Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu – Chương 28: .

Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Tác giả: Khuyết Danh
Lượt đọc: 494
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dương Tuyết rời khỏi trấn, lượn lờ trong vùng núi gần đó một hồi lâu, cuối cùng hạ xuống bên một thác nước, dự định sẽ tạm nghỉ ở đây qua đêm. Ngày mai quay về, chắc đám người kia cũng đã rút rồi.

Đây là lần đầu tiên nàng một mình ở lại rừng núi, ngay cả kiếp trước cũng chưa từng cắm trại ngoài trời như thế này bao giờ.

May mắn thay, trong túi Càn Khôn của nàng vẫn còn một chiếc chăn giữ ấm. Tối nay nàng có thể ngủ trên cây, chắc cũng không đến mức bị lạnh.

Nàng xuống suối bắt hai con cá, còn ít gia vị mua hồi ở Bạch Hổ Lĩnh lúc đi chợ với Tôn Ngộ Không, rắc lên cá nướng xong thì mùi thơm nức mũi.

Ngay lúc Dương Tuyết vừa l.i.ế.m môi, chuẩn bị cắn một miếng cá, bỗng có tiếng xào xạc vang lên từ rừng rậm.

“Ai đó?”

Nàng lập tức cảnh giác, giấu cá nướng ra sau lưng, xoay người nhìn về hướng phát ra tiếng động.

“Bạch cô nương?”

Một nam nhân áo đen bước ra từ rừng cây, tay cầm cung tên, không mang theo tùy tùng.

“Hắc Báo Vương?”

Dương Tuyết ngẩn người, nhìn kẻ vừa bị mình từ chối lúc sáng, trong đầu như có vạn con ngựa chạy loạn.

Lẽ nào đây là Núi Đại Thanh?!

Bầu không khí nhất thời lúng túng cực độ.

Dương Tuyết nắm chặt cá nướng trong tay, ăn cũng không xong, giấu cũng chẳng được.

Trời đã về chiều, bóng tối dần buông xuống, sự việc trong ngày hôm nay đúng là… quá mức phong phú.

“Sao cô nương lại ở đây một mình nướng cá?”

Hắc Báo Vương bước tới, có phần bất ngờ khi thấy bếp lửa nàng nhóm, rõ ràng không phải nổi hứng nhất thời.

Câu hỏi ấy khiến Dương Tuyết lập tức cảnh giá, tại sao ngay sau khi hắn rời khỏi trấn, đám người bên Tây Thiên lại đến tìm nàng?

Chẳng phải là có người tiết lộ tung tích của nàng sao?

Và người khả nghi nhất chính là hắn – kẻ không mời mà đến này.

Nàng buông cá nướng xuống, ánh mắt lập tức mang theo đề phòng:

“Phải hỏi là ngươi đấy. Các ngươi vừa rời đi, Văn Thù Bồ Tát liền dẫn đệ tử tới trấn, nhắm thẳng vào ta mà đến.”

“Ý cô nương là gì?”

Hắc Báo Vương nhíu mày, có vẻ thật sự không ngờ nàng lại nói vậy.

“Ta nói rất rõ ràng.”

Dương Tuyết tỏ vẻ xa cách, “Đây là núi Đại Thanh?”

“Không sai, nơi này chính là núi của bản vương.”

Hắc Báo Vương ôn tồn giải thích:

“Bản vương tuyệt đối không tiết lộ hành tung của cô nương, cô nương hiểu lầm rồi.”

Dương Tuyết bực dọc cắn một miếng cá nướng, không nói gì thêm.

Dù thế nào, hiện tại ăn cá vẫn quan trọng hơn, rồi mới tính chuyện nghỉ ngơi đêm nay.

Có vẻ như sau này nàng phải hành sự kín đáo hơn, dù Tây Thiên không tìm ra nàng thì việc người khác nhìn ra thân phận cũng rất nguy hiểm.

Tên Hắc Báo Vương này trước đó đã nhận ra nàng, thì không thể loại trừ khả năng người khác cũng làm được.

“Cho dù bị cô nương từ chối, bản vương cũng không nhỏ mọn đến mức đi báo với Tây Thiên để bắt cô nương đâu.”

“Ta với mấy vị Bồ Tát Tây Thiên xưa nay chẳng thân thiết gì. Cô nương nói vậy, chẳng khác nào đ.â.m một nhát vào tim bản vương.”

Hắc Báo Vương ngồi xuống bên cạnh nàng, giọng điệu ẩn chút oán trách.

Dương Tuyết ngẩng lên liếc hắn một cái, rồi tiếp tục gặm cá nướng ngon lành.

Mùi vị cũng tạm được, tay nghề của nàng đã tiến bộ.

Có lẽ kế hoạch sau này cần điều chỉnh.

Mở một quán ăn nhỏ ở một tiểu quốc, ban ngày buôn bán, tối ra ngoài tu luyện, vừa tích công đức vừa đảm bảo an toàn.

“Cô nương thật sự cho rằng là ta bán đứng hành tung của cô nương sao?”

Hắc Báo Vương có phần bực bội.

Xưa nay hắn đi đến đâu cũng được người người cung kính, ai gặp cũng gọi một tiếng “Đại vương”.

Vậy mà hôm nay lại liên tục bị Bạch Cốt Tinh làm bẽ mặt, đặc biệt là tên Tôn Ngộ Không kia, chính là người trong lòng của nàng.

Đòn này khiến hắn về tới núi vẫn trằn trọc không yên.

Vốn định ra ngoài săn thú giải sầu, không ngờ lại chạm mặt nàng.

“Trước đây làm sao ngươi nhận ra ta là ai?”

Dương Tuyết vừa ăn cá vừa hỏi:

“Dạo gần đây người nhận ra thân phận ta không nhiều, ngươi là kẻ khả nghi nhất.”

“Đám huynh đệ của ta từng đến tìm cô nương gây sự, nhưng bị đánh tơi tả chỉ còn ba tên sống sót, lại mất hết tu vi, chỉ chờ ngày c.h.ế.t già.”

“Là Đại vương của bọn họ, lẽ nào ta không nên tới gặp cô nương một lần?”

Mặt Hắc Báo Vương không vui, gương mặt nghiêng phản chiếu ánh lửa càng thêm sắc sảo, không có chút tỳ vết nào.

Dương Tuyết thở dài:

“Thì ra… ngươi thật sự từng nghĩ đến việc mổ lấy yêu đan của ta.”

“Ta…”

Hắc Báo Vương nghẹn lời, nghiến răng, suýt nữa không kiềm chế được.

Đúng lúc ấy, một bóng hình bất ngờ lướt qua trong đầu hắn…

Chiều hôm đó, trở về Núi Đại Thanh, Sói Xám – kẻ xưa nay luôn kè kè bên cạnh Hắc Báo Vương – nói rằng một người bạn gặp rắc rối…

“Muốn lấy yêu đan của ta đâu dễ thế.”

Cảm nhận được Hắc Báo Vương lúc này không mang ác ý, Dương Tuyết cũng thoải mái hơn đôi chút, giọng nói nhẹ nhàng:

“Tu vi của ta đâu phải yếu kém gì.”

“Ta vốn chẳng thèm muốn yêu đan của cô nương.”

Hắn do dự một lúc rồi nói tiếp:

“Nhưng ta biết ai đã bán đứng hành tung của cô nương. Tuyệt đối không phải do ta ra lệnh. Nếu cô nương cảm thấy không an toàn, ta có thể tìm cho cô nương một nơi ẩn thân thật kín đáo.”

“Là Sói Xám?”

Dương Tuyết ném chiếc xương cá sang một bên, gần như chắc chắn hỏi.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Ừ.”

Ánh mắt hắn chăm chú dõi theo thiếu nữ trước mặt, đang ăn cá ngon lành, từng cử chỉ đều lạ lùng thu hút.

Rõ ràng rất bình dị, nhưng lại toát ra một luồng khí chất phiêu dật như tiên nữ không nhiễm bụi trần, mà trong vẻ thanh thoát ấy lại ẩn chứa một sức quyến rũ mê người.

Một nữ tử như vậy, hắn cả đời mới gặp được một lần.

Dù có từng thấy bao nhiêu hồ yêu kiều diễm, thì không một ai sánh được với nàng.

Có lẽ là vì sự phóng khoáng chân thành kết hợp cùng dung mạo yêu mị tuyệt trần, tạo nên một cảm giác thần thánh mà không xa cách.

“Chuyện của Sói Xám, ta sẽ xử lý. Ta đảm bảo sau này sẽ không còn chuyện tương tự xảy ra nữa.”

“Trời khuya sương lạnh, Bạch cô nương thật sự định ở đây qua đêm sao?”

Giọng Hắc Báo Vương dịu lại:

“Có một chỗ chỉ mình ta lui tới, chưa từng có ai đặt chân đến. Nếu cô nương tin ta, ta có thể đưa cô nương đến đó nghỉ tạm một đêm.”

Dương Tuyết vỗ tay phủi bụi, hai con cá đã tiêu hóa sạch, no căng bụng.

“Không cần đâu. Ta sẽ tìm một khách điếm dưới núi mà nghỉ.”

Dù gì cũng đã biết ai tiết lộ tin tức, đêm nay nàng cũng không còn lo lắng quá mức, chẳng cần phải trốn tránh nữa.

Sự xuất hiện của Hắc Báo Vương lần này lại nhắc nàng một điều, ở rừng núi chưa chắc đã an toàn hơn nhân gian.

“Ta đảm bảo nơi đó còn an toàn hơn cả khách điếm dưới núi. Ngay cả Sói Xám cũng không biết đến. Cô nương có vẻ đã mệt rồi, chỗ đó còn có suối nước nóng.”

…Suối nước nóng?

Dương Tuyết bất giác động lòng.

“Hơn nữa, cô nương có muốn biết tại sao Như Lai lại nhất quyết bắt cô nuơng quay về?”

Hắn quyết định tung ra miếng mồi lớn:

“Tuy ta là yêu, nhưng luận tư cách và tuổi đời, cũng chẳng thua kém gì Như Lai. Ngàn năm trước, hắn cũng chỉ là đệ tử của Thông Thiên giáo chủ mà thôi. Ta từng đối đầu với hắn, biết rất rõ con người đó là hạng gì.”

“Thật sao?”

Dương Tuyết quả thực rất muốn biết.

Dù không phải lúc để hỏi về nam nhân khác trước mặt một nam nhân, nhưng Hắc Báo Vương chủ động đưa ra cành ô liu, khiến lòng nàng ngứa ngáy không yên.

“Bản vương cần gì phải lừa cô nương?”

Nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của nàng, Hắc Báo Vương không thể không thừa nhận, trái tim hắn đã thật sự rung động.

“Cuốn sách không chữ cô nương đang mang theo chính là thiên thư mà sư tổ ta từng nhắc đến. Chẳng lẽ cô nương không muốn biết lai lịch của nó sao?”

Dương Tuyết cúi đầu, c.h.ế.t tiệt, nàng sơ suất thật.

Lúc nãy ngồi nướng cá bên lửa, rảnh rỗi lấy ra nghịch một lúc, quên chưa cất lại.

“Được rồi, ta tin ngươi một lần.”

So với âm mưu của Như Lai, nàng càng muốn biết bí mật của cuốn “thiên thư” hơn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: .
Chương 2: .
Chương 3: .
Chương 4: .
Chương 5: .
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10: .
Chương 11: .
Chương 12: .
Chương 13: .
Chương 14: .
Chương 15: .
Chương 16: .
Chương 17: .
Chương 18: .
Chương 19: .
Chương 20: .
Chương 21: .
Chương 22: .
Chương 23: .
Chương 24: .
Chương 25: .
Chương 26: .
Chương 27: .
Chương 28: .
Chương 29: .
Chương 30: .
Chương 31: .
Chương 32: .
Chương 33: .
Chương 34: .
Chương 35: .
Chương 36: .
Chương 37: .
Chương 38: .
Chương 39: .
Chương 40: .
Chương 41: .
Chương 42: .
Chương 43: .
Chương 44: .
Chương 45: .
Chương 46: .
Chương 47: .
Chương 48: .
Chương 49: .
Chương 50: .
Chương 51: .
Chương 52: .
Chương 53: .
Chương 54: .
Chương 55: .
Chương 56: .
Chương 57: .
Chương 58: .
Chương 59: .
Chương 60: .
Chương 61: .
Chương 62: .
Chương 63: .
Chương 64: .
Chương 65: .
Chương 66: .
Chương 67: .
Chương 68: .
Chương 69: .
Chương 70: .
Chương 71: .
Chương 72: .
Chương 73: .
Chương 74: .
Chương 75: .
Chương 76: .
Chương 77: .
Chương 78: .
Chương 79: .
Chương 80: .
Chương 81: .
Chương 82: .
Chương 83: .
Chương 84: .
Chương 85: .
Chương 86: .
Chương 87: .
Chương 88: .
Chương 89: .
Chương 90: .
Chương 91: .
Chương 92: .
Chương 93: .
Chương 94: .
Chương 95: .
Chương 96: .
Chương 97: .
Chương 98: .
Chương 99: .
Chương 100: .
Chương 101: .
Chương 102: .
Chương 103: .
Chương 104: .
Chương 105: .
Chương 106: .
Chương 107: .
Chương 108: .
Chương 109: .
Chương 110: .
Chương 111: .
Chương 112: .
Chương 113: .
Chương 114: .
Chương 115: .
Chương 116: .
Chương 117: .
Chương 118: .
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148: .2
Chương 149: .2
Chương 150
Chương 151: .2
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157: .2
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162: .2

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu
Chương 28: .

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 28: .
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...