Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bách Niên Hảo Hợp – Chương 72

Bách Niên Hảo Hợp

Tác giả: Giảo Xuân Bính
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Khải Thâm sửng sốt một chút, vẻ mặt có thể nói là thay đổi khôn lường.Triệu Tây Âm rất vô tội, cũng buồn bực, người này thực sự là khối băng, cảm động một chút mà đáp lại có được không vậy?Chu Khải Thâm nhướng mi, “Ồ?”Sau đó nói: “Nghe rất kíƈɦ ŧɦíƈɦ đấy nhỉ.”Nhìn cái vẻ mặt không đứng đắn này mà xem, không biết lại nghĩ sang hướng nào rồi.Triệu Tây Âm bị anh nhìn đỏ mặt, cảm thấy khiếp đảm, dùng sức nhéo một cái thật mạnh vào eo anh, không có tác dụng, chỉ nắm được áo len cashmere.

Giọng điệu Chu Khải Thâm ngày càng không đứng đắn, “Ơ sao thế? Chê quần áo của anh vướng víu à? Đừng quá sốt ruột chứ, lần sau cởi là được.”Triệu Tây Âm âm thầm xì một tiếng, "Anh đừng mặc là tốt nhất, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ chạy rông dọc Thập Sát Hải*, sáng mai trở thành tin hot xã hội liền.”(*) Thập Sát Hải (什刹海: Shichahai) là một khu danh lam thắng cảnh lịch sử bao gồm ba hồ ở phía bắc trung tâm Bắc Kinh.

Chúng nằm ở phía tây bắc của Tử Cấm Thành và phía bắc Hồ Bắc Hải.

Shichahai bao gồm ba hồ sau: Tiền Hải (前海), Tây Hải (西海) và Hậu Hải (后海).Chu Khải Thâm cười, cằm anh khẽ run, ôm chặt lấy cô trong lồng ngực anh, cô như một chiếc bếp lửa nhỏ, xua tan hết cảm giác mất mát ban nãy.Triệu Tây Âm còn phải quay về luyện tập, Chu Khải Thâm cũng phải đến sân bay đón người.

Thời gian không còn sớm, chỉ có thể để tài xế đưa cô về.

Triệu Tây Âm lao vào cơn gió lạnh, dáng người cô yểu điệu, chợt ngừng bước.Triệu Tây Âm quay đầu lại, quả nhiên Chu Khải Thâm chưa đi, dáng người kiên cường đứng ở cửa, ánh mắt dịu dàng.Triệu Tây Âm ngửa mặt nhìn anh, bỗng gọi một tiếng, “Chu Khải Thâm!”“Hả?” Anh trầm ngâm.Triệu Tây Âm cười nhẹ, tràn đầy sức sống nói: “Cố lên nha!”Chu Khải Thâm sửng sốt một chút, có lẽ do gió nổi lên, thổi đến mức ánh mắt anh hơi ẩm ướt.――Trên đường về đoàn múa, Triệu Tây Âm nhìn thời khóa biểu, buổi chiều là lớp của giáo viên thể hình Hầu Minh Kiếm.

Bảy giờ tối Tô Dĩnh sẽ tới tham gia tập luyện, đi xem xét xung quanh.

Vừa nhìn thấy cái tên này, Triệu Tây Âm lại có chút phiền muộn.Tới lúc gần tan học, Đới Vân Tâm tới đây một chuyến.

Bà cũng chịu trách nhiệm cho những điệu múa tay, số lần đến dạo này đã nhiều hơn.

Triệu Tây Âm đi ra khỏi phòng học, còn đang nói chuyện với người bên ngoài thì bị Đới Vân Tâm gọi lại, “Tiểu Tây, em chờ cô một chút.”“À, vâng.” Triệu Tây Âm ngoan ngoãn trở lại phòng học.Năm phút sau, Đới Vân Tâm đứng ở ngoài gõ cửa, “Đi thôi, buổi tối cùng đi ăn cơm.”Triệu Tây Âm đứng tại chỗ, nhất thời không cất bước.Đới Vân Tâm nhìn dáng vẻ cô có điều suy tư, bà đoán trúng tim đen, vẻ mặt phức tạp, sau đó bất đắc dĩ nói: "Không phải bữa tiệc, chỉ có hai ta."Trái lại Triệu Tây Âm áy náy, lè lưỡi một cái, nhảy một bước, chạy đến bên người Đới Vân Tâm, cười tươi như hoa hỏi, “Cô ơi, chúng ta ăn gì thế ạ?”Đới Vân Tâm thở dài, “Em thực sự là đứa bé không chịu lớn."Địa điểm ăn uống là trong một nhà hàng Quảng Đông gần sân vận động, Đới Vân Tâm đặt phòng bao, phục vụ đi trước dẫn đường.

Triệu Tây Âm đang định hỏi có mỗi hai người còn đặt phòng làm gì, thì đụng phải Trang Khâu đang gọi điện thoại ở phía đối diện.

Anh ta chủ động bắt chuyện, “Ồ, cô giáo Đới, bạn học Tiểu Triệu, thật là khéo ghê.”Đới Vân Tâm hơi gật đầu một cái, "Chào tổng giám đốc Trang.”Trang Khâu lại mỉm cười nhìn Triệu Tây Âm, “Hôm nay bạn học Tiểu Triệu không cần tập luyện à?”Triệu Tây Âm nói: “Có chứ.”Đới Vân Tâm cũng không quá nhiệt tình với người này, “Tổng giám đốc Trang ăn tối rồi sao?”“Vẫn chưa, tôi mới tới.”“Thế sao?” Đới Vân Tâm lễ phép, “Vậy cậu có muốn cùng ăn một bữa cơm đạm bạc không?”Ai cũng có thể nghe ra đây chỉ là một câu khách sáo, vậy mà Trang Khâu còn rất vui vẻ nhận lời, “Được đó, bữa này tôi mời hai người.”Triệu Tây Âm và Đới Vân Tâm hai mặt nhìn nhau, trong mắt cô hiện đầy vẻ không muốn, Đới Vân Tâm cũng rất bất đắc dĩ, nhưng lời đã nói vậy rồi, cũng không thể không nể mặt mũi người ta được.

Trùng hợp bà có điện thoại gọi tới, nói với Triệu Tây Âm: “Em đưa tổng giám đốc Trang vào trước đi, cô nhận điện thoại đã.”Triệu Tây Âm không thể làm gì khác hơn là đưa người vào, Trang Khâu luôn dùng ánh mắt đánh giá cô cả một đoạn đường hành lang.“Có vẻ như bạn học Tiểu Triệu không thích tôi cho lắm?” Trang Khâu mở lời, lời nói thân thiết."Không có." Triệu Tây Âm rất quy củ đứng ở đó, thật yên lặng.“Hẹn em ăn cơm em luôn nói không có thời gian, thật khó khăn mới gặp được nhau mà em lại lạnh lùng như vậy, em thực sự làm tôi thấy rất tổn thương đấy.” Trang Khâu cười nói, lời này thật là gian xảo, nhìn như tự giễu, thực tế lại vô cùng ngang ngược, vô tình ném sự khó xử cho cô gái.Triệu Tây Âm cũng không lúng túng, cô hít sâu một hơi, tiếng động nghe rất rõ, như đang kìm nén chuyện gì lớn.

Trang Khâu tất nhiên nhìn ra, còn nghĩ là cô sẽ ngượng ngùng muốn mặt đối mặt nói vài câu giảng hòa, bản thân anh ta thì thừa dịp đối phương áy náy mà hẹn được lần sau gặp mặt.Không phải anh ta chưa từng gặp phải loại phụ nữ thanh cao, rất khó để theo đuổi, nhưng kiên trì nhiều hơn, sử dụng đúng phương pháp thì sẽ không phải là không có con đường.Vậy mà Triệu Tây Âm vừa mở miệng lại nói một câu dõng dạc, “Tổng giám đốc Trang, tôi đã có bạn trai rồi.”Trực tiếp, thẳng thắn, cũng đánh thẳng vào mặt mũi người đàn ông.Trang Khâu không quá hài lòng với điều này, nham hiểm đáp lại: “Tôi chưa từng nói muốn làm gì với em.”Triệu Tây Âm gật gù, “Vậy thì tốt quá.”Đụng vào cái đinh không mềm không cứng, Trang Khâu cũng không phải kiểu đàn ông hiền hậu rộng lượng.

Nhưng Triệu Tây Âm thực sự xinh đẹp, lạnh lùng thanh thuần, không cần giả bộ đoan trang, rất có khí chất thiên tiên.

Trang Khâu không phải chưa từng chơi đùa phụ nữ học múa, nơi nào cũng mềm mại.

Anh ta nhịn cơn tức xuống, lại tự khuyên nhủ mình, bước vài bước tới gần Triệu Tây Âm, “Tôi và em rất có duyên, tôi còn quen biết không ít bạn bè trong giới, có cơ hội đưa em đi làm quen một chút, em còn trẻ tuổi, tương lai có triển vọng.”Triệu Tây Âm bỗng nở nụ cười, đôi mắt hơi cong, bình tĩnh nhìn anh ta, “Anh biết không, lần đầu tiên tôi nghe người khác khen mình ‘tương lai triển vọng’ là lúc tôi bảy tuổi.

Có lẽ hàng năm đều có người khen tôi vài lần, nhưng anh cũng thấy mà, năng lực tôi có hạn, bây giờ vẫn là con tốt nhỏ vô danh.”Đây là cô đang uyển chuyển nói với anh ta, cái miệng này của anh ta không đáng tin cậy, dỗ trẻ con còn được, chứ hiện giờ chỉ vô dụng.Cô gái này đâu phải tiên nữ nhỏ, rõ ràng là quả cầu xương rồng tròn vo thì có!Miệng anh ta bị nhiều gai đ//â//m đến nỗi không rút ra nổi.Triệu Tây Âm đang định đi xem Đới Vân Tâm làm gì mà chưa vào, nhưng Trang Khâu đưa tay giữ lấy cửa.Triệu Tây Âm nâng cao cảnh giác, “Anh làm gì vậy?”Trang Khâu cười, mí mắt vốn rũ xuống của anh ta càng hạ xuống, híp con mắt vốn tính là to thành hình tam giác.

Khi anh ta nhìn chằm chằm vào người khác, ánh mắt không rộng sáng, không đáng xưng là khôn khéo, có chút bất lương.Anh ta nói: “Em thực sự không nhận ra tâm tư của tôi dành cho em, nghĩ rằng gặp ở đây chỉ là tình cờ sao? Cô giáo Đới biết điều hơn em nhiều đó bạn học Triệu, em học hỏi cho tốt đi, tôi rất thích em đấy.”Lúc này Triệu Tây Âm lạnh mặt, “Anh đừng nói cô Đới như vậy.”Trang Khâu cười ha ha hai tiếng, “Vậy mà đã không vui rồi, haiz, xem ra em còn phải tập nhiều cho quen đi.

Dù là ngành nghề gì, cũng đều có rất nhiều chuyện khó chịu đấy.”Đới Vân Tâm đứng ngoài gõ cửa, Triệu Tây Âm tựa vào vách tường, ngón tay bỗng run lên.Trang Khâu từ tốn mở cửa ra ngoài, sắc mặt cũng không thể coi là tốt.“Ơ, tổng giám đốc Trang không ở lại dùng bữa nữa à?”Mặt Trang Khâu như đêm đen, buông một tiếng hừ lạnh hầu như không thể nghe thấy, chỉ có Đới Vân Tâm có thể nghe được.

Đới Vân Tâm chưa ổn định vẻ mặt quay đầu lại, đúng lúc đối mặt với Triệu Tây Âm, chỉ nửa giây, Triệu Tây Âm ngoảnh đi theo bản năng.Bữa cơm tối này, hai cô trò im lặng ăn đến mức khác thường..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 9: Ước nguyện của kẻ điên (1)
Chương 10
Chương 10: Ước nguyện của kẻ điên (2)
Chương 11
Chương 11: Ước nguyện của kẻ điên (3)
Chương 12
Chương 12: Nhiều tiên tử yểu điệu (1)
Chương 13
Chương 13: Nhiều tiên tử yểu điệu (2)
Chương 14
Chương 14: Nhiều tiên tử yểu điệu (3)
Chương 15
Chương 15: Tâm ta vọng sông, lòng quân trông núi* (1)
Chương 16
Chương 16: Tâm ta vọng sông, lòng quân trông núi (2)
Chương 17
Chương 17: Tâm ta vọng sông, lòng quân trông núi (3)
Chương 18
Chương 18: Thứ đàn ông gì vậy (1)
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21: Không tin nhân gian có bạc đầu (1)
Chương 22
Chương 22: Không tin nhân gian có bạc đầu (2)
Chương 23
Chương 23: Không tin nhân gian có bạc đầu (3)
Chương 24
Chương 24: Giáp là luyện ngục, Ất là thiên đường
Chương 25
Chương 25: Giáp là luyện ngục, Ất là thiên đường (2)
Chương 26
Chương 26: Giáp là luyện ngục, Ất là thiên đường (3)
Chương 27
Chương 27: Vạn trượng hồng trần (1)
Chương 28
Chương 28: Vạn trượng hồng trần (2)
Chương 29
Chương 29: Vạn trượng hồng trần (3)
Chương 30
Chương 30: Vạn trượng hồng trần (4)
Chương 31
Chương 31: Rời bỏ (1)
Chương 32
Chương 32: Rời bỏ (2)
Chương 33
Chương 33: Rời bỏ (3)
Chương 34
Chương 34: Rời bỏ (4)
Chương 35
Chương 35: Rời bỏ (5)
Chương 36
Chương 36: Một mũi tên xuyên qua những đám mây (1)
Chương 37
Chương 37: Một mũi tên xuyên qua đám mây (2)
Chương 38
Chương 38: Một mũi tên xuyên qua đám mây (3)
Chương 39
Chương 39: Một mũi tên xuyên qua đám mây (4)
Chương 40
Chương 40: Anh thực sự không là gì cả (1)
Chương 41
Chương 41: Anh thực sự không là gì cả (2)
Chương 42
Chương 42: Anh thực sự không là gì cả (3)
Chương 43
Chương 43: Anh thực sự không là gì cả (4)
Chương 44
Chương 44: Đêm nay đừng mộng lạnh(1)
Chương 45
Chương 45: Đêm nay đừng mộng lạnh (2)
Chương 46
Chương 46: Đêm nay đừng mộng lạnh (3)
Chương 47
Chương 47: Đêm nay đừng mộng lạnh (4)
Chương 48
Chương 48: Đêm nay đừng mộng lạnh (5)
Chương 49
Chương 49: Đêm nay đừng mộng lạnh (6)
Chương 50
Chương 50: Tẫn dư hoan (*)(1)
Chương 51
Chương 51: Tẫn dư hoan (2)
Chương 52
Chương 52: Tẫn dư hoan (3)
Chương 53
Chương 53: Tẫn dư hoan (4)
Chương 54
Chương 54: Tẫn dư hoan (5)
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bách Niên Hảo Hợp
Chương 72

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...