mới biết hình như là mẹ Lâm bệnh cũ tái phát bây giờ đang ở trong bệnh viện, định buổi tối đi bệnh viện thăm mẹ Lâm, dù sao mấy năm nay mẹ Lâm vẫn quan tâm cô.

Từ trong tủ treo quần áo đem túi của mình lấy ra, chuẩn bị tan việc, lúc chuẩn bị đi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là quyết định đi vào nói một tiếng với Chu Hàn.

Lúc gõ cửa đi vào Chu Hàn còn đang xem tài liệu, thấy cô đi vào, lại nhìn thấy túi xách trong tay cô, hỏi: “Sắp tan tầm sao?” Vừa nói giơ tay lên nhìn đồng hồ.

Lâm Lệ gật đầu, đang muốn mở miệng nói mình muốn đi bệnh viện một chút, bên kia Chu Hàn đã đứng dậy, vừa thu dọn đồ vừa nói: “Quả thật tan việc, anh với em cùng đi, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm.” Vừa nói vừa thu dọn đồ trên bàn, cầm cặp công văn đi về phía cô.

Lâm Lệ sững sờ nhìn anh, có chút kỳ quái hỏi: “Anh hiện đang chuẩn bị tan làm? !”Anh không phải là luôn luôn coi trọng công việc đấy sao? Bình thường ra phòng làm việc sớm nhất cũng là quá tám giờ tối.

Chu Hàn gật đầu, chỉ nói: “Anh đã đặt chỗ, cùng ăn cơm đi!

------oOo------

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 48: Đều là nghiêm túc

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48: Đều là nghiêm túc
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...