Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 37: Gặp lại Trình Tường

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, Lâm Lệ bởi vì chuyện đêm qua nên cảm thấy vô cùng xấu hổ, cho nên cô dậy thật sớm, thừa dịp chu Hàn ra ngoài tập thể dục buổi sáng liền thu dọn đồ, lái xe nhanh chóng tới công ty.

Theo thói quen, cô khởi động máy tính, mở hòm thư kiểm tra qua một lần, xác nhận xem có email khẩn cần xử lý ngay không, sau đó lại nhìn qua lịch trình hôm nay của Chu Hàn, nhìn sơ qua, cầm tài liệu tối qua Chu Hàn đưa cô photo ra hơn mười bản, chuẩn bị để phát cho những chủ quản các chi nhánh trong cuộc họp.

Đợi làm xong tất cả công việc chuẩn bị, lúc này Lâm Lệ mới cầm cốc trà vào phòng trà nước, rót cho mình một cốc trà, lúc ngồi lại vào bàn, theo thói quen cô mở ra diễn đàn của thành phố, xem tin tức mới nhất của thành phố hôm nay.

Trên diễn đàn đang có một tin tức rất nóng, vừa đăng đã có trên vạn bình luận, mà điều thu hơn cả so với số người xem chính là tiêu đề của tin tức đó: ‘Video khiêu d//â//m của phó thị trưởng Giang Thành’.

Lâm Lệ tức giận, kích vào xem, bên trong là một đoạn phim và vài tấm ảnh, đến khi nhìn rõ người trong bức ảnh, cô bỗng dưng sửng sốt mở to mắt!

“Đang nhìn gì vậy?”

Lúc Lâm Lệ đang mở to mắt nhìn vào trên máy tính, Chu Hàn bước vào, vẻ mặt sáng láng, cả người nhìn qua tâm tình rất tốt.

Thấy Lâm Lệ không phản ứng, nhíu mày, anh đi qua, đứng ở phía sau cô, vừa nói vừa nhìn vào màn hình máy vi tính “nhìn cái gì___” lời kia vẫn chưa nói hết, âm thanh đột ngột bị tắc nghẽn.

Ánh mắt chu Hàn thẳng tắp nhìn màn hình máy tính, vẻ mặt không khác là bao so với Lâm Lệ.

Bây giờ trên máy tính đang phát đoạn video trên diễn đàn, đoạn phim quay cảnh yêu đương kia dài đến hơn ba phút, nhưng mà điều khiến Lâm Lệ và Chu Hàn khiếp sợ như vậy không phải bởi đoạn phim khẩu vị quá nặng, mà là nam nữ chính trong đoạn phim, đó rõ ràng chính là Tô Dịch Thừa với Lăng Nhiễm. Nếu nói đoạn phim quá mờ, thì mấy bức ảnh phía dưới đoạn phim chụp rõ khuôn mặt của hai người, Lăng Nhiễm được Tô Dịch Thừa ôm ngồi phía sau xe, sau đó lại là cảnh họ ở trước cửa một khách sạn.

Bị chu Hàn gọi một cái, lúc này Lâm Lệ mới hồi tinh thần, chẳng quan tâm Chu Hàn lúc này phản ứng thế nào, vội vàng lấy điện thoại trong túi ra, không hề nghĩ ngợi liền gọi cho An Nhiên.

An Nhiên quả nhiên không hề hay biết cái gì, tuy nhiên từ lời nói của cô ấy, Lâm Lệ nghe ra đêm qua Tô Dịch Thừa về rất trễ, cơn giận trong lòng thoáng cái bị thiêu đốt lên, nhìn vào đoạn phim và ảnh chụp trên máy tính, cô cảm thấy không đáng thay cho An Nhiên, đáng chết hơn nữa chính là An Nhiên bây giờ đang mang thai, cô hiểu An Nhiên là người rất cố chấp trong tình yêu, lúc trước chẳng phải cô ấy phải mất đến sáu năm trời mới bỏ được cuộc tình với Mạc Phi đó sao, chẳng lẽ bây giờ lại muốn cô ấy dùng tiếp sáu năm để quên Tô Dịch Thừa đi sao? Lâm Lệ thật không dám nghĩ.

Nhưng chuyện này đã tung rộng rãi lên trên mạng rồi, cho dù bây giờ cô không nói, lúc đó tự nhiên cũng có người nói cho cô ấy biết, cô ấy biết chuyện này chỉ là vấn đề thời gian, thay vì để cho An Nhiên là người biết cuối cùng, Lâm Lệ thà chọn bây giờ để cho cô biết, bên kia điện thoại, An Nhiên im lặng rất lâu, cuối cùng cô ấy chỉ nói cô tin tưởng Tô Dịch Thừa. Lâm Lệ cảm thấy không yên, nói muốn qua đó với cô ấy, nhưng An Nhiên khăng khăng rằng mình không sao, từ chối thẳng.

Sau khi cúp điện thoại, lúc này Lâm Lệ mới chú ý đến Chu Hàn đang đứng sau lưng mình, xoay người nhìn, chỉ thấy ánh mắt anh dính chặt vào những bức ảnh trên màn hình, sắc mặt âm lãnh đáng sợ.

Giờ Lâm Lệ mới nhớ ra người đàn bà trong ảnh là mẹ của tiểu Bân, Lăng Nhiễm, cũng chính là vợ trước của anh. Nhớ lại khoảng thời gian ở chung lúc trước, cô có thể cảm giác được mặc dù đã chia tay với Lăng Nhiễm, nhưng trong lòng Chu Hàn vẫn chưa dứt được cuộc tình ấy.

“Anh__” Lâm Lệ nhìn anh, do dự suy nghĩ nên mở miệng nói gì, “ anh ___” nhưng mở miệng mới thấy, mình căn bản không biết nên nói gì, không nên nói gì cả.

Chu Hàn hồi phục tinh thần, nhìn cô một cái, sau đó không nói gì, trực tiếp cầm cặp công văn đi vào phòng làm việc.

Lâm Lệ quay đầu lại, nhìn màn hình thêm một lúc, cuối cùng vẫn tắt trang web đi. Lại ngoảnh đầu nhìn cửa phòng làm việc của chu Hàn, sau đó đứng dậy đi đến phòng trà nước pha cho anh ly cà phê.

Đưa tay gõ cửa “cốc….cốc….cốc…!”

Mãi cũng không nghe Chu Hàn đáp lại, cô liền trực tiếp đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Chu Hàn ngồi phía sau bàn làm việc, chiếc cặp công văn đặt trên bàn, giống như chưa hề được động đến.

Trong lòng Lâm Lệ buông tiếng thở dài, bưng cà phê bước vào, đặt ly cà phê trước mặt anh, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó, không hề động đậy. Chậm rãi mở miệng, nói: “ Những lời anh nói với tôi anh đều quên hết sao, làm tôi còn tưởng anh làm giỏi lắm, nhưng nhìn anh bây giờ, thậm chí còn không bằng cả tôi!”

Chu Hàn vẫn không phản ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, không có tiêu cự.

Thấy anh không đáp lại, Lâm Lệ lại nói: “Tôi trả lại cho anh những lời anh nói lúc trước, không nên lấy sai lầm của kẻ khác đi trừng phạt mình, như vậy quá ngu xuẩn!”

Chu Hàn quay đầu nhìn cô, mặt không chút thay đổi nói: “Tôi không cần cô dạy”. Nói xong, liền lấy tài liệu ra khỏi cặp công văn.

Lâm Lệ nhún nhún vai, chỉ nói: “Không dứt được, không thể quên được, bất cứ chuyện gì của cô ta cũng có thể tác động đến tâm trạng của anh, vậy anh cũng phải xem xem, người kia có đáng giá để anh làm thế không!” Nói xong, Lâm Lệ cũng không có ý ở lại lâu, xoay người chuẩn bị muốn đi ra ngoài, lúc đi tới cửa lại nghe thấy Chu Hàn ở phía sau hỏi: “Trình Tường của cô đáng giá không?”

Lâm Lệ dừng bước, tay nắm chặt nắm cửa, nắm thật chắc, cũng không quay đầu lại.

“Nói cho tôi biết, Trình Tường đáng giá cho cô không buông được, không quên được, tùy ý tác động đến tâm tình cô sao?” Chu Hàn ở phía sau đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào Lâm Lệ, hỏi giống như muốn gây sự vậy.

Cũng không biết hai người đứng như vậy bao lâu, lúc sau lại nghe thấy Lâm Lệ mở miệng, nói: “Trình Tường không đáng giá để tôi làm vậy, Lăng Nhiễm cũng không đáng cho anh làm như vậy” giọng nói của cô rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến mức làm cho người ta phải thương xót cho cô.

Chu Hàn không còn gì để nói nữa, chỉ ngây ngốc nhìn cô mở cửa đi ra ngoài.

Lâm Lệ trở lại chỗ vị trí, ngồi yên một lúc lâu, nhìn về máy tính, cái gì cũng không làm, chẳng qua ngơ ngác nhìn, cho đến khi trợ lý Từ đi lên, bởi vì quản lý của các ngành đều đã tới phòng họp đông đủ, vẫn không thấy Chu Hàn xuất hiện, cho nên anh vội vàng chạy đến đây hỏi xem sáng nay có họp nữa không, lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, đứng dậy muốn chạy vào hỏi Chu Hàn, cô vừa mới định đứng dậy thì đã thấy anh cầm tài liệu và giấy tờ đi ra khỏi phòng làm việc, dừng mắt ở nơi cô một lát, cuối cùng lại lướt qua cô nhìn trợ lý Từ ở đằng sau, nói: “Cuộc họp vẫn diễn ra bình thường”

Trợ lý Từ gật đầu, xoay người dẫn đầu đi về phía phòng họp.

Chu Hàn đi đến, lúc đi qua Lâm Lệ nói: “Tài liệu ngày hôm qua cho cô, đã photo chưa?”

Lâm Lệ gật đầu, đưa ra tập tài liệu đã photo từ trước trên mặt bàn.

Chu Hàn liếc nhìn tài liệu trong tay cô, gật đầu nói: “Phát những tài liệu này cho bọn họ đi”. Vừa nói, xoay người đi vào phòng hội nghị, người này và người ở trong phòng làm việc ban nãy tựa như hai con người khác nhau vậy, giống như chưa từng xảy ra cái gì.

“Chờ chút!” thấy anh muốn đi, Lâm Lệ sải bước đuổi theo, nói: “Buổi sáng nay tôi muốn xin nghỉ!”

Chu Hàn cau mày, lạnh giọng hỏi: “Lý do?”

“An nhiên đang mang thai, tôi không an tâm về cô ấy, nên muốn sang xem cô ấy thế nào”. Lâm Lệ thẳng thắn nói, cô đã từng trải qua, biết chuyện này gây đau đớn cho một người phụ nữ thế nào, mặc dù ngoài miệng nói không có chuyện gì, nhưng trong lòng tuyệt đối không thể nào không sao được.

Chu Hàn cau mày suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu, đưa tay nhận lấy tài liệu trên tay cô, sau đó xoay người đi thẳng đến phòng hội nghị.

Lâm Lệ sửa sang lại tài liệu trên bàn xong, sau đó vội vã cầm lấy túi xách đi ra công ty, đến gara để xe, nhanh chóng lái xe đến nhà của An Nhiên.

Lúc đến nhà của An Nhiên, là thím Trương ra mở cửa, bởi vì không yên lòng, vào cửa Lâm Lệ cũng không vội vã đi vào, lôi kéo tay thím Trương lại hỏi: “Thím Trương, An Nhiên không sao chứ?”

Thím Trương bị cô hỏi giống như lọt vào sương mù, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì, gãi đầu, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Phu nhân không có xảy ra chuyện gì a, phu nhân sẽ có chuyện gì?”

Lúc này Lâm Lệ mới yên tâm, cúi đầu tự nói với bản thân mình: “Không có chuyện gì là tốt rồi, không có chuyện gì là tốt rồi.” Nói xong đi vào trong nhà.

Đợi Lâm Lệ tiến vào, cô mới phát hiện thì ra là Tô Dịch Thừa đã trở lại, hiện đang làm bữa sáng cho An Nhiên, mà An Nhiên thì đang ngồi trên quầy ba nhìn vào phòng bếp vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn, thấy Tô Dịch Thừa vì mình mà bận rộn, nụ cười trên mặt ẩn chứa biết bao nhiêu là tốt đẹp. Giờ Lâm Lệ mới thật sự tin tưởng cô ấy không xảy ra chuyện gì, mình đã lo lắng thừa rồi.

Lâm Lệ vẫn còn ngồi trong nhà An Nhiên một lúc lâu, An Nhiên nói với Lâm Lệ rằng Tô Dịch Thừa đã giải thích mọi chuyện, mà cô ấy tin tưởng lời giải thích của Tô Dịch Thừa là sự thực. Nếu An Nhiên đã khăng khăng thế thì cô cũng không nói gì cả, cô lo lắng chẳng qua là vì không muốn người bạn thân nhất của mình bị tổn thương, chứ không hề muốn chia rẽ bọn họ.

Cuối cùng là Tô Dịch Thừa tiễn cô ra cửa, đứng ở cửa Lâm Lệ vẫn không yên tâm cảnh cáo Tô Dịch Thừa, bất kể anh ta là thị trưởng hay là bí thư, cô cũng chỉ xem trọng người bạn này, nếu anh ta khiến An Nhiên tổn thương, bất kể anh ta là ai cô nhất định sẽ không bỏ qua.

Mặc dù đây chỉ là mấy câu nói để dọa người mà thôi, nhưng An Nhiên vẫn hiểu tấm chân tình này của Lâm Lệ.

Đứng ở trong thang máy, Lâm Lệ giơ tay lên xem đồng hồ, nghĩ xem rốt cuộc nên quay lại công ty hay tranh thủ lười nhác đi về nhà tiếp tục ngủ.

“Đinh___!” thang máy mở ra, Lâm Lệ cầm túi xách từ trong đi ra, không chú ý đến phía trước, cảm thấy phía trước có bóng người xuất hiện, sau đó chỉ cảm thấy bả vai đau nhức, cả người suýt chút đứng không vững, như muốn ngã lộn ra phía sau, may sao cô nhanh tay vịn vào bờ tường mới đứng vững lại được, không để bản thân ngã xuống.

Mà người vừa xuất hiện cũng ý thức được mình va phải người khác, đứng trong thang máy xoay người lại vừa bấm nút thang máy vừa nói với Lâm lệ: “Thật xin lỗi, tôi có___” giọng nói đột nhiên im bặt, cả không gian dường như trở nên yên tĩnh vô cùng.

Lâm Lệ nhìn người đàn ông đang đứng trong thang máy, một lúc lâu lấy lại tinh thần, xoay người trực tiếp rời đi.

Mà người đứng trong thang máy cũng phục hồi tinh thần khi vội vã muốn chạy ra ngoài, thì thang máy đã khép lại, chầm chậm đi lên. Anh ta hấp tấp ấn nút, đợi thang máy quay lại tầng một, Lâm Lệ đã ra tới cổng rồi, người đàn ông đợi cánh cửa thang máy mở ra, gấp rút từ bên trong chạy ra, nói với theo hình bóng Lâm Lệ: “Lâm Lệ!”

Lâm Lệ dừng lại, cả người cứng nhắc, chậm rãi xoay người, nhìn người đàn ông cách mình mấy bước chân, người đàn ông này không phải ai khác, chính là Trình Tường!

------oOo------

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 37: Gặp lại Trình Tường

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...