Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạn Trai Ma Cà Rồng Của Tôi – Chương 13

Bạn Trai Ma Cà Rồng Của Tôi

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Ngồi trên chiếc máy bay riêng do nhà họ Lục phái đến. Hành động chột dạ của anh ta khiến tôi hoàn toàn nhớ lại ký ức bị phong ấn.

Hồi bé, tôi bị bọn trẻ con xua chó đuổi, đuổi đến bờ vực, tôi bị ngã xuống. Tôi cứ nghĩ mình sẽ chết, không ngờ lại rơi vào một chiếc quan tài.

Người đàn ông nằm trong quan tài rất đẹp trai, tôi khóc lóc vỗ vào mặt anh ta: "Anh ơi, hu hu hu, có phải em c.h.ế.t rồi không? Ở đây là thiên đàng sao? Anh đẹp trai quá."

Anh ta nhếch mép cười tàn nhẫn, ánh mắt khinh bỉ: "Chậc, con bé xấu xí."

Rồi ném tôi ra ngoài, giọng hung dữ: "Không được khóc, ồn c.h.ế.t đi được, khóc nữa anh cắt lưỡi bây giờ."

Tôi run rẩy che miệng lại. Sau đó làm sao tôi về được nhà, tôi cũng không nhớ nữa. Chỉ nhớ mình đã bị sốt cao suốt ba ngày, và đánh mất đoạn ký ức đó.

Tôi nhìn Lục Thanh Thần đang nằm bên cạnh, bắt đầu nói mỉa mai: "Ôi chào, con bé xấu xí."

Anh ta uể oải ngẩng đầu lên, đáy mắt xẹt qua tia khác thường: "Uyển Uyển, em đang nói gì vậy?"

Tôi thở dài, trong lòng hơi vui vẻ: "Lục Thanh Thần, không ngờ hồi bé em đã gặp anh rồi, anh già thật đấy… Không biết xấu hổ, trâu già gặm cỏ non."

Sắc mặt anh ta hơi tối sầm lại, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt cao ngạo: "Thế sao?"

Giây tiếp theo, tôi bị anh ta quay người lại, ôm eo ấn xuống ghế. Tiếng bạt tai vang lên thanh thúy, tôi quay đầu lại, nghiến răng: "Lục Thanh Thần, anh..."

Đáy mắt anh ta lóe lên tia sáng lạnh, nhếch mép cười: "Mắng tiếp đi."

Tôi im bặt. Thầm thề nhất định sẽ có ngày tôi lật ngược tình thế.

Nước mắt ướt đẫm ruột non, tôi thề sẽ trở thành trùm cuối.

14

Trở về nhà được một tuần, Lục Thanh Thần đã được tôi ghi thêm ba chiến tích vào sổ đen.

Anh ta đứng bên cạnh nhìn tôi, đáy mắt lóe lên tia thích thú: "Uyển Uyển, có muốn đi chơi với anh ở Huyết Tộc một chuyến không?"

Nơi đó toàn là những kẻ nguy hiểm, anh ta nói đi chơi một chuyến như thể dắt chó đi dạo vậy. Cuối cùng, chính sự tò mò đã khiến tôi theo anh ta đến "Huyết Tộc" bí ẩn.

Huyết Tộc cũng không khác gì thế giới con người. Nếu ném đám ma cà rồng này vào thế giới con người cũng không hề khác biệt.

Trung tâm thương mại rất nhộn nhịp, đồ bán cũng kỳ lạ.

"Mùi của con người."

"Con người ở đâu ra vậy?"

Quá nhiều ánh mắt khiến da đầu tôi tê dại. Tôi đội mũ, đeo khẩu trang, nấp sau lưng Lục Thanh Thần.

Anh ta hừ lạnh một tiếng, nói với mọi người xung quanh: "Nhìn gì mà nhìn?"

"Mùi hương này, chẳng lẽ là..."

"Ai vậy?"

"Cậu nói ai? Thôi tôi chạy trước đây, không chạy thì không kịp nữa rồi."

Một phút sau, trung tâm thương mại rộng lớn không còn một ai. Khóe miệng tôi giật giật: "Lục Thanh Thần, anh đã làm gì họ vậy?"

Anh ta nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Sao có thể chứ? Uyển Uyển, anh ôn nhu lịch sự như vậy mà… Chỉ là miệng độc mồm độc một chút thôi, chứ bản chất anh vẫn rất tốt."

Sự im lặng của tôi khiến người ta c.h.ế.t lặng.

Buổi tối, Lục Thanh Thần dẫn tôi đến một tòa lâu đài cổ. Tôi véo anh ta một cái, anh ta "hít" một tiếng, tôi mới biết mình không phải đang nằm mơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

"Sao anh lại giàu như vậy?"

Anh ta chớp chớp mắt, nói nhỏ: "Uyển Uyển, của anh chính là của em. Người anh là của em thì tiền của anh cũng là của em."

Tiền bạc quyền lực, hơi nhiều rồi đấy. Tôi nở nụ cười tươi rói với anh ta.

Đừng hỏi, hỏi chính là… Thiên cung rung chấn, lão nô ra mắt.

15

Bên trong tòa lâu đài cổ kính âm u. Một bóng người từ xa bay đến: "Thiếu gia, cuối cùng ngài cũng về rồi."

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - *: Một Chiếc Chanh Vô Tree, mọi người thấy hay thì đánh giá page * Chanh 5 sao và đừng quên follow truyện, để lại comment cho Chanh biết nhé, iu mọi người.]

Lục Thanh Thần lạnh nhạt "ừ" một tiếng. Sau đó, ánh mắt anh ta rơi vào người tôi.

"Vị tiểu thư này, cô là người phụ nữ đầu tiên thiếu gia dẫn về nhà đấy."

Mí mắt tôi giật giật: "Chẳng lẽ trước đây anh ta toàn dẫn đàn ông về sao?"

Quản gia: Toát mồ hôi hột.

Lục Thanh Thần lườm tôi một cái, bật cười.

Giọng nói ma quái của quản gia vang lên trong tòa lâu đài vắng lặng: "Đã lâu rồi thiếu gia mới cười đấy."

"Đã lâu rồi thiếu gia mới cười đấy."

"Đã lâu rồi thiếu gia mới cười đấy."

Tôi: "..."

Nụ cười của Lục Thanh Thần cứng đờ trên khoé miệng.

"Ông xuống đi."

16

Chuyến du lịch ba ngày ở Huyết Tộc sắp kết thúc, cuối cùng Lục Thanh Thần cũng nhớ ra chuyện quan trọng.

Anh ta dắt tay tôi đến một tòa lâu đài khác. Chuẩn bị bánh ngọt cho tôi, xoa đầu tôi: "Uyển Uyển, đợi anh ở đây."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, bậc thầy làm bánh ngọt ở Huyết Tộc làm ngon thật đấy. Vừa ăn được một miếng, chiếc đĩa trên tay tôi bỗng rơi xuống vỡ tan, làm xước tay tôi.

Máu chảy ra, xung quanh liền vang lên tiếng bước chân dồn dập kỳ lạ.

"Kẻ nào dám to gan dám bước vào đây? Đã vào thì đừng hòng ra ngoài."

Lục Thanh Thần xuất hiện trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, l.i.ế.m nhẹ vết thương. Vết thương lành lại với tốc độ chóng mặt.

Vẻ mặt anh ta lạnh lùng, đáy mắt đen như mực dâng lên cơn giận dữ: "Ông già, nhà ông là nghĩa địa à? Chỉ được vào không được ra. Người của tôi mà ông cũng dám động vào."

Những món đồ sứ cổ đắt tiền xung quanh lập tức bị đập nát. Ông lão râu trắng vội vàng thở dài: "Ôi thiếu gia, là hiểu lầm, hiểu lầm. Tôi xin lỗi vị tiểu thư này ngay đây."

Lục Thanh Thần lạnh lùng nói: "Xin lỗi là xong chuyện à?"

Ông lão lau mồ hôi: "Vậy cậu muốn gì?"

Anh ta cố ý ho khan hai tiếng: "Mượn bếp trưởng làm bánh ngọt của ông cho tôi."

Ông lão đầy nghi hoặc vội vàng đồng ý. Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Lục Thanh Thần.

Anh ta thật sự… rất tốt khiến tôi muốn khóc thật rồi đấy.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạn Trai Ma Cà Rồng Của Tôi
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...