Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Ái Thành Hôn – Chương 17: Mì trứng

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lệ không nhớ rõ chính mình đã bao lâu không khóc thống thống khoái khoái giống như vậy rồi, ban đầu An Nhiên nói cho cô biết Trình Tường có tình nhân bên ngoài, cô không khóc. Lúc Trình Tường ở trong hôn lễ bỏ đi, rồi tỉnh lại trong bệnh viện nghe bác sĩ nói con của cô không còn, cô khóc, nhưng là mở to mắt nhìn trần nhà rơi lệ, bởi vì cô biết mình khổ sở sẽ có người còn khổ sở hơn mình. Lúc ba đột nhiên té xuống, rồi phát hiện bị ung thư, cô bối rối đến mức không biết làm gì cả, trong nội tâm cô càng sợ hãi nóng nảy, muốn khóc lại chỉ có thể nhịn, bởi vì sợ mình khóc lên mẹ sẽ không chịu đựng được, cuối cùng bao nhiêu nước mắt tất cả đều bị kìm nén xuống.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại, Lâm Lệ thế mới biết thì ra mình khóc mệt ngủ thiếp đi. Đèn trong phòng vẫn sáng, giống như lúc cô mới ngủ, quay đầu nhìn lại, ngoài cửa sổ đen nhánh một mảnh, trong bầu trời đêm lấp lóe mấy ánh sao.

Nhìn phía ngoài một lúc lâu lúc này Lâm Lệ mới chậm rãi quay đầu nhìn về phía đồng hồ báo thức trên giường, 1h 30.

“Ùng ục__” trong phòng quá mức an tĩnh, thanh âm này vang lên có phần đột ngột.

Lâm Lệ đưa tay tắt đèn, không quan tâm âm thanh truyền đến từ trong bụng, xoay người liền nhắm mắt ngủ.

Cũng không biết có phải tại mới ngủ dậy hay không, mười phút trôi qua, Lâm Lệ trằn trọc vài lần, vẫn không hề buồn ngủ chút nào. Trong bóng tối mở mắt ra, mắt đau xót khiến cô thấy không thoải mái đưa tay xoa xoa. Cảm giác đói bụng truyền đến rất nhanh rời đi lực chú ý của cô. Tay chống người ngồi dậy, ngồi trên giường, sờ sờ bụng, Lâm Lệ không khỏi cười khổ.

Vén chăn lên tung người xuống giường, mặc dù biết mình cho dù tìm được đồ ăn cũng không nhất định sẽ ăn được bao nhiêu, nhưng cảm giác trống rỗng trong bụng làm cho cô khó chịu căn bản không thể ngủ được.

Mở cửa đi ra, bên ngoài phòng đen ngòm, đưa tay dựa tường lần mò đi ra, theo ánh đèn vào phong bếp, bật đèn, chiếu sáng cả gian phòng, mở tủ lạnh mới phát hiện thì ra trong tủ lạnh không còn thức ăn thừa, chỉ còn có trứng gà cùng chân giò hun khói chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai.

Đưa tay cầm trứng gà, lúc Lâm Lệ còn đang do dự có nên đun nước luộn trứng lấp đầy bụng mình hay không, phía sau bất thình lình truyền đến âm thanh lãnh khốc nghiêm túc.

“Cô đang làm gì?”.

Dọa Lâm Lệ, làm trứng gà trong tay cầm không chắc, liền rơi thẳng xuống mặt đất, vỏ trứng vỡ tan cùng lòng đỏ lòng trắng vương đầy sàn.

Xoay người, Chu Hàn mặc áo sơ mi màu xanh đậm, nhưng cổ áo bị cởi mấy nút, cơ ngực màu đồng như ẩn như hiện lộ ra trước mắt cô, trong tay cầm cốc nước nhìn thẳng vào cô, anh ta giống như chưa hề nghỉ ngơi, bởi vì bộ quần áo này là trang phục lúc ban ngày, chưa được thay ra.

Lâm Lệ thở dài một hơi “ban đêm khuya khoắt anh không ngủ, đi ra dọa người làm gì?”

Chu Hàn nhìn cô hồi lâu mới lên tiếng: “lời này là tôi nói mới đúng”.

Lâm Lệ nghe xong cũng không đem lời anh ta để trong lòng, xoay người cầm chiếc khăn lau trên bệ ngồi xổm xuống dọn sạch trứng gà trên mặt đất.

Đến khi đứng lên, vẫn thấy Chu Hàn, đột nhiên hồi tưởng những lời anh nói trước khi ngủ, Lâm Lệ vô thức nóng má lên, quay đi không nhìn anh, xoay người cho khăn lau thả vào trong nước giặt sạch.

“Tìm đồ ăn sao?” Vừa nói chuyện, Chu Hàn đã bước tới.

Lâm Lệ không nói, chỉ cúi đầu giặt sạch khăn lau dính trứng gà. Qua buổi tối hôm qua, đột nhiên cô có một cảm giác mình luôn trong suốt trước mặt anh ta, ánh mắt anh ta quá độc, có thể nhìn rõ ràng những suy nghĩ sâu trong nội tâm con người, làm cho người ta có cảm giác không an toàn.

Phơi cái giẻ lau đã được giặt sạch sẽ lên, Lâm Lệ không nhìn anh ta một cái, thầm mang theo khuôn mặt nóng rang, xoay người về phòng mình.

Chu Hàn cầm cái cốc, quay đầu nhìn bóng dáng cô bước nhanh vào trong phòng, tốc độ kia làm cho người ta có cảm giác cô là đang bỏ chạy trở về.

Lâm Lệ ôm chân ở trên giường một lúc lâu, hôm nay không biết xảy ra chuyện gì, bụng không ngừng réo gọi một cách bất thường, ý nếu cô không cho nó đồ ăn thì sẽ không để cho cô đi ngủ. Lâm Lệ vuốt cái bụng lép kẹp, khóe miệng cười khổ lẩm bẩm tự nói: “làm ơn mi đừng kêu nữa, dù sao mi cũng ăn không được bao nhiêu, có ăn hay không cũng đâu có khác nhau”.

Giống như thật sự cố tình muốn làm trái ý cô, âm thanh ùng ục không hề ngừng mà ngược lại còn to hơn. Lâm Lệ chôn đầu ở giữa hai gối, một lúc lâu, cuối cùng xoa bụng, nhận mệnh, mở cửa đi ra ngoài.

Ngoài cửa, đèn còn sáng, bản năng cho là lúc Chu Hàn lúc đi đã quên tắt đèn, đi về phía phòng bếp, dừng lại trước cửa phòng ăn, ngoài ý muốn nhìn Chu Hàn đang ngồi uống cà phê trên bàn ăn cơm.

Chu Hàn nhìn cô, chậm rãi mở miệng, mặt không chút thay đổi nói: “nếu như năm phút nữa cô còn không ra, tôi liền chuẩn bị đổ cái bát này đi”.

Nghe vậy, lúc này Lâm Lệ mới chú ý tới vị trí bên tay phải anh ta, đang bày một cái bát, trong đó có, ừ, mỳ nấu trứng, hình như là hơi trương rồi, phần lớn nước đã bị mỳ hút hết, bát mì hơi khô, nhìn hình thức không tính là đẹp lắm.

“Anh…” Lâm Lệ nhìn anh ta, lại nhìn bát mỳ trên bàn một chút, nhất thời không biết rõ đây là ý gì.

Chu Hàn lại nhấp một hớp cà phê, mở miệng nói: “ngồi đi, không phải là đói bụng sao?” Rõ ràng là câu nghi vấn, anh ta nói còn hiển nhiên hơn so với câu trần thuật.

“Tôi…..” Lâm Lệ mở miệng, rồi lại không biết có thể nói cái gì.

Nhìn cô một cái, Chu Hàn không nói thêm gì nữa đứng dậy, bưng cà phê trên bàn đi thẳng về hướng thư phòng.

Lâm Lệ đưa mắt nhìn anh ta vào thư phòng, thấy cửa thư phòng đóng lại, lúc này mới thu hồi ánh mắt, một lần nữa trở lại bát mỳ trên bàn.

Chậm rãi kéo ghế ngồi xuống, trước mặt là một bát mỳ trứng rất đơn giản, trên mặt là trứng gà, bên cạnh còn thả thêm hai miếng chân giò hun khói rán bị cháy xém một chút, lại rắc thêm chút hành lá vào.

Nhấc đôi đũa để bên cạnh lên, gắp một miếng ăn mỳ, cũng không biết là có phải quá đói bụng không, ngoài ý muốn mùi vị lại rất ngon, cho dù mỳ đã trương rồi, nhưng ăn vào miệng, Lâm Lệ vẫn thấy mùi vị không hề thua kém đầu bếp trong hàng quán bên ngoài.

Rất khó tưởng tượng một người đàn ông giống Chu Hàn lại có thể xuống bếp, hơn nữa càng không nghĩ tới tay nghề cũng không tệ. Phát hiện như vậy khiến Lâm Lệ không dám tin tưởng, ăn mỳ, khóe miệng nổi lên ý cười mà chính mình cũng không nhận ra.

Chu Hàn cuối cùng làm xong việc, còn kiểm lại từ đầu đến đuôi một lần, đóng cặp văn kiện để một bên, giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hai rưỡi sáng rồi, thở dài một hơi, cả người thả lỏng ngả người ra phía sau.

“Cốc cốc cốc____” lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

Chu Hàn nhíu mày mở mắt, không nghe thấy gì, vẫn ngồi ngửa đầu như thé.

“Cốc cốc cốc…” cửa lần nữa truyền đến tiếng gõ có nhịp điệu.

Lần này, Chu Hàn mới ngồi thẳng dậy, đưa tay xoa chân mày đau nhức, chậm rãi mở miệng, “ đi vào” Thanh âm bộc lộ sự mệt mỏi nồng đậm.

Nghe tiếng, phía ngoài Lâm Lệ mới đẩy cửa đi vào, thật ra thì cô đã đứng bên ngoài một lúc lâu rồi. Phân vân thật lâu mới đưa tay gõ cửa, rất đơn giản, cô chỉ muốn cảm ơn anh, dù sao tô mì kia mùi vị quả thật không tệ. Hơn nữa, chuyện thần kì khiến Lâm Lệ còn bất ngờ nữa, có lẽ là tối nay thực sự rất đói bụng, thế mà ăn hết cả bát mỳ to như thế, theo như sức ăn và khẩu vị của cô hồi trước đây không tính là gì, nhưng mà theo như tình hình của cô hiện tại, quả thực là kì tích, hơn nữa đến bây giờ cũng không có dấu hiệu sẽ nôn ra.

“Cái kia……” Lâm Lệ đứng ở cửa, có chút căng thẳng hai tay nắm chặt, gương mắt nhìn Chu Hàn, ngập ngừng thật lâu mới mở miệng, “cái kia, cái kia, buổi tối, buổi tối cảm ơn anh”.

Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, nhìn đến thời điểm Lâm Lệ cả người không được tự nhiên, mới chậm rãi mở miệng hỏi: “cảm ơn cái gì?”

“Cảm ơn mỳ của anh, ăn rất ngon” Lâm Lệ nhìn anh trên mặt gượng cười.

Chu Hàn kéo kéo khóe miệng, cười lạnh nói: “tôi còn tưởng rằng cô muốn cảm ơn tôi đã mắng tỉnh cô”.

Nghe vậy, trên mặt Lâm Lệ vô thức nóng lên, ngoảnh đi không nhìn tới anh. Có chút quẫn bách, chỉ nói: “tôi, tôi đi ngủ trước, anh cũng sớm đi ngủ đi” xoay người liền muốn rời đi.

“Chờ một chút”. Phía sau lên tiếng gọi cô lại, mình từ phía sau bàn làm việc đứng dậy, vòng qua bàn hướng cô đi tới.

Lâm Lệ xoay người lại khó hiểu nhìn anh: “còn có chuyện gì?”.

Chu Hàn nhìn chằm chằm ánh mắt của cô một lúc, đưa tay kéo tay cô đi vào ngồi lên ghế sô pha trong thư phòng.

Lâm Lệ nghi hoặc, không biết anh muốn làm gì, chỉ chăm chú nhìn anh, hỏi “cái gì, chuyện gì a?”

Chu Hàn nhìn cô một cái, nói: “cô ngồi xuống trước đi”. Nói xong đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.

Một lúc lâu, khi nội tâm Lâm Lệ phân vân có nên đứng dậy rời đi không, Chu Hàn bưng chậu nước rửa mặt của bạn nhỏ Chu Gia Bân tiến vào, đặt chậu nước trước mặt Lâm Lệ. Lúc này Lâm Lệ mới chú ý tới bên trong còn có cái khăn bông, trong chậu là nước nóng, nhẹ nhàng bốc hơi.

Khi Lâm Lệ còn đang nghi hoặc Chu Hàn bưng những thứ này tới để làm gì, Chu Hàn đã cúi lưng vắt khô chiếc khăn trong chậu, sau đó gấp thành hình chữ nhật, ý bảo cô ngả người ra phía sau “ngửa đầu dựa vào sau này”.

Lâm Lệ khó hiểu, hoàn toàn không biết anh muốn làm gì, “tại sao?”

Chu Hàn không nói, trực tiếp đưa tay đè ép bả vai của cô, hơi dùng lực, để cho Lâm Lệ hướng ra phía sau, sau đó đắp khăn nóng trong tay lên trên mắt của cô, vừa kéo tay cô lên, vừa dùng thanh âm lạnh lùng của anh nói: “đè lại, đắp một lúc”.

Lâm Lệ thế mới biết thì ra anh ra bưng nước nóng đi vào là để chườm mắt cho cô, trong lòng đột nhiên có loại cảm động không nói ra lời, cảm động anh ta nhìn qua thì lãnh đạm mục mịch nhưng lại có mặt dịu dàng chu đáo như thế.

Trong lòng xúc động, tay đè khăn lông, chóp mũi chua xót mở miệng, “cảm ơn”.

Chu Hàn chẳng qua là nhìn cô một cái, không nói gì, xoay người lại bàn làm việc bắt đầu thu thập tài liệu cần dùng cho ngày mai.

------oOo------

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quan hệ hợp tác
Chương 2: Mẹ ghẻ
Chương 3: Dị ứng hải sản
Chương 4: Anh không có tư cách
Chương 5: Tiêm trong bệnh viện
Chương 6: Cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và nàng dâu
Chương 7: Nghi ngờ có thai
Chương 8: Nghi ngờ có thai (2)
Chương 9: Cùng ngủ
Chương 10: Lúng túng lúc sáng sớm
Chương 11: Anh ấy nghe tôi
Chương 12: Kẻ nực cười
Chương 13: Đồng bệnh tương liên
Chương 14: Sóng gió ở nhà trẻ
Chương 15: Sóng gió ở nhà trẻ 2
Chương 16: Giày vò bản thân
Chương 17: Mì trứng
Chương 18: Lần đầu gặp Lăng Nhiễm
Chương 19: Tiểu Bân bị đón đi
Chương 20: Tiểu Bân bị thương
Chương 21: Cha mẹ đến
Chương 22: Không kịp trở tay
Chương 23: Bày tỏ chân tình?
Chương 24: Mẹ con trò chuyện với nhau
Chương 25: Thái độ của ba Lâm
Chương 26: Sự dịu dàng của anh
Chương 27: Người đàn ông của mình, mình thương
Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn
Chương 29: Tại sao phân phòng?
Chương 30: Hai nhà gặp mặt
Chương 31: Bị ép “Dọn”
Chương 32: Diễn giả làm thật
Chương 33: Sự mê hoặc của thân nhiệt
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp lại ở sân bay
Chương 35: Cảm ơn các vị
Chương 36: Xấu hổ và giận dữ
Chương 37: Gặp lại Trình Tường
Chương 38: Hoàn toàn kết thúc
Chương 39: Say rượu khóc
Chương 40: Giai điệu tuyệt vời
Chương 41: Sáng sớm hôm sau
Chương 42: Bữa sáng ngượng ngùng
Chương 43: Về Chu gia
Chương 44: Thử yêu nhau
Chương 45: Thử bắt đầu
Chương 46: Bị người bắt quả tang
Chương 47: Cố gắng
Chương 48: Đều là nghiêm túc
Chương 49: Bữa tối hẹn ước
Chương 50: Công viên tình nhân
Chương 51: Gặp nhau ở bệnh viện
Chương 52: Cần phải có thời gian
Chương 53: Cảm cúm
Chương 54: Thân thế của tiểu Bân
Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng
Chương 56: Mẹ Chu đến
Chương 57: Thằng bé
Chương 58: Thử không để ý
Chương 59: Đưa cà phê
Chương 60: Bài viết giấu tên
Chương 61: Ba có phải là ba con không?
Chương 62: Quán rượu cầu say
Chương 63: Người thay thế
Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại
Chương 65: Dọn ra khỏi phòng ngủ chính
Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”
Chương 67: Đừng náo loạn nữa
Chương 68: Trở lại vị trí ban đầu
Chương 69: Bị sốt
Chương 70: Cuộc điện thoại lạ
Chương 71: Lồng ngực quen thuộc
Chương 72: Bày tỏ chân tình
Chương 73: Mẹ Trình cầu xin
Chương 74: Tai nạn ô tô
Chương 75: Đến viện thăm bệnh
Chương 76: Sao anh ở đây?
Chương 77: Tôi tha thứ cho anh
Chương 78: Như vậy là tốt rồi
Chương 79: Duyên số vợ chồng
Chương 80: Chu Hàn ngã bệnh
Chương 81: Dũng cảm thêm một chút
Chương 82: Nắm chặt
Chương 83: Kết thúc
Chương 84: Bắt đầu hạnh phúc
Chương 85: Dì không phải là mẹ
Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Ái Thành Hôn
Chương 17: Mì trứng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Mì trứng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...