Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bảo Vệ Em Là Việc Của Anh – Chương 20

Bảo Vệ Em Là Việc Của Anh

Tác giả: Đào Tử Nhất Hạ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm sau, tôi không tài nào rời khỏi giường được.

Người chăm học cũng có lúc thích ngủ nướng, rốt cuộc kẻ nào đã phát minh ra thứ Hai mùa đông kia chứ!

Chuông báo thức reo không ngừng, chăn thì ấm áp, đầu óc tôi mơ màng, không muốn tỉnh, ngay cả tay để tắt báo thức cũng lười vươn ra.

Văng vẳng bên tai lại là giọng Thẩm Thuật, bàn tay lạnh chạm vào trán khiến tôi nhíu mày.

Cậu ấy bật cười khẽ, ngón tay chọt lên má tôi:

“Dễ thương quá, cứ như nếp cẩm nóng vậy.”

“Nhưng nếp cẩm ấy sốt rồi, phải thức dậy đi bệnh viện thôi.”

Tôi mở miệng, cáu kỉnh:

“Không đi.”

Có ốm cũng chưa chắc phải đi viện, ít nhất hồi bé tôi cũng đâu được đưa đi bao giờ.

Cậu ấy như bất lực, tôi nghe thấy tiếng thở dài, rồi cậu rời phòng.

Sau đó lại quay lại, ngồi bên giường:

“Không đi viện cũng được, nhưng chí ít phải uống thuốc chứ? Uống xong lại ngủ, tôi sẽ xin phép cho cậu, ngoan nào.”

Có lẽ lúc bệnh tật, “hệ thống phòng thủ” trong tôi sụp đổ, “những chiếc gai” trên người cũng biến mất.

Tôi lề mề ngồi dậy, chăn quấn đến tận cổ, không chừa kẽ hở.

Thẩm Thuật cười cười, đút thuốc cho tôi. Tới lúc tôi nằm xuống, cậu vẫn ở bên.

Thuốc khá mạnh, tôi nhanh chóng thiếp đi, lại mơ.

Lần này tôi sốt đến gần 39 độ, phải truyền nước ở viện cả một ngày mới đỡ.

Thẩm Thuật cũng xin nghỉ ba ngày, ở bên tôi suốt thời gian đó.

Thế nên xuất viện xong, việc đầu tiên tôi làm là về nhà lấy cặp sách, rồi tới trường.

Thẩm Thuật đi sau tôi, vẻ bất đắc dĩ:

“Cậu chưa khỏe hẳn đâu, gấp gì chứ? Lỡ lại ốm nữa thì sao.”

“Còn chưa tới 200 ngày nữa là thi đại học, mấy hôm rồi tôi chả học được gì, giờ một ngày cũng không dám bỏ.”

“Được được, nhưng cậu đừng đi nhanh quá, trời lạnh, cứ chậm chậm thôi.”

Gió buốt quất vào mặt như d.a.o cắt da.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Tôi dừng bước, túm lấy tay cậu ấy đang đút túi, tiện tay nhét sang túi áo mình.

Ngẩng đầu, nhìn cậu ấy hơi khó chịu:

“Giờ còn lạnh nữa không?”

“Hết... hết lạnh rồi.”

Vì cơn gió kia, tai và má cậu ấy vốn đã ửng đỏ, giờ càng đỏ bừng hơn.

Tôi sải bước khá nhanh, trời se lạnh, còn bàn tay trong túi lại ấm áp vô cùng.

Tới trường, tôi như “bơm đầy pin”, cắm đầu làm bài, học điên cuồng, để quên sạch mọi thứ, quên rằng mình từng yếu đuối đến mức phải tưởng tượng một người cứu rỗi.

Ngày hôm nay, lớp đổi chỗ ngồi, tôi được xếp ngồi cạnh Khưu Dương. Cậu ta gượng gạo cười:

"Chị Sơ, lâu rồi không gặp, dạo này cậu sao không đi học?”

Vừa thu dọn bàn, tôi vừa đáp:

“Tôi xin nghỉ.”

“Sao thế?”

“Bị sốt.”

Cậu ta lập tức “á” một tiếng lớn, khiến tôi bực, ngồi xuống không đếm xỉa tới.

“Chị Sơ, sao cậu sốt thế, có ai bắt nạt...”

Tôi: “...”

Bất ngờ, một thứ màu đen bay vút qua, đập thẳng lên đầu Khưu Dương.

Cậu ta kêu đau, định nổi cáu, nhưng vừa thấy người ném thì xìu ngay:

“Anh Thuật, đừng hiểu lầm, em chỉ quan tâm bạn thôi, không có ý gì khác.”

“Nếu có kẻ bắt nạt cậu ấy, cũng chỉ có mày thôi.”

Đã lâu rồi tôi không nghe Thẩm Thuật dùng giọng hung dữ như thế.

Dĩ nhiên, có lẽ vì tôi với cậu ấy không cùng lớp, nên cũng chẳng rõ cậu đối xử với người khác ra sao. Ở nhà, cậu ta cứ như người khác hẳn, rất nhẹ nhàng.

“Cậu đến đây làm gì?” Tôi hỏi.

Cậu mỉm cười, bước tới kéo bàn Khưu Dương dịch ra, rồi lôi từ ngoài vào một cái bàn mới:

“Tôi muốn ngồi cạnh cậu.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bảo Vệ Em Là Việc Của Anh
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...