Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch nguyệt quang của chồng – Chương 1

Bạch nguyệt quang của chồng

Tác giả: Tiền Tử Nhiễm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Hoa tươi, rượu ngon, bánh kem, bóng bay.

Khương Trì nắm tay tôi, dịu dàng kể lại quãng đường mười năm mà bọn tôi đã cùng nhau đi qua.

“Từ ngày chúng ta kết hôn, tôi đã thề, cả đời này sẽ đối xử tốt với Đình Đình…”

Bốp bốp bốp bốp…

Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.

Vài người trong số bạn bè thân thiết xúc động đến mức lén lấy khăn giấy lau nước mắt.

Một người đàn ông đẹp trai, mười năm vẫn một lòng yêu thương người vợ bình thường của mình—ai mà không tin vào tình yêu khi nhìn thấy chuyện này cơ chứ?

Nếu như hôm nay tôi không phát hiện ra bí mật của Khương Trì, có lẽ tôi cũng đã tin.

2

“Thật khiến người ta ngưỡng mộ quá đi, Đình Đình đúng là có phúc.”

Bạn thân vừa lau khoé mắt, vừa nhìn bọn tôi đầy ngưỡng mộ.

“Cậu cũng rất có phúc mà.”

Tôi vừa dứt lời, cả hội trường bỗng chốc yên lặng hẳn.

Năm đó, chồng bạn thân tôi làm ăn phá sản, một mình sang Malaysia đi đánh cá để tìm cơ hội đổi đời.

Cái gọi là “cơ hội” đó kéo dài hơn hai năm trời, đến cả một con cá khô cũng không gửi về cho bạn thân tôi. Nhà thì bị ngân hàng siết nợ, bạn thân tôi chỉ có thể dắt con về ở nhà mẹ ruột. Giờ mà bảo cô ta có phúc —nghe thế nào cũng như châm chọc.

Không khí trong sân lập tức trở nên ngượng ngùng. Nước mắt bạn thân tôi suýt rơi, trông như một cây cải trắng tội nghiệp.

“Đình Đình uống say rồi, chỉ là hiểu lầm thôi.” Khương Trì vội hoà giải, vừa nói vừa định kéo tay tôi.

“Đúng vậy, tôi say rồi, còn tưởng đang là mấy năm trước, nên nói nhầm rồi.” Tôi cười đẩy Khương Trì ra, nâng ly hướng về phía bạn thân.

Bề ngoài giống như xin lỗi nhưng ở đây đều là người từng trải—ai mà nghe không ra trong lời tôi có ẩn ý châm biếm?

Nói xong, tôi giả vờ như không nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của bạn thân, xoay người bỏ đi.

3

Nếu là mười mấy năm trước, mấy gã đàn ông ngồi bàn bên kia có khi đã xông tới làm anh hùng cứu mỹ nhân—dù gì trong số đó cũng từng có người nhờ tôi chuyển thư tình cho bạn thân tôi hồi còn đi học.

Đáng tiếc, trên đời không có “nếu như”.

Những thiếu niên từng viết thư tình cho hoa khôi lớp, nay đã đều có vợ con. Ngồi cạnh họ là vợ mình, dù có thương xót đến mấy cũng không thể công khai bênh vực người phụ nữ khác trước mặt vợ con.

Đạo lý này đến đứa ngốc còn hiểu—vậy mà Khương Trì lại không hiểu.

Hắn cứ như chó săn bám lấy bạn thân tôi, làm như sợ người ta không biết trong lòng hắn đang có gì đó khuất tất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

“Chậc chậc, kỷ niệm mười năm ngày cưới mà chồng cứ quanh quẩn bên một người phụ nữ khác, kịch tính thật đấy!”

Không cần quay đầu lại, tôi cũng biết là Phương Thu Bạch—cái loại đàn bà miệng ngọt mà chua lét, có đốt thành tro tôi cũng không nhận lầm.

“Chậc chậc, cũng chỉ hơn gặp mấy ông chú trung niên bóng dầu một tí thôi.”

Tôi quay đầu, nở nụ cười kiểu dân chuyên nghiệp.

“Vẫn chua ngoa như xưa.”

“Cũng thường thôi.”

Không hiểu vì sao, tôi lại thấy một tia hoài niệm hiện lên trên khuôn mặt vốn khiến người ghét bỏ của Phương Thu Bạch.

Chắc chắn là ảo giác.

Tôi ngoài cười nhưng trong không cười mà chạm ly với ả, rồi lại chuyển sang chiến đấu trên các mặt trận khác—ở bàn khác.

4

“Đình Đình, chúng ta cần nói chuyện.”

Tiệc rượu đã xong, khách khứa đã tiễn. Khương Trì dìu bạn thân tôi vẫn còn khóc lóc đến tìm tôi.

Tôi biết ngay mà, đôi cẩu nam nữ kia chắc chắn có chuyện muốn nói.

“Cứ nói đi.”

Tôi tiện tay kéo một cái ghế ngồi xuống.

“Em phải xin lỗi Tô Văn.” Hắn ra vẻ chính khí lẫm liệt, đứng bên cạnh là một đóa tiểu bạch hoa khóc suốt cả buổi tiệc mà phấn trang cũng không lem, không biết còn tưởng tôi vừa gây ra tội tày trời nào.

“Nếu tôi không xin lỗi thì sao?”

Tôi thực sự muốn bật cười vì tức. Trước đây sao tôi không nhìn ra Khương Trì lại có gan như vậy chứ?

“Anh… em…” Có vẻ như Khương Trì cũng không ngờ người luôn nhún nhường như tôi lại dám cãi lại hắn.

\Bánh Táo Vị Đào 力/

“Sao? Muốn ly hôn à? Hay là giờ mình đi luôn?” Tôi lười đôi co với đôi cẩu nam nữ này, liền nhắm thẳng trọng tâm mà đánh.

Lời vừa dứt, Khương Trì và Tô Văn đều c.h.ế.t lặng.

“À, Đình Đình, cậu đừng kích động. Chắc giữa cậu với chồng chỉ là hiểu lầm thôi. Hai người nên nói chuyện cho rõ, tôi đi trước.”

Lúc này, tiểu bạch hoa kia cũng chẳng còn đau lưng, chẳng còn mỏi chân, cũng chẳng cần ai đỡ, tự xách túi bỏ đi.

Nhìn dáng vẻ dứt khoát của cô ta, tôi đoán nếu đi thi đi bộ đường dài chắc cũng rinh giải.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch nguyệt quang của chồng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...