Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu – Chương 33: .

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 494
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đường Tăng khẽ lắc đầu, tay lần chuỗi tràng hạt, niệm:

“A Di Đà Phật, Phật tổ từ bi. Ngộ Không đang trải qua một trong bảy khổ của nhân thế, đừng quấy rầy nó.”

“Á?” Trư Bát Giới không hiểu.

Thế này mà gọi là chịu khổ sao? Nếu nói là quá sung sướng thì hắn còn tin được.

Hắn lầm bầm đầy bất mãn:

“Gần đây huynh ấy chẳng chịu đàng hoàng đi khất thực, bụng con gần như chưa được lấp đầy lần nào. Bảo huynh ấy đi hái ít trái dại về ăn, huynh ấy chỉ mang về mấy quả táo gai khô, đến cả nước miếng của lão Trư này cũng không đủ để dính vào.”

Đường Tăng chỉ mỉm cười không nói:

“Bát Giới, nếu con muốn ăn thì tự đi hái đi. Bạch Long Mã rất ngoan, không cần dắt theo.”

Nhìn lên bầu trời, cũng đến lúc nên dừng lại nghỉ ngơi.

Trư Bát Giới ngồi xuống một phiến đá dưới gốc cây lớn, quạt lấy quạt để:

“Đi lâu thế rồi, con chẳng còn sức để đạp mây, thôi thì để Đại sư huynh đi đi.”

Đường Tăng xuống ngựa, nhìn Tôn Ngộ Không đang gối đầu lên tay nằm trên cành cây phía xa, xoay cành liễu trong tay, ngẩn người nhìn trời.

Con khỉ đó xưa nay luôn điềm tĩnh, ít nói, nhưng mấy ngày gần đây lúc thì bật cười, lúc thì trầm ngâm. Trước kia lúc nào cũng đi quanh nhóm, không bao giờ đi xa.

Giờ thì thường xuyên bay lên mây, ngồi chờ họ từ đằng xa.

Mấy lần, cả nhóm còn thấy hắn rớt thẳng từ trên cây xuống, dù đau cũng không kêu tiếng nào, chỉ nhăn mặt đứng dậy phủi bụi, đi loạng choạng như kẻ say.

Rõ ràng gần đây hắn chẳng hề uống rượu, vậy mà cứ đi đứng loạng choạng, chẳng ra dáng gì.

“Sư phụ, con nghi là con khỉ này bị yêu quái nào mê hoặc rồi, con thấy đáng sợ quá. Hay là bẩm với Bồ Tát, đuổi hắn về Hoa Quả Sơn cho xong, để hắn tìm một con khỉ cái mà kết tóc se duyên.”

Nghe vậy, Đường Tăng trợn to mắt:

“Bát Giới, người xuất gia không được nói lời tục tĩu!”

Sao có thể buột miệng nói ra những lời thô lỗ như thế trước mặt hắn chứ!

Trư Bát Giới vội vàng bịt miệng, biết mình lỡ lời, cúi đầu xin lỗi lia lịa:

“Sư phụ đừng giận, đệ tử biết lỗi rồi.”

“Khặc khặc khặc…”

Tiếng cười ngớ ngẩn của Tôn Ngộ Không vang lên từ trên cây.

Đường Tăng khẽ lần tràng hạt, trong lòng thở dài: Trư Bát Giới nói cũng chẳng sai, Ngộ Không đúng là trúng tà rồi, trúng cái tà gọi là “Bạch Cốt Tinh”.

Sáng hôm qua khi tỉnh dậy, hắn đã thấy Ngộ Không nhào lộn liên tục trên nóc nhà, bay lên trời đảo mấy chục vòng rồi mới chịu ngồi xuống ăn sáng.

Hắn đoán chắc đêm qua Ngộ Không không có ở trong trại, trừ việc đi tìm Bạch Cốt Tinh thì còn có thể đi đâu được nữa?

“Ngộ Không!”

Đường Tăng nâng cao giọng gọi.

“Sư phụ!”

Tôn Ngộ Không lập tức nhảy xuống từ trên cây, “Sắp đi khất thực rồi ạ? Ta đi ngay đây.”

“Khoan đã!” Đường Tăng giơ tay cản lại, “Vi sư có vài lời muốn nói.”

Trư Bát Giới bĩu môi lầm bầm:

“Có gì mà phải nói, niệm chú Kim Cô là xong.”

Tôn Ngộ Không hôm nay chẳng còn để ý đến lời phàn nàn của Trư Bát Giới, chỉ nói:

“Sư phụ, hay đợi ta khất thực xong rồi hẵng nói nhé.”

Đường Tăng nghĩ bụng: Mỗi lần ngươi khất thực là mất hai canh giờ, đợi ngươi về, vi sư đã đói rã người rồi.

Trư Bát Giới đứng dậy:

“Sư phụ, để con đi thì hơn. Kẻo con khỉ này lại rơi xuống hố nào đó không quay về được, để lão Trư này c.h.ế.t đói giữa núi, thành món khô bò cho bầy hổ, thì thiệt to đấy.”

“Cút đi cút đi!”

Tôn Ngộ Không lười tranh cãi với hắn.

Sa Tăng ngồi bên, cầm chiếc quạt tre phe phẩy, chỉ cười không nói.

“Ngộ Không,” Đường Tăng chậm rãi nói, “vi sư thấy con gần đây tâm thần bất định, chi bằng quay về nghỉ ngơi vài ngày. Khi nào gặp nguy hiểm thì quay lại cũng chưa muộn.”

“Không không không!”

Tôn Ngộ Không xua tay lia lịa, giờ hắn nào dám quay về chứ!

Nghĩ tới ánh mắt tràn đầy tình ý của Dương cô nương… Hắn nào dám quay về!

Vì hiện giờ Bạch Cốt Tinh chưa thực sự an toàn, Đường Tăng cũng không tiện nói thẳng ra:

“Vi sư không phải người không thông tình đạt lý. Nay ngươi vì tình mà khổ…”

“Sư phụ, ngài nói sai rồi!”

Tôn Ngộ Không hoảng loạn nhảy dựng lên, lập tức cắt ngang lời Đường Tăng:

“Ai nói bản Đại Thánh vì tình mà khổ? Chẳng qua là gần đây tu luyện hơi quá sức, nhất thời tẩu hỏa nhập ma, có chút bất thường thôi!”

Sa Tăng gật đầu, từ tốn tiếp lời:

“Đúng vậy, Đại sư huynh là bị tẩu hỏa nhập ma. Sư phụ, đệ tử cũng thấy lời huynh ấy có lý. Tẩu hỏa nhập ma thì nên nhờ cao nhân chỉ điểm, kẻo…”

“Không cần không cần!”

Tôn Ngộ Không lập tức nhảy lên cành cây, “Bản Đại Thánh không cần!”

Đường Tăng thở dài, “Thôi được, vi sư ngồi thiền nghỉ ngơi vậy.”

Sa Tăng nhìn Tôn Ngộ Không ngồi lúng túng trên cây, thầm nghĩ: Trước kia cứ tưởng Đại sư huynh vô dục vô cầu, tu thành chính quả cũng chẳng có gì đáng nói. Nhưng giờ hắn đã nếm trải cảm giác thương nhớ, vừa ngọt ngào vừa khổ sở, như vậy mới đúng là một kiếp sống không uổng.

Tốt, tốt lắm.

Một Đại sư huynh như thế này, dù hơi ngốc, nhưng khiến người ta vui thay cho hắn.

Tôn Ngộ Không ôm lấy thân cây gõ đầu mình liên tục:

“Bất cẩn rồi, bất cẩn rồi! Bản Đại Thánh sao có thể vì tình mà khổ! Đám người này đều mù cả rồi!”

Dương Tuyết đã ở Hoa Quả Sơn được ba ngày, chưa từng nghĩ rằng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, bản thân lại có chút không nỡ rời khỏi chốn động thiên phúc địa này.

Nàng quả thật là người ưa náo nhiệt, rất khó chịu được cảm giác cô đơn.

Nửa ngày đầu, nàng ngồi bên cửa sổ trong động đá ngắm cảnh, đến chiều thì bụng đói meo, nghĩ đến chuyện tự mình nấu cơm ăn, liền ra ngoài gọi mấy chú khỉ nhỏ đến giúp một tay.

Nào ngờ…

Đến là cả một gia đình khỉ lông vàng,vừa lanh lợi lại xinh xắn, ngoan ngoãn hiểu chuyện khiến Dương Tuyết lập tức bắt đầu chuỗi ngày an nhàn “ôm khỉ nấu ăn”.

“Đại Thánh nói cô nương thích xào nấu, bọn ta đã chuẩn bị đủ loại thịt gà rừng, heo rừng, còn có cả thịt nai, đều là bọn ta bắt trên núi về đó.”

Chú khỉ lông vàng nhỏ nhất ôm một con cá đưa cho nàng:

“Con cá này là ta bắt đó, còn sống luôn nha!”

Dương Tuyết bị sự đáng yêu của chú khỉ làm cho tan chảy, ôm cả khỉ lẫn cá vào lòng:

“Dễ thương quá chừng! Ngươi tên gì vậy?”

“Ta tên là Bát Thập Bát, là đứa nhỏ nhất trong bầy khỉ đời này đó. Đại Thánh nói cô nương nhất định sẽ thích ta!”

Nói rồi, chú khỉ quăng con cá xuống đất, ngẩng đầu sờ vào má Dương Tuyết:

“Cô nương xinh quá chừng! Rất xứng với Đại Thánh luôn đó.”

Mẹ của chú khỉ vội cười gượng:

“Bát Thập Bát, không được nói bậy! Đại Thánh đã dặn rồi, cô nương là quý khách của ngài.”

“Không sao đâu,” Dương Tuyết cười khẽ, “ta rất thích nghe những lời như vậy. Đại Thánh vẫn chưa cưới vợ, mà ta thì cũng ngưỡng mộ ngài từ lâu…”

Nói đến đây, nàng còn thấy xấu hổ trước mặt mấy con khỉ.

“Thật hả?” Giọng nói non nớt của Bát Thập Bát reo lên đầy vui sướng:

“Đại Thánh sắp lấy vợ rồi! Chúng ta cũng sắp có người quản lý rồi!”

Dương Tuyết khó hiểu, sao lại là “có người quản lý”?

Mẹ khỉ con giải thích:

“Dù Hoa Quả Sơn chúng ta không có yêu quái nào dám quấy phá, nhưng những ngọn núi khác đều có đại vương trấn giữ, thường tổ chức các hoạt động lễ hội.

Chỉ riêng Hoa Quả Sơn không có ai cai quản, đàn khỉ nhỏ mong mỏi Đại Thánh quay về, nhưng những dịp lễ lạt cũng chẳng còn ai thiết tha hưởng ứng. Giống như những đứa trẻ không mẹ, chẳng ai chăm sóc.”

Dương Tuyết gật đầu, trong lòng không khỏi xót xa:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Đợi Đại Thánh lấy được chân kinh rồi, các ngươi sẽ có người chăm sóc thôi.”

“Cô nương không chăm chúng ta sao?”

Khỉ con rất quý Dương Tuyết, ôm chặt cổ nàng, lí nhí hỏi.

Dương Tuyết đỏ mặt:

“Còn phải xem Đại Thánh có đồng ý không đã.”

Hơn nữa, nàng cũng không dám đảm bảo bản thân có thể lẩn trốn đến bao lâu.

Những chú khỉ đáng yêu thế này, nàng không muốn liên lụy đến họ.

Vì vậy, sau ba ngày, khi vừa thân quen với đám khỉ nhỏ, Dương Tuyết liền lặng lẽ rời đi trong đêm.

Đứng từ bên kia Hoa Quả Sơn, nàng nhìn về phía nơi tựa như chốn bồng lai tiên cảnh ấy, trong lòng có chút tiếc nuối và hụt hẫng.

Tiểu Nhu và Miêu Miêu đều không ở bên cạnh, nàng lại quay về cuộc sống một thân một mình chiến đấu giữa thế gian.

Lấy tấm bản đồ từ trong n.g.ự.c ra, nàng quyết định đi thẳng đến Sư Đà Lĩnh.

Nhưng khi đi ngang qua Nữ Nhi Quốc, nàng lại do dự.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: .
Chương 2: .
Chương 3: .
Chương 4: .
Chương 5: .
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10: .
Chương 11: .
Chương 12: .
Chương 13: .
Chương 14: .
Chương 15: .
Chương 16: .
Chương 17: .
Chương 18: .
Chương 19: .
Chương 20: .
Chương 21: .
Chương 22: .
Chương 23: .
Chương 24: .
Chương 25: .
Chương 26: .
Chương 27: .
Chương 28: .
Chương 29: .
Chương 30: .
Chương 31: .
Chương 32: .
Chương 33: .
Chương 34: .
Chương 35: .
Chương 36: .
Chương 37: .
Chương 38: .
Chương 39: .
Chương 40: .
Chương 41: .
Chương 42: .
Chương 43: .
Chương 44: .
Chương 45: .
Chương 46: .
Chương 47: .
Chương 48: .
Chương 49: .
Chương 50: .
Chương 51: .
Chương 52: .
Chương 53: .
Chương 54: .
Chương 55: .
Chương 56: .
Chương 57: .
Chương 58: .
Chương 59: .
Chương 60: .
Chương 61: .
Chương 62: .
Chương 63: .
Chương 64: .
Chương 65: .
Chương 66: .
Chương 67: .
Chương 68: .
Chương 69: .
Chương 70: .
Chương 71: .
Chương 72: .
Chương 73: .
Chương 74: .
Chương 75: .
Chương 76: .
Chương 77: .
Chương 78: .
Chương 79: .
Chương 80: .
Chương 81: .
Chương 82: .
Chương 83: .
Chương 84: .
Chương 85: .
Chương 86: .
Chương 87: .
Chương 88: .
Chương 89: .
Chương 90: .
Chương 91: .
Chương 92: .
Chương 93: .
Chương 94: .
Chương 95: .
Chương 96: .
Chương 97: .
Chương 98: .
Chương 99: .
Chương 100: .
Chương 101: .
Chương 102: .
Chương 103: .
Chương 104: .
Chương 105: .
Chương 106: .
Chương 107: .
Chương 108: .
Chương 109: .
Chương 110: .
Chương 111: .
Chương 112: .
Chương 113: .
Chương 114: .
Chương 115: .
Chương 116: .
Chương 117: .
Chương 118: .
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148: .2
Chương 149: .2
Chương 150
Chương 151: .2
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157: .2
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162: .2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu
Chương 33: .

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33: .
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...