Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu – Chương 42: .

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 493
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một buổi sáng đầy nắng ấm, Dương Tuyết tỉnh dậy trên giường, khoé miệng suýt nữa thì nở đến tận mang tai.

Nàng ôm chăn lăn qua lăn lại mấy vòng, mới tạm thời kiềm lại được niềm vui tràn đầy trong lòng.

Dù vậy, nàng vẫn chẳng muốn rời khỏi giường chút nào, chỉ muốn nằm đó hồi tưởng từng chút từng chút về tối qua với Đại Thánh. Không ăn sáng cũng chẳng sao cả!

Bà chủ Hoa Nhi cũng không giục nàng nấu ăn nữa, dù dạo gần đây, khách tới tửu lâu ngày một đông, ai cũng chỉ đích danh muốn được ăn món do “Đầu bếp Tiểu Tuyết” nấu.

Thế là Hoa Nhi dứt khoát treo một tấm bảng ở cửa tiệm:

“Muốn ăn món do Tiểu Tuyết cô nương nấu, phải xem duyên phận. Nàng ấy tuỳ hứng lắm, có duyên thì ăn được, không duyên thì đợi tiếp.”

Tưởng đâu khách sẽ biết khó mà lui, dù sao cũng không phải sơn hào hải vị, lại càng chẳng phải ngự trù trong cung, mà bày đặt ra vẻ làm cao.

Nào ngờ, Hoa Nhi lại đánh giá thấp sự si mê của thực khách, không những không giảm, tửu lâu Phúc Lai buôn bán lại còn càng lúc càng đắt hàng. Người khắp nơi trong thành đều kéo tới vì danh tiếng.

Không chờ được Tiểu Tuyết xuống bếp, liền sai người lên lầu giục.

Trong lúc Dương Tuyết vẫn còn lười biếng trên giường, mấy cô nương trong quán đã lên giục hai lần rồi. Mà mới có khoảng chín giờ sáng theo giờ hiện đại, đã có người nôn nóng muốn ăn đồ xào, đúng là quá thèm ăn!

“Xem tâm trạng muội tốt như vậy, chắc là thuốc an thần ‘Hoạ Cốt Nhu’ ta định đưa cũng không cần dùng nữa rồi. Mà ba đứa trẻ đêm qua cũng đang đói bụng, muội dậy làm bữa sáng cho chúng luôn thể, tiện thể xào vài món cho khách dưới lầu được chứ?” Bà chủ Hoa Nhi cuối cùng cũng không chịu nổi khách dưới lầu nhã nhặn mà hối thúc, đành phải đến gõ cửa phòng cầu cứu.

Dương Tuyết lập tức bật dậy khỏi giường, vỗ trán một cái, suýt nữa quên mất tối qua nàng còn mang về ba đứa nhỏ, không thể ỷ lại bà chủ Hoa Nhi tốt tính rồi vứt hết cho người ta được.

“Hoa Nhi tỷ, muội dậy liền, giờ đi ngay!” Nàng nhanh chóng thay đồ, rửa mặt, chạy xuống bếp làm đồ ăn sáng. Trong lúc ninh cháo, nàng tranh thủ xào luôn những món khách gọi.

Cách nấu nướng thời cổ rất khác so với tay nghề của Dương Tuyết, sự phát triển của lịch sử tất nhiên cũng kéo theo sự thay đổi của ẩm thực. Món đậu phụ Ma Bà nàng làm, vậy mà lại trở thành món nóng bắt buộc phải gọi ở Nữ Nhi Quốc.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Tiểu Sơn ngoan ngoãn ngồi ở bàn ăn, nhìn hai đứa trẻ lớn hơn một chút, muốn nói lại không dám.

Dương Tuyết bưng đến cháo thịt nạc và bánh bao thịt, sau đó là đĩa đậu phụ Ma Bà còn nóng hổi, ngồi xuống nhìn các bé ăn.

“Tỷ tỷ, tỷ bón cơm cho muội được không?” Tiểu Sơn cất giọng non nớt, có phần rụt rè “Trước đây muội toàn bốc tay ăn thôi…” Con bé lo lắng nói thêm, sợ nếu lỡ làm bẩn, tỷ sẽ giận “Muội cầm thìa không vững … mà đói lắm rồi…”

Tim Dương Tuyết như bị ai bóp chặt, nàng bế Tiểu Sơn vào lòng, dỗ dành:

“Tỷ bón cho muội, đừng khóc nữa, ngoan nào.”

“Ừm…” Tiểu Sơn gật đầu lia lịa, nước mắt to như hạt đậu vẫn không kìm được trào ra khỏi khoé mắt.

Mới ba tuổi đầu, vừa đủ tuổi hình thành suy nghĩ và ghi nhớ, những chuyện xảy ra lúc này sẽ in hằn trong ký ức suốt đời. Nếu không gặp được người tốt, cuộc đời đứa nhỏ này e là sẽ hoàn toàn khác.

Dương Tuyết bất giác thấy lo, nàng nên sắp xếp tương lai các bé thế nào đây?

“Ơ, mấy đứa nhỏ này từ đâu ra vậy?” Thanh Thanh đột nhiên xuất hiện trong phòng, tự nhiên ngồi xuống đùa giỡn với tụi nhỏ “Dễ thương thật đấy.”

“Tối qua nhặt được đó. Chúng không nơi nương tựa nên ta mang về tạm.” Dương Tuyết nhìn Thanh Thanh ăn mặc mát mẻ chẳng khác gì ngoài phố, ngạc nhiên hỏi “Thần Tài không có ở đây, sao tỷ vẫn ăn mặc như vậy?”

“Ta đâu có mặc cho hắn xem, cái váy hồng này đẹp quá nên ta mua thôi.” Thanh Thanh nâng niu vuốt tà váy, vẻ yêu thích không giấu nổi “Hết nửa tiền dành dụm đó.”

“Ờ… cũng đúng.” Dương Tuyết hơi bất ngờ, con hồ ly nhỏ này đúng là có cá tính.

“Ta có một tỷ tỷ sống ở Nữ Nhi Quốc đã lâu, tỷ ấy rất muốn có con, nhưng lại không muốn uống nước sông Tử Mẫu. Đứa nhỏ này trông đáng yêu thế, nếu muội không nuôi, sao không giao cho tỷ tỷ của ta nuôi thử?” Thanh Thanh chọc mũi Tiểu Sơn, bật cười “Tròn vo như cục sữa nhỏ ấy, chắc tỷ ấy thích lắm.”

“Tỷ tỷ của tỷ?” Mắt Dương Tuyết sáng rỡ. Tiểu Sơn là nhỏ tuổi nhất, thật sự cần người đáng tin chăm sóc “Tỷ ấy cũng là hồ ly sao? Tu vi cao không? Sẽ không phải là…”

Không phải là kiểu lấy trẻ con để tu luyện đấy chứ? Dương Tuyết thận trọng, mọi thứ đều có thể xảy ra. Tiểu Sơn đã khổ rồi, không thể để nàng rơi vào tay kẻ xấu thêm lần nữa.

“Yên tâm, tu vi tỷ ấy rất cao, chẳng cần luyện mấy loại tà đạo đó.” Nhắc đến, Thanh Thanh lại thở dài “Tỷ ấy từng bị một hồ tiên làm tổn thương, nên nay đã nhìn thấu hồng trần, muốn sống cuộc đời cô độc. Nhưng tỷ ấy lại cực kỳ yêu trẻ con. Nếu tự mang thai thì phải dưỡng thai rất lâu. Với tu vi của tỷ ấy bây giờ, chưa biết chừng sắp độ kiếp rồi, mà mang thai sẽ rất nguy hiểm.”

Dương Tuyết gật đầu hiểu rõ, nhưng nàng vẫn phải gặp tận mặt vị tỷ tỷ ấy mới yên tâm.

Thanh Thanh nghe vậy thì mừng rỡ, lập tức đi mời tỷ tỷ đến.

Tỷ tỷ hồ ly ấy trông ít nhất cũng đã ngàn tuổi, đẹp đến mức khiến người ta phải thốt lên. Trên người toát ra khí chất kiêu sa, lạnh lùng, u buồn đặc trưng của hồ ly, đẹp tuyệt trần khiến Dương Tuyết nhìn mà thích mê.

“Ngươi chính là con yêu tinh quyến rũ hồn vía Thần Tài đấy à?” Vừa gặp mặt, vị hồ ly tỷ tỷ kia đã mở lời một câu như thế.

“…” Câu này thì nên đáp thế nào đây? Cái miệng của hồ ly tỷ tỷ này độc quá rồi.

Nghe vậy, chẳng khác gì nàng là hồ ly tinh chuyên đi hại người cả…

“Tỷ tỷ, muội ấy đâu có thích Thần Tài, chuyện đó không phải lỗi của muội ấy mà.” Thanh Thanh vừa cười vừa kéo tay tỷ tỷ, “Tỷ cứ xem thử đứa nhỏ trước đã, dù sao cũng phải được người ta đồng ý mới có thể đưa trẻ đi được mà.”

Dương Tuyết liền ưỡn thẳng lưng, lấy lại khí thế, nghiêm túc nói:

“Bái kiến tỷ tỷ.”

Vị tỷ tỷ hồ ly có vẻ ngoài lạnh lùng kia tên là Nguyệt Bạch, váy áo cũng mang sắc trắng như ánh trăng, khi nhìn người khác, đôi mắt to cứ săm soi lên xuống, khiến ai nấy đều cảm thấy khó mà thân cận.

Thật lòng mà nói thì Dương Tuyết không thích kiểu mỹ nhân lạnh lùng như vậy, vẫn thấy Thanh Thanh dễ thương và thân thiện hơn nhiều.

Theo lời giới thiệu của Thanh Thanh, Nguyệt Bạch tỷ tỷ đã sống được 1.500 năm rồi. Trước kia nàng từng có một đoạn tình cảm rất tốt đẹp với một con báo tinh. Hai người từng hẹn ước cùng nhau song tu, làm một đôi thần tiên quyến lữ.

Nào ngờ sau khi chuyện này bị tộc hồ ly phát hiện, các trưởng bối trong tộc đã lập tức giam lỏng Nguyệt Bạch, cắt đứt mọi liên lạc giữa nàng và người yêu.

Ban đầu ai cũng nghĩ rằng, với tình cảm sâu đậm ấy, hai người sẽ vượt qua sóng gió, con báo kia chắc chắn sẽ vì nàng mà cố gắng thuyết phục tộc hồ ly.

Thế nhưng… sau khi Nguyệt Bạch bị giam, con báo tinh ấy chẳng những không đến tìm nàng một lần nào, mà ba năm sau, người ta lại nghe tin hắn đã sớm thay lòng đổi dạ, ngày ngày quấn quýt bên một con chim tước, sớm đã quên mất Nguyệt Bạch là ai.

Tức giận và uất ức, Nguyệt Bạch từng tìm đến tận cửa, giao đấu một trận với kẻ phản bội kia đến lưỡng bại câu thương. Từ đó về sau, nàng không còn tin vào bất kỳ nam nhân nào nữa, chuyên tâm tu hành, dứt tuyệt chuyện tình ái.

Dương Tuyết rất đồng cảm với Nguyệt Bạch, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng sẽ dễ dàng giao Tiểu Sơn cho Nguyệt Bạch nuôi dưỡng.

“Vậy thế này đi, nếu tỷ thật lòng có ý, ta muốn quan sát trước trong ba tháng. Mỗi ngày tỷ đến đây chăm sóc Tiểu Sơn. Nếu ta thấy tỷ thật sự thương yêu con bé, ta sẽ yên tâm giao nó cho tỷ.” Dù sao cũng là người đã cứu Tiểu Sơn, Dương Tuyết muốn tự mình tìm cho con bé một chốn yên ổn.

“Ừm, thành giao.” Nguyệt Bạch gật đầu, bước đến trước mặt Tiểu Sơn, cẩn thận đưa hai tay ra, dịu dàng nói:

“Đến đây ta ôm một cái.”

Tiểu Sơn do dự một chút, rồi đặt chiếc bánh bao trong tay xuống, ngoan ngoãn đưa tay vươn người về phía trước.

Mọi người đều có phần bất ngờ, còn Nguyệt Bạch thì không giấu nổi nụ cười:

“Ngoan quá.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: .
Chương 2: .
Chương 3: .
Chương 4: .
Chương 5: .
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10: .
Chương 11: .
Chương 12: .
Chương 13: .
Chương 14: .
Chương 15: .
Chương 16: .
Chương 17: .
Chương 18: .
Chương 19: .
Chương 20: .
Chương 21: .
Chương 22: .
Chương 23: .
Chương 24: .
Chương 25: .
Chương 26: .
Chương 27: .
Chương 28: .
Chương 29: .
Chương 30: .
Chương 31: .
Chương 32: .
Chương 33: .
Chương 34: .
Chương 35: .
Chương 36: .
Chương 37: .
Chương 38: .
Chương 39: .
Chương 40: .
Chương 41: .
Chương 42: .
Chương 43: .
Chương 44: .
Chương 45: .
Chương 46: .
Chương 47: .
Chương 48: .
Chương 49: .
Chương 50: .
Chương 51: .
Chương 52: .
Chương 53: .
Chương 54: .
Chương 55: .
Chương 56: .
Chương 57: .
Chương 58: .
Chương 59: .
Chương 60: .
Chương 61: .
Chương 62: .
Chương 63: .
Chương 64: .
Chương 65: .
Chương 66: .
Chương 67: .
Chương 68: .
Chương 69: .
Chương 70: .
Chương 71: .
Chương 72: .
Chương 73: .
Chương 74: .
Chương 75: .
Chương 76: .
Chương 77: .
Chương 78: .
Chương 79: .
Chương 80: .
Chương 81: .
Chương 82: .
Chương 83: .
Chương 84: .
Chương 85: .
Chương 86: .
Chương 87: .
Chương 88: .
Chương 89: .
Chương 90: .
Chương 91: .
Chương 92: .
Chương 93: .
Chương 94: .
Chương 95: .
Chương 96: .
Chương 97: .
Chương 98: .
Chương 99: .
Chương 100: .
Chương 101: .
Chương 102: .
Chương 103: .
Chương 104: .
Chương 105: .
Chương 106: .
Chương 107: .
Chương 108: .
Chương 109: .
Chương 110: .
Chương 111: .
Chương 112: .
Chương 113: .
Chương 114: .
Chương 115: .
Chương 116: .
Chương 117: .
Chương 118: .
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148: .2
Chương 149: .2
Chương 150
Chương 151: .2
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157: .2
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162: .2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu
Chương 42: .

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42: .
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...